HỌP MẶT HD XUÂN ĐINH DẬU NK 68-75 NGÀY 04/02/2017

NẮNG ĐẸP MIỀN NAM



Miền nam mưa nắng hai mùa
Ruộng đồng xanh biếc hàng dừa ven sông
Ánh trăng vàng toả cánh đồng
Đờn ca tài tử vang trong xóm nghèo
Rạnh bần uốn khúc cong queo
Dáng cô thôn nữ mái chèo khoan thai
Trai làng nhẹ bước tìm ai
Gái làng tựa cửa mơ ngày xe hoa
Bánh phồng ai nướng trước nhà
Trẻ con ngồi đợi chiều tà xóm quê
Tù và ai thổi trâu về
Khói um rơm rạ ven đê sương mờ
Chiếc cầu khỉ bắc đôi bờ
Dáng cô thôn nữ đang chờ ai đây
Sáo diều vi vút trời mây
Ngày mùa lúa trúng sum vầy ấm no
Miền nam vang vọng câu hò
Sông dài rạch nhỏ quanh co ruộng đồng
Tiếng gà cục tát hừng đông
Dân làng rảo bước ra đồng mùa sang
ĐỒng vàng bát ngát thênh thang
Quê cha đất tổ vẻ vang một thời
Phương trời xa cách đôi nơi
Nhớ về quê cũ cuộc đời chóng qua

Trịnh Quang Chiếu

MƠ CHỊ HẰNG


Siêu mặt trăng trên Ngọ môn Huế ngày 14/11/2016

Ngắm bầu trời xanh mênh mông bát ngát,
Thấm vào hồn bao tình cảm dạt dào.
Chị Hằng ngày rằm lã lướt xiêm bào,
Tuyệt sắc âm thầm tiến gần trần thế.

Dáng tha thướt lướt qua màng mây mỏng,
Lồng bóng cao sang thanh thản thong dong.
Nhìn càng gần mộng tha thiết vào lòng,
Ai đoán được tuổi trăng già hay trẻ !

Có phải vốn mình vô ưu vô cảm,
Thích trêu người bằng sắc đẹp siêu phàm ?
Tâm sự nào giữ mãi kiếp hồng nhan,
Tự nguyện làm ngọn đèn trời đêm đến.

Giữa trời bao la bên hằng tinh tú,
Tỏa sáng hào quang hạnh phúc thiên thu.
Tầm nhìn sao mà ấm áp cương nhu,
Không gay gắt như vầng ô nóng bỏng.

Cũng e thẹn nép sau rèm thay sắc,
Biết hạ mình lòn dưới mảng mây ngông.
Vẫn hiên ngang sau giông tố bão bùng,
Tâm tự tại giữa không gian trống rỗng,

Có những đêm chỉ thấy toàn tinh tú,
Đang nháy nheo như đom đóm cành bần.
Vẫn cô đơn luôn chu du vũ trụ,
Nhân chứng bao chuyện thế sự xoay vần.

Là chiếc gương xa vời vợi vận hành,
Ảnh hưởng đậm cả thủy triều vận nước.
Một vệ tinh xoay quanh trái đất xanh,
Nhà khí tượng cho nông dân trồng trọt.

Sống nơi thiên thai quây quần tiên nữ,
Trên cung thiềm còn Chú Cuội cây đa.
Vũ Nghê thường làm vua Đường quên lối,
Thế mà sao Chị cứ mãi đơn côi.

Có phải chăng vì dương gian trần thế,
Với địa cầu luôn hòa hợp đậm đà.
Môi trường sống con người làm ô uế,
Tình giữa người như nước ốc nhạt phèo.

Mơ Chị Hằng sẽ trở thành hiện thực,
Một bước chân trên thiềm điện tuyệt vời. (1)
Chị không còn buồn nữa Chị Hằng ơi,
Người trần thế cùng vui trên Cung Quảng !    

                                Cô  Trần Thành Mỹ


(1)  Câu nói để đời của phi hành gia vũ trụ Mỹ Neil Amstrong khi đặt chân đầu tiên lên Mặt Trăng :« That’s one small step for a man, one giant leap for mankind.”(Đây là bước đi nhỏ với một con người, nhưng là bước tiến vĩ đại của cả nhân loại.) với phi thuyền Apollo 11, ngày 20/07/1969.    

                           

ĐÓN XUÂN NẦY NHỚ XUÂN XƯA


                  
Mặc dù không khí TẾT đã qua rồi nhưng dư âm vẫn còn vang đọng mãi  cho đến hết tháng giêng vì " tháng giêng là tháng ăn chơi " tháng nghỉ ngơi hưởng thụ hoà theo tiết xuân nồng thắm nên câu chuyện về xuân kaeso dài không dứt : ĐÓN XUÂN NẦY NHỚ XUÂN XƯA " tựa đề của bài nầy đủ nói lên sự khác biệt giửa hai mùa xuân ở hai quốc gia khác nhau, nếu như ở quê nhà thì xuân nào cũng giống xuân nào không gợi cho ta liên tưởng đến mùa xuân cũ nhưng nơi đất khách quê người phong tục tập quán khác biệt làm cho tâm hồn ta quay về dĩ vãng luyến tiếc mùa xuân quê hương nếu như cụ NGUYỄN DU có hai câu thơ tả cảnh sắc xuân : 

                 " Cỏ non xanh rợn chân trời "
                " Cành lê trắng điểm một vài bông hoa "
  Thì ngày nay ông bà ta có câu :
                  " Tháng giêng ăn TẾT ỏ nhà "
                " Tháng hai cờ bạc tháng ba hội hè "
Đó là câu chuyện vui chơi của ông bà chúng ta suốt mùa xuân, còn ngày nay thì sao? 

Là người VIỆT tha hương chúng ta mang thân phận " sống lê đất khách, thác chôn quê người " làm sao không khỏi nao nao trong lòng mỗi khi xuân về trên đất khách và nhất là thấy cuốn lịch TAM TÔNG MIẾU treo trên tường sắp hết như thầm nhắc " ngày hết TẾT đến ". Thật vậy làm sao quên được những kỷ niệm êm đềm mấy ngày xuân nơi quê hương chốn cũ, mặc dù lớp bụi thời gian đã làm nhạt phai đi phần nào ký ức đó, nhưng nó vẫn sống mãi trong lòng của đứa con viễn xứ khi xa rời đất mẹ mến yêu.

Mỗi một dân tộc có một loại hoa biểu hiện cho ngày TẾT. Nếu hoa mai hoa đào được bày bán trên khắp các chợ ở nước ta vào dịp TẾT thì ngay ở các nước BẮC ÂU và cả ANH, PHÁP, ÁI NHĨ LAN, ÚC ngày TẾT người ta thường chưng bày một loại hoa có tên là " hoa chùm gởi " ( misletoe) và họ tin rằng loại hoa nầy đem lại sụ may mắn suốt năm. Loại hoa nầy tự nó có cái tên ăn nhờ ở đậu vì nó chỉ mọc ở các vỏ cây già như : thông, sồi, dâu v.v... và nó còn có cái tên khoa học là VISCUM APBUM và nó không bao giờ mọc trên mặt đất ngay tại ANH và các nước BẮC ÂU vào dịp TẾT các thanh niên và các thiếu nữ vẫn giử tục lệ là vào dịp đầu năm họ dẫn nhau đến một tàn cây có nhiều hoa chùm gởi và họ đứng dưới một nhành hoa chùm gởi của cây đó để hôn một nụ hôn đầu năm và họ tin tưởng rằng họ sẽ được may mắn suốt năm nếu đã thành vợ chồng thì họ tin rằng con cái của họ sẽ được xinh đẹp.

Đó là câu chuyện đầu xuân ở xứ tây còn ở xứ ta thì sao ? Mọi nhà ai nấy đề chưng một bó mai vàng hoặc một chậu mai điều nầy có nghĩa là sẽ được may mắn quanh năm tưởng cũng nên nói sơ qua về cây mai, cây nầy thuộc họ hoàng mai vốn là một loại cây rừng, cây mai vàng cũng rụng lá vào mùa đông hoa có màu vàng hương thơm  thoang thoảng e ấp mai vàng có loại gọi là mai tứ quý nở bốn mùa, còn một loại mai khác gọi là nhị độ mai là mai nở hai lần trong một năm, khác với mai thường chỉ nở một lần trong năm, và trên bàn thờ tổ tiên họ thường chưng mâm ngũ quả gồm năm thứ trái cây : mãng cầu, sung, dừa, đu đủ, xoài. Khi chưng mâm ngũ quả như thế người dân miền tây muốn bày tỏ ước mong suốt cả năm cuộc sống gia đình sẽ luôn luôn sung túc bởi vì tên gọi của năm loại trái cây nầy nếu sắp xếp và đọc theo tiếng miền nam sẽ trùng với câu:  "cầu, vừa, đủ, xài ", đó cũng là một đòi hỏi khiêm nhường có lẽ xuất phát từ người dân quê chất phác dùng cây nhà lá vườn để tạo nên bình hoa mâm quả trong ba ngày TẾT, và cũng có khi họ không dùng trái đu đủ trong ngày TẾT vì sợ không hay và cũng lắm khi họ không dùng trái sung vì một số dân miền nam họ cho rằng âm của " sung " không chỉ trùng với âm của " sung túc " mà trùng với âm " xung " của " xung khắc " nên không chưng sung trong mâm ngũ quả mà thay vào đó là thơm ( trái khóm ) ngụ ý là "thơm tho " và đối với dân miền nam họ cũng  không thích chưng trái cam trong mấy ngày TẾT vì chữ cam hàm ý " cam khổ " hoặc  " cam chịu " với số phận. Và ngày nay còn khôi hài hơn nữa họ còn bày ra câu " chôm vừa đủ xài "có nghĩa là chưng trái chôm chôm, trái dừa, trái đu đủ, trái xoài nhưng hiểu theo nghĩa bóng khôi hài là " CHÔM VỪA ĐỦ XÀI " mà thôi chữ CHÔM đây có nghĩa là " CHÔM CHỈA " nghĩ ra cũng hơi tếu thật.

Người ta thường nói " vui như TẾT " câu nói ấy phát xuất từ đầu môi chót lưỡi của tất cả mọi người. Thật vậy không vui sao được khi con người rũ hết mọi ưu phiền ngưng hẳn các hoạt động thường nhật để hoà mình vào cuộc sống lý tưởng cuộc sống mà người đời thường mơ ước mà chỉ có ba ngày TẾT mới thực hiện được. Các phong tục ăn TẾT mỗi miền mỗi khác , như vùng thượng du miền bắc chúng ta thấy các người thượng như : TÀY, NÙNG, THỔ nước da trắng như bông bưởi, họ chính là gốc người THÁI TRẮNG  họ mặc quần áo may bằng vải chàm đầu họ vấn khăn nhung màu đen họ rủ nhau vài chục cô gái ra bãi cỏ xanh để chơi một trò chơi gọi là tung cầu, họ đứng cách xa hàng mấy chục thước tung những trái cầu ngũ sắc bay vút cao lên bầu trời xanh và họ đón bắt trái cầu đó. Quay ngược về phương nam đến vùng THANH HOÁ HÀ TĨNH có dân tộc MƯỜNG  họ mặc áo màu sặc sỡ và những thanh niên họ mang cồng vào làng họ đến từng nhà sàn để hát điệu " sắc bùa " đó là một lối hát xuân của đồng bào THƯỢNG đó là một lối hát chúc mừng năm mới vang lên cả núi rừng âmm u và chúng ta cũng đừng quên quay về miền châu thổ sông HỒNG thì lại có phong tục đặc thù của nó là các tranh TẾT được bày bán ở khắp các chợ. Ngoài bắc theo quan niệm xưa thì mùa xuân là mùa ca hát, còn mùa thu vẫn là mùa cổ điển của trai gái mùa xa xưa của ái ân, thì tiếng hát của các cô càng véo von bất tận mang theo bao nhung nhớ của mùa xuân trước và sang đến mùa hạ là mùa của ruộng đồng gặt hái và người dân quê phải cần cù kiên nhẫn để có được hạt gạo trắng ngần nên những tiếng hát lời ca đó thật cần thiết để xoá đi nỗi nhọc nhằn khổ cực tay làm hàm nhai.

Cũng đừng quên ghé vùng tây nguyên sẽ thấy hoa "loong rang " nở rộ trắng rừng núi và các bạn sẽ được mời vào nhà rong cùng quây quần bên nhau quanh bếp lửa hồng để uống rượu cần và sẽ nghe các tù trưởng kể chuyện cổ tích về sắc tộc của họ. Thử làm một chuyến xuôi nam qua cầu MỸ THUẬN  xuyên qua cầu CẦN THƠ xuôi về miệt SÓC TRĂNG, TRÀ VINH, BẠC LIÊU, CÀ MAU thăm các đồng bào MIÊN ( KHMER ) bàn sẽ đi vào các " sóc " nghĩa là các xóm  MIÊN bàn sẽ thấy các ngôi chùa có các mái ngói cong vút lên trời, có các cây cột chạm hình các vũ công mặc xà rong tay uốn éo trông thật là mỹ thuật và các bạn sẽ say mê với các vũ điệu " lam thôn " tình tứ nồng nàn hoà theo tiếng nhạc ngũ âm của người MIÊN, âm thanh có lúc tràm như dòng CỬU LONG chảy lững lờ. Ở miền tây có tục tảo mộ ngày TẾT còn ở miệt SÓC TRĂNG, BẠC LIÊU, CÀ MAU, TRÀ VINH họ tảo mộ vào tháng ba âm lịch cho nên trong truyện KIỀU cụ NGUYỄN DU có viết :


                 " THANH MINH trong tiết tháng ba "
                  "Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh "
                  " Gần xa nô nức yến anh "
                  "Chị em sắm sửa bộ hành du xuân "

Sau đó trở lại thành phố SÀI GÒN nơi đây được biểu hiện cho TẾT của miền nam mộc mạc đơn giản không như miền bắc. Trong nam không khí TẾT bắt đầu nhộn nhịp vào đầu tháng chạp cho đến đêm giao thừa và cũng đừng quên ghé  vô CHỢ LỚN thăm các người HOA họ là những người lâu đời gắn bó với người VIỆT hằng bao thế kỷ đi xem những đoàn lân râu bạc, râu đen, họ thường đến các cơ sở thương mại  múa lấy hên và cũng đừng quên ghé LĂNG ÔNG BÀ CHIỂU xin một quẻ xăm đầu năm. Có thể nói ngày TẾT là dịp để thoả mãn ước vọng mà suốt năm hằng mong đợi, kẻ sĩ thì cho đó là dịp để khai bút, khai khẩu, người nông dân thì cho đó là phần thưởng xứng đáng để hưởng thuáu bao ngày dầm mưa dãi nắng cực khổ, còn giới thương gia thì đó là dịp mua may bán đắt, một năm chỉ có một lần thôi, người già thì được săn sóc an ủi dưới hình thức mừng tuổi ông bà, con người rũ bỏ tất cả cái gì cũ kỹ nhà cửa cũng phải sơn phết lại nợ nần phải được trả trước giờ giao thừa đừng để cái cảnh thiếu nợ hai năm ân nghĩa phải lo đáp đền trẻ con được quần áo mới như vậy giống như một xã hội lý tưởng mà mọi người hằng mơ ước, lời ăn tiếng nói phải lịch sự nhã nhặn để ta có được sự hên suốt nămcofn ở nhà quê thì người dân nuôi gia cầm họ trông cho đến ngày TẾT họ mới xẻ thịt trước cúng ông bà sau sau quây quần ăn nhậu vui vẻ bù lại sưốt năm làm lụng vất vả và ngày TẾT cũng là dịp se duyên  chồng vợ thường đám cưới xảy ra vào dịp TẾT, họ đến chùa hoặc nhà thờ cầu nguyện vào dịp TẾT

Ngày nay phong tục về TẾT cũng đổi thay khá nhiều thật đơn giản nhưng căn bản họ vẫn giủ nguyên, đó là truyền thống văn hoá lâu đời của nước ta mong sao thế hệ trẻ hải ngoại cố giử gìn đó là niềm hảnh diện vô cùng.
 
Trịnh Quang Chiếu
               



HỌP MẶT KỶ NIỆM 50 NĂM NGÀY VÀO TRƯỜNG KHÓA 67- 74 NGÀY 05/02/ 2017

HỌP MẶT HOÀNG DIỆU NIÊN KHÓA 68-75 MỪNG XUÂN ĐINH DẬU NGÀY 04 02 2017

BẮC MỸ ĐÓN XUÂN


****
BẮC MỸ đón xuân lúc vào đông
Tha hương quê cũ thấy chạnh lòng
Bao mùa tuyết đổ bao niềm nhớ
Cuộc đời trôi nổi mãi ngóng trông
*
* *
BẮC MỸ đón xuân lúc vào đông
Mái trường công lập mùa phượng hồng
Trao nhau lưu bút bao kỷ niệm
Đường đời đôi ngã nhớ mênh mông
*
* *
BẮC MỸ đón xuân lúc vào đông
Nhớ đi lễ PHẬT thấy bóng hồng
Cầu xin PHẬT độ nên duyên mới
Để khỏi cô đơn nhớ ngập lòng
*
* *
BẮC MỸ đón xuân lúc vào đông
Cầu QUAY nối nhịp chợ bên sông
Phố thị ồn ào vui sắm TẾT
Xuồng ghe tấp nập nắng xuân hồng


Trịnh Quang Chiếu

LIÊN KHÓA CHS HOÀNG DIỆU LIÊN HOAN MỪNG XUÂN ĐINH DẬU NGÀY 3/2/2017

NHẠC VÀ THƠ


******
( Tựa những bản nhạc về mùa thu ghép lại thành thơ )
VÀO THU 
(của HOÀNG TRỌNG )
" VÀO THU " hoa lá đổi màu
Vàng xanh tím đỏ trông vào như tranh
Đến đây tóc hãy còn xanh
Bây giờ mái tóc đã thành trắng sương
Ai ngờ mình phải tha hương
Thu đi thu đến nhớ thương quê nhà
THU VÀNG
( của CUNG TIẾN )
" THU VÀNG " lá rụng ngập đường
Chạnh lòng lữ khách nhớ thương quê nhà
Bao mùa lá đổ thu qua
Là bao thương nhớ mẹ cha phương trời
LÁ THU
( của ĐOÀN CHUẨN )
" LÁ THU " theo gió lìa cành
Thương hoa tiếc lá tan tành rụng rơi
Thu về gợi nhớ quê tôi
Nhớ sông nhớ núi nhớ người thân thương
ĐÊM THU
( của ĐẶNG THẾ PHONG )
" ĐÊM THU " phiên gác nhớ nhà
Nhớ cô thôn nữ cùng ta ước nguyền
Phương trời giử vẹn trinh nguyên ?
Hay là nàng đã lên thuyền sang sông ?
HOÀI THU
( của VĂN TRÍ )
Thu đi thu đến bao lần
Hồi hương sao cứ ngại ngần đắn đo
Sự tình nhiều nỗi âu lo
" HOÀI THU " quê mẹ thương cho dân mình
MỘT CHIỀU THU
( của NHẬT BẰNG )
Nhớ " MỘT CHIỀU THU " ra khơi
Vượt biên tìm đến xứ người tự do
Ly hương ai có thể ngờ
Nhớ thương quê mẹ kia bờ đại dương
LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU
( của ĐOÀN CHUẨN )
NGÀN THU ÁO TÍM 
( của HOÀNG TRỌNG )
THU SẦU 
( của LAM PHƯƠNG )
Mùa thu " LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU "
Bao nhiêu lá rụng bấy nhiêu ưu sầu
" NGÀN THU ÁO TÍM " đổi màu
"THU SẦU " đất khách tránh sao khỏi buồn
MẤY ĐỘ THU VỀ 
( của MINH KỲ )
" MẤY ĐỘ THU VỀ "
Chuỗi ngày lê thê
Nhìn cây trụi lá
Chạnh lòng nhớ quê
ƯỚC HẸN CHIỀU THU 
( của DƯƠNG THIỆU TƯỚC )
Quen em thuở ấy đầu thu
Chúng ta " ƯỚC HẸN CHIỀU THU "duyên thành
Ai ngờ chiến cuộc tràn nhanh
Người đi kẻ ở cam đành xa nhau
TIẾC THU 
( của THANH TRANG )
BUỒN TÀN THU
( của VĂN CAO )
" TIẾC THU " kỷ niệm xa rồi
Tình đầu không trọn một đời không quên
" BUỒN TÀN THU " khóc nhớ em
TIẾNG CHUÔNG CHIỀU THU
( của TÔ VŨ )
" TIẾNG CHUÔNG CHIỀU THU " ngân nga
Khiến lòng lũ khách xót xa vô cùng
Ngỡ rằng trọn kiếp sống chung
Ai ngờ cách biệt lòng bâng khuâng buồn
MÙA THU CHẾT 
( của PHẠM DUY )
Bao " MÙA THU CHẾT " đi qua
Nhớ người thiếu nữ cùng ta ước thề
Thu đi thu lại trở về
Gió thu giá lạnh lòng tê tái sầu
NHÌN NHỮNG MÙA THU ĐI 
(của TRỊNH CÔNG SƠN )
" NHÌN NHỮNG MÙA THU ĐI "
Ai biết ta nghĩ gì
Ai nhìn mùa thu đẹp
Riêng ta buồn cách chi
THU QUYẾN RŨ 
( của ĐOÀN CHUẨN )
THƯ TÌNH CUỐI MÙA THU
( của PHAN HUỲNH ĐIỂU )
Còn đâu "THU QUYẾN RŨ "
" THƯ TÌNH CUỐI MÙA THU "
Ta trao nhau thuở ấy
Kỷ niệm nhớ ngàn thu
THU HÁT CHO NGƯỜI 
(VŨ ĐỨC SAO BIỂN )
Có nghe " THU HÁT CHO NGƯỜI "
Vang trong rừng núi thương đời chiến binh
Ai gây khói lưa quê mình
Để người trai trẻ chiến chinh xa nhà

TRỊNH QUANG CHIẾU

XUÂN NHỚ MẸ




MỪNG XUÂN ĐINH DẬU 2017



CHÚC cho quí vị bài thơ
MỪNG mùa xuân đẹp đang chờ đợi ai
NĂM nay hên vận phát tài
MỚI đem hạnh phúc thương hoài trăm năm
VẠN điều mơ ước âm thầm
SỰ gì cũng đẹp thiện tâm mọi người
NHƯ mai nở đẹp xuân tươi
Ý lành toại nguyện cuộc đời an khang
Trịnh Quang Chiếu
Mừng Xuân Đinh Dậu
2017


NHỚ TẾT NĂM XƯA


Trái bưởi có khắc chữ Tài Lợi
Hằng năm ở Âu Mỹ khi thấy nhà nhà phố xá bắt đầu trang hoàng rực rỡ từ đầu tháng 12, người Việt chúng ta biết rằng Tết âm lịch ta sẽ đến. Học sinh sinh viên còn đi học đang lo thi học kỳ rồi sau đó được nghỉ lễ Giáng sinh Noёl và Năm mới dương lịch. Đối với các giới trẻ và thành phần người còn đi làm, Giáng sinh Tết Tây đối với họ là cơ hội vui chơi thoải mái du lịch giải trí hơn. Trái lại người lớn tuổi tha hương về hưu còn vấn vương kỷ niệm ngày Tết quê nhà càng lâu càng sâu sắc tha thiết hơn.

Thật ra Tết nước nào cũng có đêm trừ tịch và ngày đầu năm mới. Xứ nào cũng thế to nhỏ giàu nghèo đều xem ngày cuối và đầu năm là thời kỳ chuyển giao quan trọng nhất hằng năm giữa cái cũ và cái mới mang niềm hy vọng vào tương lai, sự đổi mới cho cá nhân và mọi người. Và tùy theo truyền thống tập tục riêng, Tết cũng là thời gian thích hợp cho việc nghỉ dưỡng vui chơi đoàn tụ kết hợp nhau trở về nguồn.

Vào thời điểm nầy hầu như ai ai cũng muốn trở thành người tốt thiện tâm hơn như Jean Jacques Rousseau đã viết « L’homme est né bon, mais c’est la socìété qui l’a dépravé. » (Con người sinh ra là thiện, chính xã hội làm con người suy đồi ). Vì thế Tết đối với mọi người chúng ta không phân biệt giai tầng xã hội, vẫn là cơ hội làm cho con người tạm quên bớt những lo âu cơm áo gạo tiền thường nhựt, bồi dưỡng chút nào hay chút nấy sức khỏe tình cảm và tâm linh để tạo cho mình nguồn sinh lực mới tiếp tục tốt đẹp cuộc hành trình còn lại trên trần thế nầy.

Và những ai có dịp sống ở nước ngoài càng nhiều năm càng nhận sự khác biệt rõ nét. Giới trẻ Việt ta vì không hay ít có những kỷ niệm hằn sâu trong ký ức nên dễ dàng nhập cuộc hơn vào đời sống mới. Còn thế hệ lớn tuổi đã từng trải qua bao đêm Giao thừa tống cựu nghinh tân, đắm mình trong phong tục nghi lễ xưa rườm rà mà truyền thống, thật khó mà quên cái quang cảnh và tâm tình đón Xuân quê hương được.

Thật ra, Tết nước nào không giống nước nào cả, ngay trong một nước cũng không hoàn toàn giống nhau nữa là, chằng hạn như Tết Hà nội, Huế, Saigon nước ta. Nghi lễ cúng bái chúc tụng quà biếu, trò chơi dân gian, cuộc vui giải trí, ăn uống, … vẫn có điểm khác biệt dù có cùng ngày Tết Âm lịch. Việc tổ chức hưởng Xuân cũng theo qui định từ trước đến nay, tuy nhiên luôn có sự tiến bộ không ngừng, bớt đi những tập tục khắt khe, có khuynh hướng mê tín dị đoan, bày những cuộc chơi giải trí lành mạnh, hiện đại, công cộng, hòa đồng đại chúng, sáng tạo hay áp dụng cho bao ngành nghề khác khoa học kỷ thuật tiến bộ tùy thời...
          
Hơn thế nữa, có lẽ dân ta thuộc dân tộc ăn Tết lâu nhất, trước Tết chuẩn bị cả tháng Chạp, sang năm mới, lễ nầy lại tới lễ khác tiếp tục hưởng Xuân vì « Tháng giêng là tháng ăn chơi, Tháng hai cờ bạc, tháng ba rượu chè… ». Và truyền thống đó dân ta vẫn còn giữ nhưng chúng ta cũng đã biết sàng lọc chỉ giữ những lễ cúng cơ bản, cuộc giải trí cần thiết có tính cách văn minh sáng tạo, mới mẻ hơn.

Từ đầu tháng chạp, chợ nào cũng rộn rịp nhập hàng mới, dựng lên trang hoàng rực rỡ những gian hàng, chiếc sạp đăc biệt riêng quà hàng Tết. Nhà nhà đều lo sắm tết, cho gia đình như y phục giày dép khăn nón mới, nguyên liệu hoa quả thực phẩm để làm bánh, mứt chuẩn bị quà biếu cúng kiến vui chơi. Nhà nảo cũng dọn dẹp sửa sang sơn phết lại nếu cần, ai ai cũng háo hức đi chợ tết, ngắm cảnh trí đổi mới, sản phẩm dụng cụ máy móc nội địa hay nhập cảng được quảng cáo rầm rộ qua tiếng rao hàng, loa phóng thanh, âm nhạc đủ loại, những giàn đèn đủ hình màu chói chan lờ mờ chớp tắt giăng trên đường phố, trước mặt tiền nhà thờ, chùa, rạp hát, tòa hành chánh công sự, biệt thự, khách sạn quán ăn, công viên, tiệm bán hàng tết,…

Tựu trung, về phần trang trí nhà cửa, đường sá phố phường, chúng ta phải công nhận luôn luôn có nhiểu điểm tiến bộ thay đổi cảnh quan Tết kết hợp hòa đồng kỷ thuật mới cũ của các nền văn minh văn hóa khác nhau. 

Ngoài ra nhiều hàng quán ăn đầy thực khách đi chợ Tết, sạp bánh kẹo mứt, xe trò chơi có cả bài bạc như « Bầu Cua Cá Cọp », Hội chợ, chợ phiên. Bao chiếc sạp trái cây tươi rói, sạp trình bày bán lồng đèn đa dạng đa màu, thiệp chúc Tết, báo Xuân mỗi năm mỗi mới, lịch đủ loại đầy màu sắc. Còn có cả sân khấu trình diễn văn nghệ lộ thiên, cho cả khán giả trẻ con, đặc biệt là chợ hoa thể hiện tay nghề kỹ thuật, tài khéo, sáng kiến của nhà trồng trọt, nhà vườn trong việc cắt tỉa ươm uốn lai giống tháp cành, tạo ra những cây con đầy hoa sai trái, những cây ăn trái bonsai thực dụng có thu nhập cao, nhất là trưng bày bao loại hoa tết như hoa mai vàng,  hoa bạch mai chiếu thủy,mai tứ quí, hoa đào, cúc, lan, thược dược, huệ, sen…


Chợ hoa Saigon xưa


Cây đu đủ bonsai
trái cây tươi thơm ngon như dưa hấu, bưởi, mãng cầu, đu đủ, cam quít hồng thanh long…
Trái na hay mãng cầu ta
Có nhiều trái cây được khắc khảm hình ảnh con thú cầm tinh năm mới Âm lịch như năm 2017 năm Đinh Dậu con Gà hoặc lời chúc tết hay tạo dáng mới như hình vuông tròn, trái tim rất lạ mắt đầy sáng tạo.

Trái bưởi khắc hình gà

              Trái dưa hấu với hình Phước Lộc Thọ.
Cũng không thiếu những giây hay phong pháo đỏ cho đêm giao thừa đăng quang năm mới đến, những món quà biếu bao gói mỹ thuật bắt mắt bày bán khắp nơi.

Lồng đèn và pháo
Một nét đẹp văn hóa văn minh truyền thống khác đặc trưng của dân tộc ta luôn được truyền giữ ứng dụng một cách trân trọng mọi thời là sự hiện diện các bánh chưng, bánh dầy, bánh tét, bánh ít hầu để nhắc nhở cho thế hệ con cháu dòng lịch sử cội nguồn dân tộc lâu đời đáng tự hào từ thời 18 đời Hùng vương, thời đại mở đầu dựng nước, đặt nền móng cho nước Việt Nam ta ngày nay trên 4000 năm.

Bánh chưng –Bánh tét
Tết đến lại không thể quên nhắc kể đến Ông đồ già, « Mỗi năm hoa đào nở, Lại thấy ông đồ già, Bày mực tàu giấy đỏ, Bên phố đông người qua… » (Vũ Đình Liên), của thời quân chủ phong kiến « quân sư phụ », « nhất sĩ nhì nông tam công tứ thương », hình ảnh tiêu biểu một nhà trí thức, một nhà giáo, một công dân của một nước nhỏ từng bị lệ thuộc trong mười thế kỷ bởi người bạn láng giềng khổng lồ đông người hùng mạnh mà vẫn không bị khuất phục bị đồng hóa mất gốc, mất tiếng nói, ngôn ngữ, chữ viết.


   Thư pháp : Kê minh đại cát-Nguyễn Hiếu Tín
 Chẳng những thế, nhờ cuộc cách mạng chữ viết đầu thế kỷ 20, từ chữ Hán rồi Nôm sang quốc ngữ, một chữ viết cấu tạo theo hệ La tinh, dùng những mẫu tự La tinh thay các nét gạch sổ của chữ Hán Nho Nôm, tiếng ta mới có sức bức phá tiến bộ nhanh không thua kém các ngôn ngữ mạnh khác mà Thư pháp Việt là một điển hình rõ nét phối họp các cách viết chữ đẹp lâu đời Âu Á.

Do đó ngày nay chúng ta có thể viết những câu đối, câu thơ văn, từng chữ chúc Tết như Phước Lộc Thọ…thay vì bằng chữ Hán Nôm trong khuông vuông tròn cùng với bút lông mực tàu giấy đỏ, mà bằng tiếng Việt ta thuần túy. Hơn thế nữa còn tùy sáng kiến tài khéo tay nghề Thư pháp Việt làm rạng rỡ cách viết tiếng Việt ta, hay viết bất cứ tiếng ngoại nào, qua cách sáng tạo muôn hình nghìn vẻ màu sắc chan hòa.

« Xuân đến mai đào nở,
Vắng bóng ông đồ già,
Nay nhà Thư pháp trẻ,
Vinh danh một thời qua ».
Từ Rằm tháng Chạp, miền Nam lại có tục lệ tước lá mai để hoa mai nở đúng ngày đầu năm may mắn. Và  ta còn có lễ Tảo mộ, khác hẳn với người Hoa với lễ thanh minh vào tháng ba âm lịch, thăm viếng săn sóc mộ phần và để rước mời linh hồn ông bà khuất mặt về nhà ăn Tết với con cháu. Rồi lễ đưa ông Táo về trời báo cáo tình hình gia đình hạ giới ngày 23 tháng Chạp Âm lịch và rước về trần khuya ngày cuối năm trong khi đó lễ rước Ông Bà là chiều cuối năm và đưa đi trước kia là mùng bảy Tết, nay sớm hơn mùng ba mùng bốn tháng Giêng năm mới.

Qua Tết Âm lịch năm xưa, chúng ta ngộ ra rằng đây không phải chỉ là cơ hội vui chơi giải trí thỏa thích mà tổ tiên ta đã khôn ngoan lồng vào lễ hội lòng biết ơn, độc đáo hơn là mối quan hệ giữa người với người, sống và chết, xem ông bà quá vãng như người còn sống luôn độ trì cho con cháu.


    Pháo bông
Tết ! Tết ! Tết ! Vui nhất mà cũng là linh thiêng nhất vẫn là lúc nửa đêm giao thừa pháo nổ lách tách đì đùng rộn vang lung linh trên mọi miền đất nước trong tiếng cười vui hoan hi chào mừng, mọi người chúng ta như toàn tâm toàn ý hướng về những tia pháo bông phóng thẳng lên không gian tạo ra bao hình tranh vẽ, những đóa hoa, vì sao tuyệt đẹp đầy màu sắc, những bức tin điện tử từ những đứa con trần gian nói chung, đất nước ta nói riêng, xin kính dâng lên Đấng Trời Cao những lời cầu khẩn thiết tha cho Việt nam được yên bình, dân chủ tự do, thế giới hòa bình, tình người nở hoa, nơi nơi an lạc. Quả địa cầu chúng ta mãi mãi là hành tinh xanh xinh đẹp đáng sống và xứng đáng với thanh danh Địa đàng trần gian.
                                                                                        
Cô Trần Thành Mỹ 

THOÁNG XUÂN VỀ




Sau những ngày âm u của mùa đông vừa mưa vừa lạnh, thì buổi sáng cuối tuần vừa qua lại là ngày tuyệt vời với nắng ấm và tình Thầy trò Hoàng Diệu thân thương tại miền Nam California lại có dịp gặp nhau trong hoan ca xum họp để chào đón Năm Mới.

Cũng tại khu đèn hoa lộng lẫy trong một nhà hàng quen thuộc để mọi người đứng chụp vài tấm hình kỹ niệm cùng nhau, cũng từng gương mặt bạn bè đồng hương Sóc Trăng gặp nhau bắt tay nói cười rôm rà và câu chào quen thuộc “ Khỏe không ?”. Ờ khỏe.Vậy mà thấy như thiếu thiếu ai đó, Thầy Xuân không khỏe nên không dự được, định nhân dịp này tổ chức sinh nhật cho Thầy vui bất ngờ, vậy mà giờ chót phải hủy bỏ, không biết tới nay thầy đã ổn chưa, còn Thầy Phan với cái nón nỉ đen và chiếc máy ảnh luôn đeo trước cổ, Thầy Lợi với nụ cười hiền lành và anh Hồ hảo Hiệp nữa, ba người này đột ngột bỏ mọi người mà đi xa, mãi mãi không thèm về họp mặt lần nào nữa. Tham dự lần này chỉ có Thầy Lục, Thầy Đường, thầy Hòe, Thầy Khương, Cô Ngân , Cô Hoàng Anh, Cô Ngọc Nói, Cô Nguyệt Ánh, Bàn Thầy Cô còn hai ghế trống Thầy ơi. Dành một phút mặc niệm cho Thầy tôi!
Buổi họp mặt lần này khá đặc biệt với Ban Chấp Hành mới, chị Tân Hội Trưởng Kim Phúc tươi tắn trong tà áo dài lên chúc Tết thầy Cô và bạn bè thân hữu, cũng như cám ơn mọi người đã góp sức cho buổi họp mặt được trọn vẹn niềm vui, các đàn anh Mạnh thường Quân hổ trợ  phần quà dành cho tất cả người tham dự, quà riêng cho Thầy Cô và quà để rút thăm trúng thưởng với những giải hấp dẫn mà giá trị được tính bằng ... hột xoàn! đã khiến cuộc vui thêm hào hứng sôi nổi.

 Phần văn nghệ ngoài ca sĩ cây nhà lá vườn Hoàng Diệu như  Thầy Đường, Thanh Nga, Bé Hai, Thanh Long..BTC còn rủ rê thêm ca sĩ “Bolsa hải ngoại” như Ái Phương, Nhật Huy, Tuyết Minh...với những ca khúc Xuân rộn ràng khiến mọi người thấy như Tết đã vào nhà, dù còn hai tuần nữa mới tới mùng ...

Mừng Xuân đón Tết chỉ là cảm nhận của mọi người khi tờ lịch cuối cùng rơi xuống, hay tính theo âm lịch là hết tháng chạp của năm cũ,  niềm vui nếu có chỉ là các em nhỏ thích tung tăng áo mới và được tiền lì xì theo phong tục của ông bà ở ViệtNam. Riêng những người già xa xứ như chúng ta thì Tết càng thêm nhớ nhà nhớ quê, nghe gió đông về thổi lao xao ngoài ngõ là thấy bâng khuâng “ đón Xuân này chạnh nhớ Xuân xưa”. May mà còn có bạn bè đồng hương tụ tập lại để thấy ấm cúng bên nhau trong buổi họp mặt cuối năm, điểm danh lại xem ai còn ai mất, ở cái tuổi trên dưới 60 -70 đâu phải dễ gì mạnh khỏe bình an để đến với nhau nâng “Ly Rượu Mừng”, nên những buổi họp được tổ chức từ trong nước đến ngoài nước của nhóm Thầy trò trường Hoàng Diệu đã là điều đáng khích lệ, làm nguôi ngoai nổi buồn của cái già xồng xộc. Thương mấy ông Thầy còn lại của mình , trước khi chia tay ra về còn hẹn hò nhau sẽ ghé nhà thăm, sẽ giữ liên lạc nhau thường xuyên hơn, sẽ tham dự những chuyến đi chơi xa khi còn có thể...Ai mà biết được ngày mai phải không? “Mỗi mùa Xuân sang Thầy tôi già thêm một tuổi.”.

Nắng Cali chợt ấm hơn trong những cái ôm từ giả, bịn rịn khi tàn tiệc. Lời chúc đủ đầy nhất có lẽ là mình chúc mọi người sang Năm Mới được vui khỏe và bình an. Cầu mong có vậy thôi!

Ngọc Ánh



 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 - Xây dựng bởi Blog Thiết Kế – Hỗ trợ bởi Người Áo Lam - Giao diện Rumah Dijual