HỌP MẶT HOÀNG DIỆU SÓC SÀ BAY NGÀY 26/05/2014

CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH HỌ LA



  
NHÓM CHS HOÀNG DIỆU ĐH ÂU CHÂU, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH CỤ ÔNG SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.




RỂ CON

                                                 




Trời sắp vào Đông. Chiều hôm ấy đầu tháng 12,  tuyết  chưa rơi nhưng trời khô lạnh. Chuông reo. Ra mở cửa. Trước mắt tôi là một cậu trai, dưới ánh sáng xeo xéo của ngọn đèn đường, tôi chỉ nhìn ra dáng dấp  gầy gầy dong đỏng cao, và đôi mắt tròn đen.  Tôi khựng lại bỡ ngỡ, ngạc nhiên dù đã được báo trước buổi viếng thăm nầy rồi. Cuộc đối diện  khá tức cười vì trong trí tôi hình dung khác hẳn. ‘Dạ  mời vào’, cậu nhẹ bước theo tôi, áo khoác xin treo trên giá, ánh mắt tôi trùng với nhà tôi hòa điệu.

Phòng khách rộng mở như vòng tay chúng tôi hăm  hở đón người thân. Cậu nhỏ nhẹ  trao quà mẹ gửi biếu, quyển báo Xuân  năm cuối thế kỷ 20. Chuyện trò dòn tan như quen nhau từ trưóc. Hai cô gái chưa về, người bận hoc thêm, cô còn đang chữa bệnh. Nhà cửa đầy thùng giấy, cậu biết chúng tôi sắp sửa dọn nhà nên chỉ hỏi bâng quơ chờ đợi. Tiếng nói  nhỏ nhẹ, từ tốn tuy có hơi gút mắt, miệng luôn cười mỉm khoe hàm răng đều trắng, đôi mắt tròn to là lạ dễ thương.

Chốt cửa vào khua vang  lách tách. Tiếng kẽo kẹt của cửa trong tiếp theo, tung mở.  Cô gái lớn khệ nệ túi xách bước vào, dừng bước ngạc nhiên.  Hai người chào nhau, tôi bỡ ngỡ giới thiệu:’’ Đây là anh  Thinh, con bạn mẹ, bác sĩ, mang quà biếu của mẹ anh ấy đến thăm’’, và ‘’đây là Phùc., con gái lớn của hai bác.’’ Con bé chưa kịp hết thắc mắc thì điện thoại reo vang. Quái ác!  Bạn gái Bỉ của Phúc gọi, Phúc xin phép được trả lời.

 Lại một phen chờ đợi. Sao mà không trơn tru gì hết. Chờ cả hơn tiếng rồi còn gì. Cậu ta còn phải trở về Pháp nữa. Vào bàn ăn. Phúc vốn ít nói nên càng nói ít, con gái mà, trước người lạ chưa quen, hơn thế nữa trong nghề nên không thích người cùng nghề, tưởng đâu nồi nào úp vung nấy thế mà hai cô cậu dường như chưa thấy muốn xáp lá cà.

 Riêng hai ông bà già, để dung hoà hâm nóng tình thế, tỉnh bơ gợi bắt chuyện như không có khách lạ trong nhà. Không khí dãn dần, dễ chịu vì thật sự chúng tôi  có quan niệm rõ ràng về vấn đề luyến ái hôn nhân. Chúng tôi không tìm người ‘câu’ gả, cũng không ép buộc hay thúc bách con mình trong vấn đề nầy.

Kinh nghiệm bản thân  cũng giúp cho chúng tôi có tầm nhìn phóng khoáng hơn. Nhớ một trong bốn cái ‘ngu’ mà ‘làm mai’ dẫn đầu, không thích  mai mối e làm con mình tức tủi  hiểu  lầm làm cao, khó khăn, chê  kén, ế ẩm, lỡ thời. Vì vậy thật thanh thản, không câu kỳ khách sáo, cũng không “a lê hấp” trao gươm cho chiến sĩ.

Cậu trẻ nầy, bề ngoài không có vẻ kênh kiệu, vênh vênh tự đắc, ba hoa chích choè, ngạo mạn trịch thượng’ ta đây’. Vẻ nhu hoà khiêm tốn , chịu khó nghe, thật thà như đếm của cậu ta lắm lúc làm chúng tôi phân vân. Mặc kệ, đến đâu hay đến đấy, suy nghĩ chi cho thêm bạc đầu. Tỉnh bơ cho đở khổ, đắn đo làm gì cho mệt bể cái óc. Nói vậy chứ làm sao không nghĩ  mông lung, con người mà, lung tung, lọạn xà ngầu,  quanh đi quẩn lại cũng không tìm ra manh mối. Đúng là vòng lẩn quẩn như câu: “ỳ nhông, ông kỳ đà, kỳ đà cha cắc ké, cắc ké mẹ kỳ nhông, kỳ nhông ông kỳ đà...” Nhìn hai trẻ như hai gà nòi thình lình giáp trận, dò xét ước lượng đối phương. Đây cũng là hai đôi mắt nhà nghề định bệnh, ước đoán xem đối tượng mấy lần đau? 

Rồi những lần viếng thăm nhiều hơn, riêng rẽ nữa. Phải để cô cậu tìm hiểu nhau, gây gổ, giận hờn rồi làm hòa, thế mới gọi là ‘thương nhau lắm cắn nhau đau.’. Thời kỳ nầy là đẹp nhất, ngày tháng không còn phẳng lặng như xưa. Nhìn hai trẻ càng ngày “ tình trong như đã mặt ngoài còn e “mà nhớ lại thuở nào..Chắc ai trong khúc quanh tình cảm nầy cũng thế thôi.

 Nhớ nhau bằng quà biếu, ghen hờn qua hỏi dò, ngày nay tiện nghi hơn, hẹn hò nhau bằng điện thoại, e-mail. Sinh nhật em bao nhiêu năm bấy nhiêu hoa hồng đỏ thẫm, đáp lại cà vạt quàng ấm cổ aó ấp thân anh. Và hai trẻ săn sóc nhau gần gũi. Đối với chúng tôi, vẫn một mực cháu con, với các em đâu đó phân minh.

Điều khôi hài nhất là chúng tôi không ngờ cậu nầy không hiểu tiếng Việt nhiều cho lắm, có thể vì nhà tôi gốc Bắc nói trọ trẹ khó nghe hoặc bên nhà cậu ta ít nói tiếng mẹ. Quen khá lâu mà mỗi lần đưa sách báo Việt cho đọc, thấy cậu lờ đi hay đem về cho ba măn. Lúc đầu chúng tôi nghĩ rằng cậu ta không có thì giờ, về lâu mới tá hỏa là cậu ta nói được mà nghe khó ‘vì chúng tôi nói nhanh và văn chương’. Cứ thấy cậu ta chịu khó nghe, cười trừ, nhỏ nhẹ ‘trả miếng’, dạ dạ làm thinh, trả lời chậm rãi, hoặc chần chừ rồi mới phản pháo, diễn tả khó khăn, chúng tôi tưởng chừng phe ta đông tấn công quá làm địch thủ thối lui. Rốt cuộc đối phương thật sự chưa thành thạo tiếng, ngôn ngữ bất đồng. Chính mẹ Thinh lúc đầu cũng có cho biết nội trong các con, Thinh còn thích tiếng Việt nhất.

 Riêng đối với tôi, Thinh gần gũi hơn, cởi mở hơn. Ngược lại tôi cũng mở rộng lòng mình không chút đắn đo tiếp đón đứa con mới, dù trong thâm tâm tôi vẫn thấy có điều gì chưa ổn ở Thinh. Chỉ cầu xin một điều là hai trẻ thành thật thương nhau.

Thường trong gia đình có ba con trai, cha mẹ khen tôn con cả, cưng chiều con út, đứa giữa hay bị bỏ quên một cách vô tình, đứa con nầy thèm tình mẫu tử lắm. Thinh rất có hiếu, lo cho mẹ từ chút, mở miệng ra là nói đến mẹ, bảo gì làm nấy. Ai nói gì cũng so sánh với mẹ, mẹ lúc nào cũng đúng, như là thần tượng của Thinh vậy. Tôi mừng lẫn chút ngạc nhiên là còn thấy thời bây giờ, một cậu trai trưởng thành có địa vị xã hội mà còn một mực nghe lời mẹ hết lòng. Giây liên lạc thắt chặt chỉ chờ buộc gút.

            Gần một năm sau, thình lình tôi phát bệnh. Thinh đã đối với tôi thật đầy nghĩa tình, ngày ngày gọi thăm. Cảm động biết bao khi biết tôi nằm bênh viện, không ngại xin nghỉ đến lên tinh thần, khuyên nhủ tôi từ chút một. Có lần cậu nắm lấy tay tôi ân cần dặn dò đủ thứ. Chắc các bạn cũng hiểu tại sao tôi quí Thinh vô vàn. Từ dạo ấy, trong thâm tâm tôi,Thinh không còn là người ngoài nữa mà đã vào khung gia đình rồi.  Tôi cũng không cần tìm hiểu phía Thinh thật, giả, vì bao lần nêu cao lòng tốt của Thinh với mẹ đều được bà trả lời:’’ Đối với ai, Thinh cũng thế’’. Câu nói vô thưởng vô phạt nầy càng khẳng định tấm lòng thương người của  Thinh rõ nét hơn, tôi càng quí mến cậu ta gấp bội.

Không đoán trước được tương lai hai trẻ thế nào chỉ nguyện xin và phó thác. Riêng với chút ân tình không trả được, xin ghi tâm tạc nhớ thì thầm nhắc gọi ‘’ thằng rể, con tôi’’.

                                                                                              Cô Trần Thành Mỹ


   

ĐẸP THAY TÌNH THƯƠNG


          

Tình yêu thương dễ hằn sâu thẩm thấu,
Thế mấy ai suy nguồn cảm tự đâu ?
Có bao giờ tự hỏi đó là gì,
Hành động thật hay thương vay nhớ mướn ?

Lấy gì đo lòng người khô sâu cạn,
Cân tiểu ly đâu nhúc nhích trợ tim.
Kỹ thuật nào tính nồng độ im lìm,
Mức tình cảm chỉ phỏng theo dự đoán.

Ai cũng quyết thương nhiều hơn bên ấy,
Lấy gì đong mà cũng giận hờn lây.
Còn bắt đền sùi sụt cả thâu đêm,
Tâm biểu độ xuống lên vô chừng mực.

Vô lý thay hận yêu không giới hạn,
Từ mực cao yêu rơi xuống vực thù.
Chấm phá thêm bao bảo tố bất ngờ,
Ghen tị nghi nan mộng mơ tan vỡ.

Ngay trong tình yêu có phần cân lọc,
Không có gì nguyên tuyền vẹn khiết tinh.
Mấy ai sống chết mối tình duy nhất,
Suốt cả cuộc đời quên bản thân mình.

Tình yêu không thể chỉ có một chiều,
Như thù hận có hai bên chiến tuyến.
Mỗi mũi tên hướng về hồng tâm tuyển,
Không thương được người sao có tình người.

Cây không nhựa khô cằn đâu dễ sống,
Đèn không dầu vô dụng lại vô duyên.
Đẹp thay tình của biển rộng với thuyền,
Đời huyền diệu như trăng sao vằng vặc.

Tưởng đơn thuần mà hình trăm vạn lối,
Không dễ dàng gì việc nhận với cho.
Tay dơ rửa tẩy sạch đi vết thối,
Hành động nhơ vẫn bất biến trong tâm.

Phúc cho ai tim không như khối tuyết,
Tình đẹp thay là nguồn cội cuộc đời.
Chất men sinh động hóa cả mọi thời,
Thiên đường ngự ngay trong lòng nhân thế.

                              Cô Trần Thành Mỹ



















 


NHẮN AI ĐI VỀ ĐẤT PHƯƠNG NAM



Nhắn  ai  đi về  ĐẤT PHƯƠNg NAM

Đồng xanh  xanh mây  trắng nắng  hanh vàng

Ngắm  bông lục bình  khoe sắc tím

Thăm dòng sông CỬU  chiếc đò ngang


Nhắn ai đi về  ĐẤT  PHƯƠNG NAM

Thăm  ngôi chùa cổ mờ sương lam

Lắng nghe lời  kinh như thầm nhắc

Bá tánh bình an khắp thôn làng

Nhắn ai đi về  ĐẤT PHƯƠNG NAM

Cho tôi nhắn gởi thăm đôi hàng

Thăm trường làng cũ  thăm cô giáo

Thăm hàng phượng nở đón hè sang

Nhắn ai đi về ĐẤT  PHƯƠNG NAM

Mưa  chiều có ướt áo cô nàng

Tha hương vẫn nhớ mùa mưa  đó

Sánh bước cùng ai cuối đường làng

Nhắn ai đi về  ĐẤT PHƯƠNG  NAM

Thăm chiếc cầu tre trên rạch làng

Thăm con đò nhỏ thăm cô lái

Thăm cô hàng nước quán bên đàng


TRỊNH QUANG CHIẾU

THƯ MỜI HỌP MẶT CHS HOÀNG DIỆU VÀ ĐỒNG HƯƠNG

Kính chào Thầy Cô, thân chào Cựu Học Sinh Hoàng Diệu, thân chào Đồng Hương,
theo đây là vài điều quan trọng cho ngày họp mặt 04.10.2014 tại Đức (Crailsheim):
-        Quí vị hãy liên thẳng với hotel Zum Hirsch www.stirn-hotel.de, email: info@stirn-hotel.de, Tel.: 00497951/97200, Fax: 00497951/972097 bằng tiếng Anh để đặt phòng (booking).
-        Giá phòng đôi 85 Euro/đêm (90 Euro nếu có balcon), phòng đơn 55 Euro/đêm, bao gồm ăn sáng.
-        Cho buổi ăn trưa thì tôi đề nghị „à la carte“ thay vì „brunch“ như dự định. Quí vị có thể chọn món ăn qua thực đơn (menue) vào ngày hôm trước.  
Hotel Zum Hirsch nằm đối diện với restaurant Hirschgarten nơi họp mặt, nên Qui vị không phải đi xa. Mặc dù vào thời điểm họp mặt hotel không hết phòng, nhưng tôi đề nghị Quí Vị nên đặt phòng sớm nhất, nếu có thể.
Vài hàng này để kính mời Thầy Cô và các Cựu Học Sinh Hoàng Diệu và Đồng Hương khắp nơi tham dự buổi họp mặt vào 04.10.2014.
Thân mến

Kiều Thị Hiếu (66 – 73)




CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ANH HUỲNH VĂN ÚT



  







NHÓM CHS HOÀNG DIỆU ĐH ÂU CHÂU, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH ANH SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.



CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH BẠN LÊ TRÚC MAI



  
NHÓM CHS HOÀNG DIỆU NK 83-86, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH ÔNG SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.

BÂNG KHUÂNG




Một tiếng yêu có khó nói lắm không?
Khi đôi tim chưa cùng chung tần số
Ngại điều chi mà rụt rè thố lộ
Cho tơ lòng chìm trong nỗi nhớ mênh mông

Anh yêu em không vì thân ngà vóc ngọc
Mà yêu vóc ngọc thân ngà bằng rung cảm thơ ca
Một thuở mặn nồng gắn bó thiết tha
Vẫn chưa đủ thăng hoa trong phút chốc !

Một tình yêu chưa nên hình nên vóc
Sẽ gập ghềnh rung lắc nhịp con tim
Đợi nhé em-trong vời vợi nỗi niềm
Rồi sẽ tìm thấy men tình chắt lọc

TR.M.NHỰT 07.8.2014


CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH CHỊ TRẦN THỦY HƯƠNG










  
NHÓM CHS HOÀNG DIỆU ĐH ÂU CHÂU VÀ CÔ TRẦN THỊ BÉ, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH CÔ SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.

Vua hay tin muon , Co Khen that buon va soc ,khong the nao ngo co viec dau don ay xay ra cho nguoi ban cung la dong nghiep ngay xua, moi nam ngoai day khi chi Be ve VN, gap Co Huong trong rat khoe lam , ai ngo...
   Xin thanh kinh phan uu cung gia dinh Co Huong, cau chuc linh hon Co som sieu sanh tinh do.
   Co Khên

TIẾC THƯƠNG...



Hường ơi,
Nhận được hung tin... đau nhói tim
Giờ đây cháu ngủ giấc bình yên
Đi vui đoàn tựu cùng cha mẹ
Trả hết cho đời những lụy, toan !...

Diễm phúc, cháu đi ...lễ Vu Lan
Đươc ngắm nhìn xem cỏi Niết Bàn
Để lại nơi đây nhiều kỷ niệm
Tiếc thương, thương tiếc... lệ dâng tràn !

Thôi nhé, Hường ơi ! hãy ngủ ngon...
Kiếp người trần thế, luật tuần hoàn
Ta đến, ta đi như gió thoảng
Dạt dào thương tiếc... buốt tâm cang !...
                   Để nhớ về cháu Trần Thị Hường
                    và cùng chia sẻ niềm đau với cháu Thủy Hương

                                 Cô Trần Thị Bé


CHO ĐỜI CHÚT ƠN

Mai Thu Hương thực hiện


More PowerPoint presentations from SNOWYNGUYEN


CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH CHỊ TRỊNH MỸ DUYÊN VÀ ANH HUỲNH TRỌNG GIÁP















  
NHÓM CHS HOÀNG DIỆU ĐH ÂU CHÂU, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH CỤ BÀ SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.


 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 | Designed by Rumah Dijual | Support by Blog Thiết Kế