HỌP MẶT HD NAM CALI NGAY2 29/05/ 2016

NGƯỜI EM XÓM ĐẠO



Nhớ về xóm đạo hiền hoà
Giáo đường in bóng xóm nhà khang trang
Nhà tôi ở cách nhà nàng
Con sông uốn khúc bên hàng dừa xa
Tan trường bắt bướm hái hoa
Ngày mùa gặt hái em ca tôi đàn
Ngờ đâu nghịch cảnh trái ngang
Chiến tranh lửa khói lên đàng tòng chinh
Ra đi nhớ mãi bóng hình
NGƯỜI EM XÓM ĐẠO ân tình nào vơi
Gởi thơ tôi dặn mấy lời
Gắng chờ anh nhé hứa lời mẹ cha
Dừng quân ghé lại thăm nhà
Ngờ đâu em đã đi xa muôn đời
Chiến chinh cướp mất em rồi
Bước đường chinh chiến bồi hồi lòng đau
Chiều mưa thương nhớ dạt dào
Nhớ về xóm đạo năm nào chưa quên

Trịnh Quang Chiếu


MƯA HÈ




( Mùa hè CANADA thường có những cơn mưa bất chợt xảy đến mà những cơn mưa đó khơi bao niềm nhớ )

Đời từ muôn thuở mộng mơ
Tiếng mưa không có bao giờ niềm vui
Trời buồn trời đổ cơn mưa
Tôi buồn tôi khóc cho vừa nhớ thương
Hè về tôi nhớ mái trường
Nhớ người em nhỏ tóc vương vai gầy
Tiếng ve ra rả đâu đây
Như thầm nhắc nhở chốn nầy còn ai
Nhớ hàng phượng thắm ban mai
Cổng trường khép kín đợi ngày tân niên
Về quê gặp lại mẹ hiền
Thăm vườn cây trái sầu riêng sai oằn
Vui đùa với trẻ tung tăng
Hái hoa bắt bướm ngắm trăng đêm rằm
Về quê thăm lại giàn bầu
Thấy ngoại xỉa thuốc ăm trầu với cau
Tình quê thắm đượm biết bao
Xóm quê thương nhớ đi vào mộng mơ
Thăm con rạch nhỏ đôi bờ
Thăm cây cầu khỉ còn chờ ai qua
Thăm đường đất đỏ về nhà
Có hàng dừa đẹp xóm xa ven đồng
Bây giờ trôi nổi bềnh bồng
Lục bình số kiếp nhớ mong quê nhà

Trịnh Quang Chiếu


LÀM GIẤY TỪ CÂY TRE / MAKING PAPER FROM BAMBOO…


Chúng tôi tình cờ gặp một người bạn làm ăn cũ tuần rồi, chúng tôi mời anh đi ăn trưa để hàn huyên tâm sự.

Anh tên là Pierre De Chamberlain là chủ một hãng vận tải liên bang, hãng anh chuyên về dịch vụ di chuyển hàng lục địa trong khi hãng chúng tôi chuyên về dịch vụ chuyển container bằng đường hàng hải nên đôi khi chúng tôi cần đến hãng anh Pierre để vận chuyển container từ điểm giao tiếp hàng đến cảng và tiếp tục bằng đường hàng hải xuyên quốc gia như Canada-China, Canada-Venezula, Canada-Pháp, v.v...rồi vận chuyển bằng xe đến nơi giao hàng cuối cùng.

Vào nhà hàng anh Pierre kể lể liên tục về chuyện gia đình anh. Hai mươi năm trước anh Pierre cư ngụ bên Pháp và đã có 2 mặt con, 2 và 4 tuổi. Lúc ấy anh khai thác một hãng xe chở hàng tầm nhỏ bên Pháp. Trong thâm tâm anh Pierre muốn cuộc sống gia đình khấm khá hơn. Anh quyết định di dân sang Montreal để làm lại cuộc đời. Và anh bắt đầu mở một hãng trucking tên Chamberlain Trucking Company, chuyên chở hàng hóa từ Montreal đi khắp New York và tỉnh bang Canada. Sau vài năm làm ăn khấm khá anh Pierre mở thêm một chi nhánh ở New York. Anh mua nhà cho con cái ăn học bên Montreal và New York. Cuộc sống tương đối khá giả trong những năm đầu. Khi bắt đầu lên trung học anh Pierre đưa hai đứa con qua học bên New York. Cách đây vài năm con anh đã đến tuổi vào đại học, anh Pierre lại đưa các con về lại Montreal học đại học McGill University vì bên Canada tiền học chỉ bằng 1/5 bên Hoa Kỳ nếu là công dân Canada và bằng ½ nếu là người ngoại quốc vào du học. 

Hè năm 2016 con trai lớn anh ra trường đại học và tìm được việc ở London Anh quốc. Thế là con trai lớn anh lại phải dọn/move sang Anh quốc hơn một tuần nay. Anh Pierre hỏi chúng tôi là có buồn cười không. Con cái của anh có gốc Pháp, sống bên Canada và Mỹ. Khi ra trường chúng nó xin đi làm ở Anh quốc. Anh than rằng các con anh không có tinh thần dân tộc gì cả. Chúng tôi chia sẻ với anh Pierre là con cái chúng tôi sinh ra bên Canada này cũng không khác gì con trai anh vì chúng sinh trưởng và quen với môi trường sống và làm việc ở Bắc Mỹ. Chúng không có sự gắn bó với quê hương của bố mẹ và chúng nghĩ sẽ gặp rất nhiều khó khăn khi trở lại quê hương của bố mẹ chúng. Tụi chúng xem quê hương bố mẹ chúng như một nước xa lạ như bao nhiêu quốc gia khác trên thế giới. Ở đâu chúng cãm thấy sống tự do thoải mái là chúng chọn nới ấy làm quê hương. 

Trở lại với công ăn việc làm của anh hiện tại, anh Pierre cũng tâm sự rằng bây giờ kỹ nghệ chuyên chở cũng gặp chút khó khăn giảm xúc vì sự cạnh tranh mạnh với hàng giấy từ Trung quốc. Chúng tôi hỏi anh Pierre có thể cho biết rõ quan điểm của anh được không.

Anh Pierre cho biết rằng từ khi kinh tế TQ vùng lên thì nền kinh tế bên Bắc Mỹ cũng bị liên lụy không kém. Số là hãng anh Pierre có chuyên chở hàng hóa nhất là giấy từ phía bắc Canada và New Jersey đưa đến cảng để xuất khẩu. Những nhà máy làm giấy thường nằm phía bắc của Quebec và phía đông Hoa Kỳ ở New Jersey, những nơi này trồng nhiều cây thông để làm giấy. Giấy sản xuất hai nơi này được vận chuyển đi khắp bắc Mỹ và xuất cảng. Miền nam Hoa Kỳ giấy được sản xuất ở bang Colorado.
Kỹ nghệ làm giấy truyền thống vẫn từ gỗ thông. Hãng giấy phải có kế hoạch lâu dài về vấn đề khai thác rừng thông, thu hoạch gỗ và trồng lại cây thông (regeneration). Thông thường cây thông được trồng gần 20 năm mới được đốn đi để làm giấy. 

Quá trình đầu tiên là bột giấy (pulp) 


Thông thường pulp/bột giấy được chế từ gỗ thông (wood chips) và phi gỗ như rom và tre. 

Thành phần chính của giấy là cellulose, một loại polymer mạch thẳng và dài có trong gỗ, bông và các loại cây khác. Trong gỗ, cellulose bị bao quanh bởi một mạng lignin cũng là polyme. Để tách cellulose ra khỏi mạng polymer đó người ta phải băm gỗ thành các mẩu vụn rồi nghiền ướt các mẩu vụn này thành bột nhão. Bột giấy được rót qua sàng bằng lưới kim loại, nước sẽ chảy đi còn các sợi cellulose liên kết với nhau thành tấm giấy thô. Tấm giấy thô này được đưa qua nhiều trục lăn để sấy khô, ép phẳng và xử lý hoàn thiện cho thích hợp với yêu cầu sử dụng. Chẳng hạn, giấy viết được tẩm chất chống thấm nước để ngăn mực viết không bị nhòe khi ta viết.

Quy trình sản xuất bột giấy bằng phương pháp nghiền cơ học là quy trình có hiệu quả thu hồi cellulose cao nhưng tiêu tốn nhiều năng lượng và không loại bỏ hết lignin, khiến chất lượng giấy không cao. Vì vậy quy trình này được áp dụng chủ yếu để sản xuất giấy in báo, khăn giấy, giấy gói hoặc các loại giấy chất lượng thấp khác. Trong sản xuất giấy ngày nay, quy trình Kraft được áp dụng phổ biến nhất. Tuy hiệu suất thu hồi cellulose  ở quy trình hóa học không cao bằng quy trình nghiền cơ học, nhưng quy trình hóa học này cho phép loại bỏ lignin khá triệt để, nên sản phẩm giấy có độ bền tương đối cao.

Dư lượng lignin trong bột giấy làm cho giấy có màu nâu, vì vậy muốn sản xuất giấy trắng vàng chất lượng cao thì phải loại bỏ hết lignin. Thường người ta oxy hóa lignin bằng clor hoặc ClO2 nhưng các phương pháp này đều gây ô nhiễm môi trường ở mức độ khá cao. Vì vậy các nhà hóa học đã tích cực nghiên cứu các quy trình thân môi trường để áp dụng cho việc tẩy trắng giấy, kể cả các quy trình sử dụng ozone. Cuối thập niên 1980, ở Phần Lan người ta đã áp dụng các quy trình tẩy trắng giấy với xúc tác enzym.

Theo anh Pierre thì TQ bây giờ hầu như không nhập cảng giấy từ các quốc gia tân tiến như Hoa Kỳ, Canada hay các nước Scandinavia…

Tôi hỏi anh Pierre chứ TQ nhập giấy từ đâu. Anh Pierre cho biết ngày nay TQ đang khai thác rừng tre và sản xuất giấy từ thân tre. Cũng nên biết là cách đây vài năm chúng tôi đi tham quan TQ và biết được xứ sở này trồng trọt rất nhiều tre, nhất là vùng Guilin. Cách làm giấy từ tre không khác gì cách làm giấy truyền thống với gỗ thông cho lắm. Cái lợi của giấy làm từ tre:

-      Cây tre trồng vài (3) năm là có thể khai thác được so với 20 năm của gỗ thông. Việc trồng trọt và tiêu thụ phân bón nước chỉ bằng 1/3 của gỗ. Ngày nay, mỗi năm có hàng trăm triệu tấn giấy được sản xuất trên toàn thế giới. Số lượng gỗ đựợc tiêu thụ cho sản xuất giấy là rất lớn, vì vậy con người cần có những biện pháp trồng và quản lý rừng sao cho có thể cung cấp đủ nguyên liệu cho sản xuất giấy (và các sản phẩm gỗ khác) mà vẫn bảo tồn được các hệ sinh thái rừng.

-     Làm giấy từ tre là một kỹ nghệ hoàn toàn mới. Quá trình sản xuất giấy từ tre cũng nhanh hơn từ gỗ thông. Cây thông cần nhiều nhiệt năng để làm khô hơn tre. Gỗ thông khai thác từng đợt mỗi năm và được trữ dài hạn cho nhà máy. Mùa đông tuyết phủ đầy trên gỗ nên cần nhiều nhiệt năng để làm khô gỗ.

-      Do không phải phá rừng lấy nguyên liệu nên công nghệ sản xuất bột giấy từ nguyên liệu phi gỗ là giải pháp tận dụng nguyên liệu, giúp hạn chế gây ô nhiễm môi trường. Nói vậy là bởi: Khi đốt sản phẩm từ cây trồng, hoặc sản phẩm mọc lên từ việc hấp thụ khí carbonnic và thải ra oxygen, chúng sẽ sinh ra một lượng carbonic tương đương với khí hấp thụ, khiến cho tổng lượng khí carbonic trong môi trường không thay đổi.

-      Các hãng làm giấy tí hon TQ mộc lên rất nhiều. Họ sản xuất các cuộn giấy trong nhà máy và chuyên chở bằng tàu trong nội địa. Trong lúc di chuyển trên sông và cùng lúc nhận đơn đặt hàng của khách hàng. Trong thuyền có đủ trang bị máy móc để cắt xén tầm cở theo yêu cầu đặc biệt của khách hàng. Họ còn có khâu gói gém hàng. Khi tàu đến nơi giao hẹn thì hàng cũng đã sẳn sàng để được giao cho khách hàng.

-     Quá trình sản xuất theo đơn đặt hàng được thực hiện một cách nhanh nhất so với gỗ truyền thống với trang bị vỹ đại và to lớn kềnh càng.

Theo phương pháp sản xuất bột giấy từ tre thì thân tre được chặt gọn thành các dăm. Các dăm tre được sàng và rửa nhằm giảm mức tiêu thụ đối với các chất hóa học được sử dụng trong quá trình thủy phân sơ bộ và nghiền nhão, dễ phản ứng, để tạo ra bột giấy có chất lượng tốt hơn và hiệu suất cao.
 Ngoài ra, phương pháp này có khả năng ngăn ngừa sự tạo ra dioxin bằng cách tẩy trắng bột giấy bằng quy trình tẩy trắng không chứa clor nguyên tố hoặc hoàn toàn không chứa clor[4]

Ở TQ có xây một nhà máy nằm gần sông Chishui rất thuận tiện cho việc vận chuyển sản phẩm bằng xà lan. Nhà máy cũng nằm gần con đường mới do Chính phủ đầu tư nối với mạng lưới giao thông đang được xây dựng nhanh nối vùng tương đối hẻo lánh này với các tỉnh ven biền. Hơi của dây chuyền bột sẽ được sử dụng lại để cung cấp cho nhà máy sản xuất phân bón gần đó. 
Ai cũng biết Trung Quốc thiếu hụt xơ sợi giấy (wood chips), nhưng lại có nguồn nguyên liệu phi gỗ lớn, đặc biệt là rơm rạ và tre nứa. Phần lớn nguồn nguyên liệu này ở sâu trong nội địa, nơi chính quyền đang tìm cách công nghiệp hóa để giảm bớt lượng người bỏ quê ra Tỉnh. 


Hiện công ty có 6,500 ha rừng tre và trong vài năm tới số diện tích này sẽ được tăng gấp đôi, nằm trong phạm vi bán kinh 100 km từ nhà máy. Tuy nhiên để đủ nguyên liệu cần khoảng 23.000 ha. Nhà máy sẽ mua thêm tre từ rừng và trang trại của tư nhân. Mùa khai thác tre hàng năm từ tháng 11 đến tháng 5, ngoài thời gian này một lượng nhỏ tre có thể được chặt hạ trong 6 tháng còn lại của năm. 

Công ty tin tưởng với dây chuyền sản xuất hiện đại, bột giấy làm từ tre của họ sẽ tốt hơn bột giấy làm từ tre khác trên thị trường và giá bán sẽ gần với giá của bột hóa làm từ gỗ cứng. 

Công nghiệp giấy thực chất là ngành sản xuất đa ngành và tổng hợp, sử dụng một khối lượng khá lớn nguyên liệu đầu vào (nguyên liệu từ rừng, các hóa chất cơ bản, nhiên liệu, năng lượng, nước v.v...) so với khối lượng sản phẩm tạo ra (tỷ lệ bình quân vào khoảng 10/1). Quá trình sản xuất bột và giấy đã sinh ra một lượng rất lớn các chất thải ở dạng rắn, lỏng (nước thải) và khí. Tùy thuộc và công nghệ mà lượng nước tiêu hao trong quá trình sản xuất giấy vào khoảng l00 - 500 m3/tấn sản phẩm.

Nếu có dây chuyền sản xuất hiện đại, bột giấy làm từ tre sẽ tốt hơn bột giấy làm từ gỗ cứng khác trên thị trường và giá bán sẽ gần với giá của bột hóa làm từ gỗ cứng. Bột tre được tẩy trắng (ECF hoặc TCF) sẽ có độ trắng 88% ISO và được dùng để sản xuất giấy “văn hóa” (giấy làm văn phòng).  


Vài hãng làm bột giấy bên Hòa Kỳ bắt đầu mộc ra phía đông nam ấm áp nơi mà rừng tre bắt đầu được khai thác. Giá thành sản xuất bột giấy tương đương với US$200/tấn.
Hiện nay, xã hội ngày càng phát triển, đồng thời nhu cầu của con người ngày càng được nâng cao. Trên thị trường cũng đa dạng về chủng loại các sản phẩm giấy. Do đó cần một nguồn nguyên liệu lớn để phục vụ cho sản xuất. Nhưng nguồn nguyên liệu tự nhiên không đáp ứng đủ cho nhu cầu sản xuất ở nhiều vùng cộng thêm việc ô nhiễm môi trường nên nguồn giấy được quan tâm hiện nay là giấy tái tạo (recycled). 

Đa phần giấy được tái tạo này được tái chế thành những loại giấy tương tự góp phần vào việc giảm chi phí cho việc nhập nguyên liệu bột giấy từ nước ngoài, đồng thời làm giảm đi môt lượng lớn rác thải ra môi trường. Từ nguồn nguyên liệu tái chế này ta có thể sản xuất ra một số loại giấy khác như: giấy vệ sinh, giấy báo, giấy photo… đáp ứng cho nhu cầu sử dụng cho con người.

Công nghiệp giấy tại Việt nam đang còn gặp nhiều khó khăn thử thách vì năng lượng sản xuất bột giấy chỉ đáp ứng được ½ nhu cầu sản xuất giấy. Do đó nghành công nghiệp giấy tùy thuộc nhiều vào nguồn nhập khẩu bột giấy. Giá nhập bột giấy tăng cao đến 850 USD/tấn. Trong lúc biên bài này thì nhà làm bột giấy Lee& Man (Hong Kong) sắp được khai thác thì vụ làm chết cá miền Trung của Formosa làm quấy động lo sợ quần chúng vì kỹ nghệ giấy sẽ thải ra nhiều chất NaOH mà Việt Nam ta chưa có luật lệ gắt gao về việc xử lý chất thải từ công nghệ. Chất thải NaOH sẽ rất độc hại chỉ sau cyanide/cyanure mà hãng Formosa Plastics thải ra. Một trong những nguyên nhân dẫn đến nghành giấy VN phát triển chậm và chưa cân bằng được giữa cung và cầu la do thiếu nguyên liệu. Nguyên liệu chính hiện nay vẫn là gỗ mà khả năng đáp ứng không đồng đều. Vùng nguyên liệu chủ yếu tập trung ở miền Trung và Bắc trong khi các nhà máy sản xuất giấy tập trung ờ miền nam. Do vậy các nhà máy sản xuất bột giấy tại miền Nam hiện nay đang gặp vấn đề về nguồn nhiên liệu. Hơn nữa cũng như bất cứ quốc gia nào gỗ càng ngày đáp ứng không đủ do qui mô sản xuất giấy ngày càng được mở rộng, hơn nữa một lượng không nhỏ gỗ được cung ứng cho công nghệ xây cất, chế biến vật liệu nội thất, v.v…Nếu chính phủ VN quan tâm nhiều hơn về kinh tế thì sẽ có kế hoạch dài hạn việc khai thác tre vào kỹ nghệ giấy như TQ vì tre mộc dồi dào ở xứ nhiệt đới và tương đối dễ khai thác hơn gỗ truyền thống. Hơn nữa vấn đề trồng trọt cây tre có thể nằm gần xưởng làm bột giấy/sản xuất giấy không như gỗ phải khai thác xa từ rừng và tốn kém để chuyên chở và nhà máy.

Theo thông tin chuyên môn thì nguồn tiêu thụ giấy sẽ giảm dần ở thế kỷ 21 vì kỹ nghệ thông tin điện tử Internet bành trướng mạnh. Nhiều trường học, trung cũng như đại học buộc học sinh phải sắm máy PC khi đi học. Báo chí và sách vở bây giờ cũng giảm đi khá nhiều vì người tiêu thụ đọc tin tức trên mạng. Trong tương lai gần nguồn tiêu thụ giấy sẽ giảm đi rất nhanh và các chính phủ trên thế giới đang đẩy mạnh chính sách 3R – Reduce -Reuse – Recycle tức là giảm lượng sử dụng, tăng sử dụng lại giấy và đẩy mạnh tái chế.

Thảnh thử mối lo ngại của anh bạn Pierre về vấn đề kinh tế liên hệ với giấy ở Tây phương không chỉ dừng lại về việc giảm tốc độ mà sẽ chuyển hẳn về vùng Đông Nam Á – sản xuất cũng như tiêu thụ.

Nguyễn Hồng Phúc – sưu tầm & nghiên cứu

Tài liệu tham khảo:
5.    Bamboo As New Fiber Source in the US Paper Industry by Emma Kallaway – Thesis presented to the University of Oregon Lundquist College of Business November 16, 2010

ĐI VỀ ĐÂU

                                       

                                   


Mùa thu năm 2015 sao mà nhiều chuyển biến quá. Không phải mùa thu của Lưu Trọng Lư thơ mộng « Lá thu rơi xào xạc,
                                  Con nai vàng ngơ ngác,
                                 Đạp trên lá vàng khô. »
Hay của Anatole France « le ciel agité de l’automne, les feuilles qui jaunissent dans les arbres qui frissonnent »(bầu trời lay động của mùa thu, những chiếc lá vàng trong những hàng cây đang run rẩy ) mà là một mùa Đông đến sớm hơn với những cơn lạnh bất chợt, thời tiết lên xuống phũ phàng, bầu trời ảm đạm ít có ánh sáng mặt trời. Không gian bao trùm khó thở như báo hiệu một hiện tượng bí mật khó hiểu khó lường ngoài sự tưởng tượng của con người, sự thành hình nổi dậy bành trướng của IS (État Islamique Nước Hồi giáo ).

Âu châu biến động ! Bao hiện tượng chính trị xáo mạnh làm Liên minh Âu châu hòa bình chưa kịp phòng bị, chuẩn bị bảo vệ thì biến cố nhỏ liên tiếp đến cực kỳ quan trọng lan rộng ra thế giới. Cuộc sống đang bình thản của Cộng đồng Âu châu bị đánh thức rồi xáo trộn lo sợ không biết còn gì xảy ra trong tương lai gần đây ? Những cuộc khủng bố tấn công, bằng súng đạn nặng thật, đặt bom do những người cảm tử quá khích trên đất liền rồi cả trên không, ở các nơi đông dân cư hay nơi nhiều khách du lịch làm thiệt hại nặng mạng sống bao nhiêu người dân vô tội, và làm hao hụt cả ngân sách nhà nước đáng lẽ để giúp các nước nghèo hay phát triển đất nước.

Đáng lo ngại hơn là làn sóng tị nạn vô tiền khoáng hậu của các nước Hồi giáo đang có chiến tranh và Phi châu sang Âu châu. Báo chí truyền thông mặc sức tốn công vung bút săn tin hình ảnh bình luận ủng hộ bài bác, Nhà nước đang lo tìm vớt người vượt biển, lo chỗ ăn ở cho người tị nạn càng ngày càng ồ ạt tràn sang.

Người dân bản xứ đang bị ảnh hưởng trầm trọng của cuộc khủng khoảng tình hình kinh tế toàn cầu nay lại bắt buộc mang thêm cái gánh nặng nữa, một phần do hậu quả của chính sách xâm lăng đô hộ của lục địa Âu châu thời trước, « dân di tản »(les migrants) đủ mọi thành phần, chính thể, không cùng tôn giáo, ngôn ngữ khác lạ, phong tục tập quán hoàn toàn không giống nhau. Hai mươi tám nước trong cộng đồng Âu châu lại bất đồng ý nhau trong việc phân phối nhận « khách tị nạn » với nhiều loại yêu sách của họ. Và đấy cũng là một trong lý do mà Liên Hiệp Vương quốc Anh sau cuộc Trưng cầu dân ý, phe ủng hộ rời Liên Hiệp Âu châu Brexit (British Exit) thắng cuộc, Liên minh Âu châu chỉ còn 27 thành viên ngày 24 tháng 6 năm 2016.

Hơn thế nữa, phần đông tị nạn là thành phần trẻ thanh niên đàn ông đi trước dưới sự tổ chức lậu của các lái mối đưa đường (passeurs) ăn tiền cắt cổ tồ chức vượt biên bằng đủ loại phương tiện tàu thuyền nhỏ lớn nhét đầy người như hộp cá mòi ra khơi rồi để mặc họ trên biển bất chấp không màng đến sự nguy hiểm sự sống còn của khách hàng của họ.

Rồi sau đó, khi chớp được tin vài nước lớn như Pháp Đức…vì Nhân quyền, nhân đạo, bằng lòng hợp tác với nhau trong việc tiếp nhận thêm những nạn nhân chiến tranh ở các nước Trung Đông và các nước còn chiến tranh ác liệt như Pakistan, Afghanistan tức thì như nước vỡ bờ, phong trào tị nạn ồ ạt bắt đầu đại trà di tản bằng mọi phương tiện, lợi dụng không biên giới giữa Liên Hiệp Âu châu do Hiệp ước Schengen.

Nguy hiểm hơn thành phần bất hảo khủng bố maїfa buôn lậu cũng có thể lợi dụng tình trạng bất lực kiểm soát trà trộn vào dòng người tị nạn tìm cơ hội hoạt động sau nầy. Hơn thế nữa, phần đông là thanh niên trai trẻ, do đó cũng là lý do bất ngờ cực kỳ khó khăn để giải quyết hoàn cảnh của họ về nhiều mặt như vấn đề tâm sinh lý, văn hóa phong tục tôn giáo, v.v…

Lý do khác nữa, bao nhiêu kẻ đã lạm dụng và trục lợi trong việc áp dụng Luật Nhân quyền cũng như về tự do tôn giáo. Khó mà làm thỏa lòng được mọi người vì làn sóng di dân nầy đã được rỉ tai tuyên truyền trước bởi các tên đầu nậu đưa đường dẫn mối lậu bất lương bất hợp pháp rằng châu Âu giàu có hòa bình ít dân cần thành phần lao động trẻ đang mở rộng vòng tay tiếp đón họ nhiệt thành.

Nhưng tự do cũng phải có cái giá của nó. Họ được tuyên truyền là sang đến được đất hứa là có nhà cửa xe cộ công ăn việc làm ngay để rồi họ sẽ bảo lãnh gia đình vợ con sang hội tụ. Sự thật không như họ nghĩ làm họ thất vọng tiến thối lưỡng nan và bắt đầu biểu tình đòi hỏi leo thang. Và dòng người tránh chiến tranh nghe xúi dục bởi kẻ dẫn đường lậu cứ vẫn lên đường di dân tị nạn.

Thành phần ra đi càng ngày càng phức tạp hơn gồm nhiều nước khác nhau, từ các nước đang chiến tranh ác liệt như Syrie,Irak,.. đến các người tị nạn kinh tế, thành phần bất hảo, quân phiến loạn, khủng bố không ngớt đổ bộ liên tục không biết đến bao giờ mới ngưng được. Dân chúng bản xứ địa phận lúc đầu còn nhiệt thành đón tiếp nhưng càng ngày trước sự phức tạp đa dạng khó giải quyết có thể nói rằng bế tắc, của các người di dân đa dân tộc thù nghịch nhau, đa tôn giáo, phong tục truyền thống khác nhau, trình độ, văn minh nghèo giàu đủ loại.

Chẳng hạn như nhìn thấy trùng trùng những tấm lều vải đủ loại hình màu trên nền đất nhơ nhớp ở Pas de Calais miền Bắc nước Pháp mà người dân đia phương gọi là Jungle (Đám Rừng), mà ở trong đó cũng có nhà thờ, mosquée, ai cũng nghĩ rằng họ chỉ muốn sang tị nạn ở Âu châu, nơi nào cũng được.Thế mà vào mùa Đông 2015, khi chính phủ Pháp định giải tỏa khu trên để đưa đến các dãy nhà tạm trú tiện nghi hơn hoặc trong những container đặc biệt thiết kế thành nơi cư ngụ trong khi chờ đợi xây cất những khu trại tị nạn mới thì bất ngờ lại có vấn đề chống đối xảy ra. Một số người nhất định bám trụ ở Pas de Calais để tìm cách sang Anh qua đường hầm Channel Tunnel ở biển Manche hay bằng bến phà ở Zeebrugge Bĩ sang Anh.

Một số người khác như Irak, Syrie còn phát biểu với báo chí họ sẽ trở về lại xứ họ vì họ tưởng rằng họ sẽ được tiếp nhận nồng hậu hơn, chứ nếu cho họ ở trong container, một loại nhà nhỏ hẹp hàng loạt, mà cũng không có công ăn việc làm và con cái của họ chưa được vào trường để học thì họ thấy như bị sĩ nhục hơn và ở lại làm gì. 

Thế là manh nha bao cuộc bạo động chống lại chính quyền địa phương. Chưa hết đâu, các phe phái trong trại tị nạn hiềm khích ấu đả nhau, các giới trẻ sung sức rỗi rãnh đi phá phách như ở Cologne Đức ngay ngày đầu năm 2016, ở Pháp, Bĩ gây thêm bao phiền phức lo âu mới cho nước dân sở tại.

Điểm cũng đáng lưu ý trong giới thiện nguyện Âu Mỹ người ta thường vô tư khách quan quên khuấy mất là thế giới ngày nay không chỉ có quốc gia lớn nhò, yếu mạnh, đang phát triển… mà còn theo tôn giáo nào thể chế nào, quân chủ, quân chủ lập hiến, Cộng hòa Dân chủ, CH Xã hội chủ nghĩa,… hay như trước kia thời chiến tranh lạnh, thế giới chia ra Tự do và Cộng sản, nên việc làm tốt của họ nhiều khi bị hiểu lầm không có kết quả hữu hiệu như ý.

Sự kiện trên làm chúng ta hồi tưởng đến cuộc di tản vĩ đại của dân tộc Việt nhất là miền Nam Việt nam, Việt nam Cộng Hòa sau 30-04-1975 còn bi thảm đáng thương hơn. Lúc bấy giờ các nước đại cường văn minh tiến bộ và ngay cả Khối các nước tự do đồng minh Âu Mỹ Úc chưa sẵn sàng cứu vớt người vượt Biển Đông, Thái bình dương vịnh Thái lan tìm sự sống còn.

 Có sống sót được qua khỏi các thiên tai cơn sóng dữ của biển cả lại bị nhân tai do những tên hải tặc tàn ác, người vượt biển trên những chiếc ghe thuyền đầy nghẹt bá thở đói rét hết nhiên liệu trôi theo dòng nước chỉ còn hy vọng được cứu vớt nhờ tấm lòng các thuyền trưởng giàu lòng nhân đạo đi ngang qua hoặc được trôi giạt đến bờ bến nào thì tấp vào đó.

 Kế đó họ chỉ được đưa đến những traị tị nạn xây cất tạm thời không chút tiện nghi để tiếp nhận các người Việt di tản vượt biên hoặc trên hoang đảo nào đó chờ được cứu vớt. Bấy giờ họ phải sống khổ cực trong khoảng thời gian lúc trên đảo chờ được phân phối đi qua các nước tự do qua sự bảo lãnh của thân nhân, nếu không thì được đưa đến các nước nhỏ nào bằng lòng nhận giúp người tị nạn.
                    
             
Boat people-Thuyền nhân

Hồ sơ xin rời trại cũng đâu dễ dàng gì, bao cuộc phỏng vấn gay go đúng thủ tục cũng gây trở ngại không kém cho việc nhập cư. Làn sóng di tản càng nhiều, đường bộ cùng nguy hiểm không kém qua đường dây móc nối giả thật hên xuôi, xuyên bao nước láng giềng thù bạn, sau lưng công an rình rập bắt lại, trước mặt  là nước độc rừng rậm đầy cướp tàn độc giết người cướp của, và ngay cả đường ngoại giao bảo lãnh hợp pháp bang giao quốc tế qua Cao Ủy về người Ti Nạn HCR ( Haut Commissariat des Réfugiés), tất cả đều đặt ra cho người xin tị nạn hay trốn chạy nhiều vấn đề nhiêu khê, vô tiền khoáng hậu rắc rối. Người ở lại cũng bơ phờ xếp hàng cả ngày ở trong chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa, người ra đi cũng không biết có đến bến bờ. Tương lai thật bấp bênh mập mờ bít lối, người còn sống có thân mà như kẻ vô hồn.
Thế là đất nước « thống nhất » mà lại chia ra hai thành phần thống trị và bị trị, còn người dân, người dân trong nước được gọi là Việt (Cộng), ngoài nước Việt kiều.

May mắn thay là dù sống trong hoàn cảnh nào đi nữa, dân Việt tha hương ta không bao giờ quên nguồn cội mình, luôn luôn tìm cách vươn lên sống còn và đã thành công ít nhiều bằng cớ là tiền tỷ đô la từ nước ngoài đổ về hằng năm
.
Trên 41 năm (1975-2016) điều mâu thuẩn lạ lùng là Việt nam Xã Hội Chủ nghĩa chưa rút kinh nghiệm xương máu của chính mình đoàn kết để bảo vệ đất nước và tiến nhanh như các nước nhỏ hơn như Nam Hàn, Singapore,…thành nước tự do dân chủ giàu có văn minh.

Tất nhiên là thời gian không biết đợi biết chờ, cuốn theo dòng chảy của mình khách quan vô tình điềm nhiên không quay lại.Thế giới biến chuyển cực kỳ nhanh chóng, không nhà tiên tri, chiêm tinh gia, chính trị gia lõi đời nào đoán trước được đúng tình hình thế giới lăn quay. Sự sụp đổ Bức tường Berlin thống nhất nước Đức 1989, sự tan rả khối Cộng sản có ai đoán trước được đâu.

Trong khi đó, càng ngày càng thấy nhiều hiện tượng lạ xảy ra do ảnh hưởng áp lực mạnh về mọi mặt của ông bạn láng giềng « môi hở răng lạnh » từ Bắc đến miền Nam, sự hiện diện phù thủy của họ kín kín hở hở qua các công trình xây dựng đồ sộ biệt lập do tập đoàn công nhân Tàu chính cống sang, các « Tô giới » có sinh hoạt riêng dùng tiền « Tệ » của họ, còn ngang nhiên nghiêm cấm người dân bản xứ lai vãng ở khu vực họ mướn hay mua trong một thời gian dài 20,50,70 năm như cảng Vũng Áng của nhà máy gang thép nhựa Formosa với diện tích 22.781 ha trong 70 năm.


Nhà máy gang thép Formosa

Lúc đầu, biên giới đất nước đất biển ta bắt đầu thu hẹp vì chiếc mũ khăn đống hay chiếc nón lá truyền thống của dân tộc Việt ta tựợng trưng qua Lạng sơn Cao Bằng,i Nam quan, suối Bản giốc, ranh giới tuyến đầu phía Bắc với Trung quốc bay đâu mất đi mà người dân không biết không hay.

Rồi sự hợp tác giữa Việt nam và Trung quốc càng chặt chẽ hữu nghị « thắm thiết » thì sự hiện diện tự do của người Tàu cả dân thường đến quân nhân trong bộ áo công nhân bảo vệ cơ sở vật chất quyền lợi của họ tràn đầy từ mũi Cà mau cho đến Hữu Nghị quan tức là Ải Nam quan ta ngày trước, trong các công trình đồ sộ nhất là về công nghệ như khai thác bauxite bùn đỏ ở Tây nguyên, Formosa ở Vũng Áng và đến nhà máy giấy Lee & Man với 82ha tại Cụm Công nghiệp sông Hậu huyện Châu thành tỉnh Hậu Giang thuộc Đồng bằng sông Cửu long…

Điều khó hiểu và quái lạ là nhìn trên bảng đồ Việt nam đâu đâu cũng có cơ sở Tàu hơn thế nữa chiếm vị trí chiến lược đặc biệt ở những khu vực quân sự quan yếu với thái độ của người bạn láng giềng khổng lồ nầy càng ngày càng giống như ông chủ toàn quyền đặt cơ sở vật chất công nghệ, sản xuất chế tạo tùy ý trên địa bàn đất đai từ Bắc vào Nam. Hơn thế nữa, nơi nào họ mướn mua đều trở thành Tô giới đặc và độc quyền của họ, ngoại bất nhập, cấm luôn cả người Việt lai vãng. Ôi Việt nam ta còn hay mất ?


Mặt khác, trong khi năm nước Đông Nam Á như Việt nam, Phi luật Tân, Brunei, Indonésia, Malaysia đang phải đối phó trực tiếp với chính sách bá bành của đàn anh Trung quốc muốn chiếm trọn biển Đông đe dọa đến cả nền an ninh đường hàng hải và hàng không quốc tế qua Đường lưỡi bò chín đoạn trên Biển Đông, thì Liên minh Âu châu cũng điên đầu với tình hình Trung Đông, Syrie,… rồi đến sự nổi dậy của Nhà nước Hồi giáo IS khủng bố gây ra làn sóng tị nạn ồ ạt sang Âu châu. Bao cuộc đặt bom bắn giết ở khắp cùng hầu hết các nước Âu châu phát xuất từ Bỉ đến Pháp…làm xáo trộn tinh thần và đời sống hòa bình của người dân ở đây.

Vậy là thảm họa người giết người xảy ra có thật rồi, thế giới sẽ đi về đâu ? Điểm nguy hiểm nhất là con người như đánh mất niềm tin, không tin vào một ai và gì gì hết kể cả các đấng thần linh, vì thế không từ nan sử dụng áp đặt bất cần phương cách phương tiện nào hữu hiệu nhất cho việc tàn sát lẫn nhau không tiếc thương, bất nhân.

Còn thân phận những nước nhược tiểu đói nghèo sẽ đi về đâu, trở lại thời kỳ lạc hậu ngày xửa ngày xưa ? Cũng không được nữa đâu vì môi trường thiên nhiên luôn luôn thay đổi và đã bị ô nhiểm trầm trọng rồi.

Vả lại hiện nay vấn đề tị nạn vì chiến tranh là chính sách thời sự hàng đầu làm chia rẻ nội bộ trong nước, làm điên đầu các xứ giàu mạnh tự do dân chủ và lúng túng trong việc giải quyết ổn thỏa.

Từ thế kỷ 19 vấn đề di dân tị nạn còn được nhiều quốc gia hưởng ứng mạnh mẽ như các khối nước tự do Âu Mỹ Úc,… còn ngày nay biết đi về đâu khi chiến tranh thế giới thứ ba bùng nổ chẳng hạn?

Và khi đề cập đến Chiến tranh chúng ta chợt hồi tưởng lại những câu nói để đời của nhà quân sự nổi tiếng thế giới hoàng đế Pháp Napoléon 1er (Nả Phá Luân Đệ nhất) :  « Muốn có hòa bình, phải chuẩn bị chiến tranh. »

Đặc biệt nhất là trước tình hình thế giới ngày nay, trước « Giấc mộng Trung hoa » từ ngàn xưa bá chủ toàn cầu, cường quốc hàng đầu thế giới, Napoléon Đệ nhất cũng đã có câu tiên tri về Trung quốc từ năm 1816 :

 « Laissez la Chine dormir, car lorsque la Chine s’éveillera, le monde entier tremblera. »
« When China awakes, it will shake the world.”
(Hãy để cho Trung quốc ngủ yên, vì khi Trung quốc thức giấc, cả thế giới sẽ rung chuyển.)

                                                                     
Cô Trần Thành Mỹ

QUÊ TÔI

                                        

                                                                      
                     Ai  đặt  tên  quê  tôi  là  Long  Phú
                    Tuổi  còn  thơ, ngu  ngơ  biết  gì  đâu
                    Chỉ  biết  cây  bần, lùm  cây  dừa  nưóc
                    Lớn  lên  rồi, giờ  mới  hiểu  vì  sao. . .

                    Tên  long  phú, là  cường  thịnh  đep  giàu
                    Tuy  không  thắng  cảnh, kỳ  tích  non  cao
                    Chỉ  khắp  nơi  nơi, mênh  mông  đồng  lúa
                    Như  tấm  thảm  xanh, mướt  mượt  xanh  màu.

                    Nhớ  quá  quê  tôi,  ôi  nhớ  làm  sao
                    Nhớ  dòng  sông  Hậu, biêt  tự  thuở  nào
                    Như  bầu  sửa  mẹ, nuôi  tôi  khôn  lớn
                    Tình  nghĩa  mẹ  con, luôn  mãi  đậm  sâu.

                    Bao  kỷ  niệm  xưa, rạt  rào  nổi  nhớ
                    Tuổi  vừa  lên  ba, tuổi  thật  ngu  ngơ
                    Mà  vì  chiến  cuộc, phải  đi  lánh  nạn
                    Đất  cù  lao  Dung, xin  chọn  làm  nhà.

                    Nhớ  những  lần , dọc  bờ  sông  Bassac
                    Xách  giỏ  theo  cha, bắt  cá  thòi  lòi
                    Bìm  bịp  kêu, nước  tràn  về  nhanh  quá
                    Chạy  túa  vào  bờ, liếm  gót  chân  tôi.(1)

                    Từ  Long Phú, tôi  về  thăm  quê  ngoại
                    Lịch  Hội  Thưọng, ngày  đầu , mùa  mưa  tới
                    Bắt  bù  rầy, làm  quạt  máy  cầm  tay
                    Hay  làm  tàu  thủy, xe  hơi, máy bay.(2)

                    Những  hoài  niệm  xưa, đáng  nhớ  làm  sao
                    Bốn  mươi  năm  rồi, qua  cuộc  bể  dâu
                    Chim  thiên  di,biết  ngày  nào  trở  lại
                    Nhớ  chốn  quê nhà, đau  lại  càng  đau./.

Hoài Việt

(1)-Là loại cá thòi lòi,con khá to,dài cả gang to bằng cườm tay.Dọc theo bờ sông Bassac, khi nghe bìm bịp kêu,phải  lo chạy vào bờ,nước từ biển tràn về nhanh vô cùng.
(2)-Vùng Lịch Hội Thượng là đất giồng,đầu mùa mưa, bọ rầy từ dưói đất chun lên.Thưòng phải lấy phân bò khô,đốt un khói dụ chúng tụ về.Trẻ con bắt ,lật hai cánh cứng bât ngửa làm quạt thổi cho mát,hay gắn vào mảnh gở(làm tàu thuỷ) , xe hơi hay máy bay. . Ngày nay, trẻ con quá nhiều đồ chơi... Chuyện ngày xưa” xa xôi sâu thẩm”gần bảy mươi năm rồi.Lúc đó, chúng tôi chỉ có đưọc những thú vui dung dị đơn giản... Biết mấy ai còn nhớ.!?




                    

TRỞ LẠI BẠC LIÊU


Có ai trở lại BẠC LIÊU
Thăm dùm ruộng lúa nắng chiều vàng hoe
Nhìn con sóng lúa mùa hè
Bội thu no ấm lòng nghe vui nhiều
BẠC LIÊU vùng đất mến yêu
Sáng ngời son sắc chứa nhiều tình sâu
Lòng ta chất ngất từ lâu
Thiết tha mong đợi thấm mầu đất quê
Hoài lang dạ cổ tái tê
Về nghe điệu hát nhớ về người xưa
BẠC LIÊU có những chiều mưa
CẦU QUAY nối nhịp duyên chưa kết tình
Nhớ người em gái đẹp xinh
Bây giờ còn có nhớ mình hay quên
BẠC LIÊU xứ sở tôi yêu
Bài ca vọng cổ thấm nhiều tình quê
Bao giờ tôi lại trở về
ĐỂ tình thêm đậm để quê bớt sầu
Trịnh Quang Chiếu

NGÀY THÁNG BUỒN HIU (PHẦN 3)


Chuyến xe khựng lại và lúc này anh mới nói với tôi bằng giọng trầm ấm dịu dàng như bao giờ “Hãy can đảm lên, rồi con chúng ta cũng sẽ giống như vậy, cố gắng chăm sóc cho VyDân, em còn trẻ nên đừng để phí tuổi trẻ của em, nếu không làm một khán giả vô tư thì cũng nên làm một nhà phê bình sắc bén, anh xin lỗi đã đưa em ra khơi và bây giờ phải bỏ em trở về một mình.” Anh cúi xuống hôn tôi vội vã, nụ hôn mong manh như sương khói mơ hồ, tôi dạ ngoan mà nước mắt trào ra tức tưởi nghẹn ngào.

Mọi người được tháo còng khi bước vào bên trong tòa án. Đó chỉ là một thị trấn nhỏ xa xôi hẻo lánh, dân chúng đâu không thấy để nhìn mặt “những kẻ phản động gây tội lỗi nợ máu với nhân dân”. Chỉ có bọn Công an bảo vệ dầy đặc, căn phòng lành lạnh âm u của sự ma quái mà mấy tên thẩm phán giống như tụi quỷ dữ dưới âm tì địa ngục chui lên mặt đằng đằng sát khí trong ánh đèn nhợt nhạt.

Sau khi đọc bản cáo trạng dài nhằng kết tội chúng tôi, họ gọi tên từng người lên đứng trước vành móng ngựa để nói lời cuối cùng. Tôi lạ lùng như thể người ta đang nói về một ai đó, một chuyện gì đó không dính líu gì đến mình, tôi cứ nắm chặt tay anh như thể buông ra thì anh tan biến đi mất.

Giây phút nghẹn thở đó rồi cũng đến, khi tên thẩm phán tuyên bố dõng dạc “Trần thắng Tài, tử hình” chắc anh cũng biết trước mọi việc sẽ như vậy nên gương mặt anh vẫn thản nhiên đón nhận hung tin, chỉ có bàn tay anh chợt xô nhẹ tay tôi lúc đó như một thái độ dứt khoát, cố thoát khỏi mọi bịn rịn yếu đuối thường tình, chỉ có tôi hốt hoảng trong nỗi cảm xúc đau đớn tột cùng là tôi sẽ mất anh mãi mãi từ đây.

Tôi không bận tâm là mức án mình bao nhiêu năm, số phận hai mẹ con sẽ như thế nào trong những ngày tháng tới, tôi chỉ nghĩ đến anh thôi.

Bị cáo có một tuần để làm đơn kháng cáo, xin ân giảm!”

Không đời nào Tài làm đơn, tôi biết chắc như vậy, nhưng tôi không thể ngồi im nhìn anh ấy chết, Trời ơi! tôi phải làm sao bây giờ để cứu anh ấy. Anh phải sống Tài ơi! Sống để chúng ta còn có cơ hội làm lại từ đầu. Lúc này tôi ao ước  phép lạ xảy ra cho anh, biết là ảo tưởng mong manh như trẻ con, nhưng tôi thực sự yếu đuối khi nghĩ đến lúc anh đi về cõi chết và bỏ lại hai mẹ con bơ vơ trên cõi tù đày. Phiên tòa kết thúc trong lặng lẽ, 7 con người và 7 số phận đã được định đoạt bởi cái gọi là Tòa án nhân dân mà không có nhân dân nào tham dự, bọn chúng nhân danh công lý để trả thù một cách hèn hạ những ai chống đối lại chế độ Cộng Sản độc tài bất lương, đã và đang làm đất nước ngày càng đói nghèo suy sụp, khiến lòng dân phẫn nộ căm ghét.

Chúng tôi im lặng đi bên nhau ra xe, tôi lại vói nắm bàn tay anh tha thiết, cái còng sắt lạnh lẽo nhưng bàn tay anh chợt ấm áp diệu kỳ. Ôi bàn tay anh sẽ rời xa mẹ con tôi suốt cuộc đời còn lại, chỉ nghĩ thôi là thấy lòng đau đớn vô cùng.

Khi ra khỏi cửa Tòa án mới thấy dân chúng tụ tập khá đông hai bên đường, chắc có người nhà của anh em tại địa phương này, họ vẫy tay và ném đầy thức ăn vào khoang xe, nhưng bọn Công an đã gạt chân đạp hết xuống đất trước khi đóng sập bửng lại.

Trời đổ mưa trên suốt đoạn đường về trại, chúng tôi lại ngồi bệt xuống sàn xe như lúc đầu. Trong bóng tối âm thầm buồn thảm, không gian như đọng lại nỗi niềm u uất riêng tư của từng con người trong giây phút đời nghiệt ngã này. Bây giờ tôi mới bật khóc tấm tức trên vai anh, cứ nghĩ tới lúc bọn chúng lôi Tài đem đi bắn, trời ơi kinh khủng biết bao nhiêu, tôi nghĩ mình sẽ không có đủ can đảm để chứng kiến sự dã man tàn độc đó, dĩ nhiên là bọn chúng không đời nào để cho tôi có cơ hội tiễn đưa anh lần cuối cùng, lũ vô thần này làm sao biết được thế nào là nghĩa tử nghĩa tận.
  
Tự dưng ngay lúc này tôi mong  chiếc xe quay nhiều vòng rồi lật, cho chúng tôi được chết bên nhau, tôi có ích kỷ không khi để con phải mồ côi? Thương thằng bé quá khi biết trên đời này nó chỉ còn có tôi thôi. Tội nghiệp Vy Dân phải mất cha khi nó còn quá nhỏ, chưa biết cảm nhận đau buồn trong nỗi bất hạnh tang tóc của gia đình.

Dù lòng đang bão tố tơi bời nhưng tôi đã cố ghìm mình không khóc lúc đứng trước toà, khóc là hèn, van xin là nhục, tôi sẽ giống như anh giữ khí tiết kiêu hãnh của kẻ chiến bại, tôi nhớ mình đã nói như hét trong lời cuối cùng “Tôi yêu đất nước này như yêu chồng yêu con tôi, việc tôi làm là sai dưới chế độ  của các ông cũng là chuyện bình thường như bao người yêu nước khác, án phạt như thế nào thì cũng vậy thôi, tôi chấp nhận nhưng không tâm phục”.


Tôi biết sự ngoan cố sẽ bị trả giá, nhưng tôi không thể nói khác đi được với bản chất bướng bỉnh của mình, đằng nào họ cũng đã sắp xếp sẵn bản án rồi, phiên toà chỉ là cách thể hiện luật pháp của chế độ, trừng trị và đàn áp không nương tay kẻ đối kháng như chúng tôi thôi,  nên có dịp là nói cho ..hả giận!

Ngày … tháng…


Mỗi ngày qua đi là nỗi lo sợ không nguôi, đã có bản án thì họ có thể đem bắn không biết lúc nào, tính mạng của anh được đếm ngược thời gian, trước đây còn biệt giam mong chờ thấy anh đi khai cung ngang qua để được nhìn anh, bây giờ tôi lại cầu xin cho anh ở yên trong đó để tin là anh còn sống, dù sống trong khoắc khoải mỏi mòn.

Trại Nữ ở cạnh chuồng gà, cứ chiều tối nghe cán bộ quản giáo dặn người giữ kho xuất 2 quả trứng thì sáng mai thế nào cũng có người bị đưa đi tử hình. Đó là tiêu chuẩn cao của bữa ăn cuối cùng, gồm một chén cơm trắng, hai quả trứng luộc, chén nước mắm, ly nước trà và một điếu thuốc Hoa Mai (loại thuốc  hàng hiệu của thời Xã hội chủ nghĩa).

Tôi đã từng thấy vài người đi ra từ góc trại tử thần đó, người xanh mét, dáng xiêu xiêu muốn ngã quỵ, có kẻ ốm nhom tay vịn cái quần đứt dây thung, tay cầm cái ca dùng để đựng cơm, gia tài duy nhất khi có lệnh chuyển trại, chắc họ không biết mình bị đưa đi đâu, nhưng chúng tôi nhìn riết rồi biết, một tù nhân trong nhà bếp kể cho chúng tôi nghe khi họ dọn phần cơm đặc biệt này, gần như không ai ăn nỗi, có người vừa ăn vừa khóc, ngoài đời họ giết người cướp của gian ác như thế nào không biết, nhưng là con người đứng trước cái chết thương tâm của đồng loại, ai mà chẳng  đau lòng, tôi hình dung ra anh và bữa cơm cuối cùng mà rưng rưng nước mắt, “làm sao cứu sống chồng tôi?”. Tôi tuyệt vọng trong hoàn cảnh này.

Nhưng Tài thì không, anh vẫn nhởn nhơ làm thơ tặng cho tôi như hồi hai đứa mới yêu nhau, anh biết tánh cô vợ trẻ hay buồn hay khóc, hay hoang mang lo sợ những chuyện đâu đâu, (cái án tử mà anh coi như chuyện đâu đâu) ngày Tết anh lén gởi qua tặng tôi bài thơ con cóc khắc trên cái ca nhựa, do anh chàng tù  nào đó thông cảm đưa tin:

“Ta tập làm thơ để tặng nàng,
Ý tứ ngô nghê nghe phát chán
Nhưng cũng viết càn để em xem
Em xem em cười em hết buồn
Chỉ cần được thế là ta vui
Em vui, ta vui, đời vui khắp
Đời vui như pháo đón xuân sang!”
Cái đáng yêu nhất của Tài là anh hay chọc cho tôi cười, quả thật đọc xong bài thơ này tôi đã cười phá lên như người điên, cười mà nước mắt ràn rụa. Anh làm thơ thể hiện khẩu khí rất anh hùng, nhưng làm thơ tình thì dở chưa từng thấy, tôi cười để anh vui mà thật tình em không thể hết buồn trong mùa Xuân tang tóc này Tài yêu ơi!


Ngày …tháng


Nửa đêm nghe tiếng chạy rầm rập, tiếng súng nổ, tiếng la hét  náo động phía sau hàng rào kẻm gai khiến cả trại nhốn nháo, hình như ở khu biệt giam có người trốn trại, tôi thảng thốt lo âu, vái trời nếu là anh thì cầu xin anh thoát được.... Cả đêm thấp thỏm không ngủ chỉ mong trời sáng coi vụ việc ra sao. Một chị được ra cổng quét dọn nghe loáng thoáng tụi nó bàn tán với nhau tối qua có 3 người cưa cùm trốn, chỉ một người chạy thoát được, còn lại bị bắn trọng thương, lưỡi cưa được nhét trong đồ thăm nuôi.. Tài không có ai thăm nuôi thì chắc không phải là anh ấy, tôi lại thở phào biết anh bình an. Vậy là từ đấy về sau đồ thăm nuôi xét gắt gao hơn, thức ăn bị băm dầm nát bấy, chúng nó còn muốn cắt tiếp tế cho biệt giam để tù nhân đói lả không có sức mà trốn. Thiệt là quân ác nhơn!


Ngày …tháng ...


Sáng sớm họ gọi tên tôi trong danh sách chuyển trại, cả phòng nữ lao xao giúp tôi thu xếp hành lý ra đi, nào có gì đâu ngoài mấy bộ đồ cũ, một ít thức ăn khô cho thằng bé, thêm được cái nồi cái xô móp méo của ai đó nhét vào giỏ lác, tôi nôn nóng ôm Vy Dân đi thẳng ra cổng nói với tên quản giáo trại giam “Hãy cho chúng tôi được gặp anh Tài trước khi chuyển trại”- không được đâu- vậy cho người bồng nó xuống biệt giam để anh ấy thăm con lần cuối cùng- chúng tôi chưa được lịnh của thủ trưởng về trường hợp này.- nhưng đây là lần cuối cùng mà, sao mấy ông ác quá vậy!?”

Tôi bỗng trở chứng ngang tàng “Vậy thì tôi không thể rời khỏi đây được nếu chưa gặp chồng tôi trước khi anh ấy bị tử hình”.

Một số người có tên trong danh sách thì khăn gói lên xe chuyển trại, kẻ đi người ở í ới nhắn gởi nhau, trong khi tôi ôm con cương quyết ngồi lỳ xuống bậc thềm, phải gặp anh ấy mới được, dầu sao đây cũng là giây phút sinh ly tử biệt mà mẹ con tôi mãi mãi mất chồng mất cha kể từ lần chia xa này. Đoàn xe nổ máy chờ đợi, có một bác lớn tuổi ở chung phòng nữ vẫy tay thân tình “thôi lên trại ráng cải tạo rồi sớm về nuôi con, ở đây tao canh chừng cho, khi nào nó đi tao ghi ngày giờ cho biết mà giổ quảy”. Tôi rưng rưng  nhìn về góc cuối trại giam. Tài ơi! Em không biết phải làm sao bây giờ, em tuyệt vọng quá, em chỉ muốn ở lại và chết bên cạnh anh thôi..

Nước mắt tôi rớt xuống trán Vy Dân, nó thức dậy ngọ nguậy trong lòng tôi,  đôi mắt nó to tròn trong sáng của con nai nhỏ ngơ ngác giữa dòng đời ngầu đục, thương con quá, gia đình mình đang trải qua biến cố đau buồn kinh khủng nhất mà con thì quá bé nhỏ để hứng chịu cơn giông bão khắc nghiệt này, thật lòng nếu không có Vy Dân chắc tôi đã ngã gục trong cuộc đời mênh mông, trống vắng này.

Xin xem tiếp phần 2 (click vào links dưới đây)


 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 - Xây dựng bởi Blog Thiết Kế – Hỗ trợ bởi Người Áo Lam - Giao diện Rumah Dijual