TÔI VẪN NHỚ


Từ phương xa nơi vùng đất khách
Tôi vẫn nhớ về nước việt Nam
Một dãy đất hình cong chữ S
Mãi luôn in đậm nét trong tim.

Tôi vẫn nhớ những năm còn bé
Theo cha cùng bước lẹ ra đồng
Đôi lúc trợt chân và té ngã
Ba tôi cười ''đi cũng hỏng xong!''

Mùa mưa xuống ốc ơi là ốc
Bắt một hơi mà đã đầy nồi
Thật tức ghê ! mấy chú cua đồng
'' Mày kẹp tao đau quá đi thôi!''

Tôi thường tìm khế ổi mọc hoang
Trong lùm cây kế cận ven làng
Gặp kiến, ong cũng chẳng ngán đâu
Dù bị đánh sưng vù con mắt

Vào mùa khô khoái nhứt ra đồng
Khi lúa vàng đã được gặt xong
Mê bắt cá đến không kịp thở
Rồi xỏ nướng trui, lửa rơm hồng.

Lũ chúng tôi xuống sông trầm thủy
Chia hai phe quyết chí ''quánh nhau''
Lấy bùn nhảo để làm vũ khí
''Tuổi trẻ sao mà vui quá đi''

Tôi vẫn nhớ cầu khỉ đong đưa
Bên bờ kênh rợp bóng hàng dừa
Chiếc cầu tre đong đưa lắt lẻo
Đã giúp người qua lại sớm trưa.

Tôi vẫn nhớ những bữa đến trường
Bạn bè kênh rợp bóng hàng dừa
Chiếc cầu tre đong đưa lắt lẻo
Đã giúp người qua lại sớm trưa.

Tôi vẫn nhớ những bữa đến trường
Bạn bè trang lứa tung tăng bước
Luôn líu lo to nhỏ cùng nhau
''Ơi vui quá làm sao quên được''

Tôi vẫn nhớ chiều vương nhạt nắng
Nhìn hoàng  hôn len lén xuống dần
Đàn chim thong thả vờn trong gió
Hỏi lòng ai không có bâng khuâng!

Việt Nam ơi! Quê hương của tôi
Đã cho tôi tiếng khóc chào đời
Mấy mươi năm lòng tôi vẫn nhớ
Việt Nam ơi ! Quê hương của tôi.


Hoài Việt

 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 - Xây dựng bởi Blog Thiết Kế – Hỗ trợ bởi Người Áo Lam - Giao diện Rumah Dijual