HỌP MẶT HD NK 66-73 TẾT 2016

CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ANH CHỊ HỌ VƯƠNG CHS HOÀNG DIỆU



Bà Vương Thị Bích Nga là chị của các đồng môn HD sau đây:
- Vương Thị Kim Anh HD 62-69
- Vương Thị  Việt Hoa HD 65-72
- Vương Tấn Đức HD 66-73
- Vương Tấn Lộc HD 66-73
- Vương Thị Tuyết Mai HD 71-78



  
NHÓM CHS HOÀNG DIỆU ĐH ÂU CHÂU, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH BÀ SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.







 

CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ANH KIẾN DŨNG, CHỊ XUÂN LAN



  
NHÓM CHS HOÀNG DIỆU ĐH ÂU CHÂU, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH ÔNG SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.







 

SÔNG NƯỚC QUÊ HƯƠNG

           
               
                     

Kỳ diệu thay những giòng sông đất nước,
In dấu ấn riêng sâu đậm vùng miền.
Huyết mạch nầy chi phối bởi thiên nhiên,
Sức mạnh của nước nguồn đầu cuộc sống.

Ba miền ngự ba giòng sông trọng yếu,
Hồng hà từng nức tiếng chống xâm lăng.
Hương giang vinh danh Cố đô trầm lắng,
Cửu long phù sa phong phú đất bồi.

Hệ thống sông ngòi kênh rạch khắp nơi,
Mạch sống chính qua con đường thủy lộ.
Biển Đông lồng lộng cửa sông bến đỗ,
Vượt trùng dương ôm lấy Thái Bình Dương.


                                  Đập Cảnh Hồng JINGHONG DAM Trung quốc


Thượng nguồn xa qua nhiều xứ láng giềng,
Vì quyền lợi riêng đập đê giữ nước.
Cũng một thế cờ xâm lăng từng bước,
Tằm ăn dâu dần mọi mặt sống còn.

Đừng than trời cao thiên tai không ngớt,
Lũ lụt, băng tan, động đất cháy rừng,…
Chính con người bất chấp luật thiên nhiên,
Chao đảo vạn vật vì tâm chưa thiện.

Chiến tranh lên ngôi khó phương dễ dứt,
Hòa bình thường bộ mặt giả thế nhân .
Cứ cho mình vốn độc nhất độc tôn,
Thích chiếm đoạt, chuyên quyền uy bất tận.



Thương sông nước tôi mất thông dòng chảy,
Đầu nguồn rồi từng đoạn khúc chận ngăn.
Hải sản đầy bị nhiễm độc trở trăn,
Dòng sữa mẹ cho đồng bằng dần cạn !

Tấm lòng sông vẫn bao la rộng mở,
Vượt núi xuyên rừng lên thác xuống đèo.
Luôn xuôi dòng trôi khai phá đắp bồi,
Mang sức sống ươm mầm sinh mọi nẻo.

Người địa cầu ta lắm khi đáng trách,
Vì lòng tham đưa đẩy đến xâm lăng.
« Cái lý kẻ mạnh bao giờ cũng thắng »,(1) 
Vẫn còn chuyện « con sói và con cừu »,(2)

Dòng sông hiền hòa biến thành tranh đấu,
Nước cạn dòng chứng tình nghĩa đà vơi.
Vùng lên đi các nước nhỏ ngẩng đầu
Chận làn sóng độc bạn thù gian xảo.

Sông có khúc cuộc đời người có lúc,
Tập như sông cuồn cuộn nước khó ngờ.
Khi êm đềm trôi lần khác vỡ bờ,
Biết quyền biến hợp cảnh tình đất nước !

                              Cô Trần Thành Mỹ


                          Sông Vàm Cỏ


(1) « La raison du plus fort est toujours la meilleure » (La Fontaine)
( 2 )Thơ ngụ ngôn của La Fontaine (Pháp) : Le loup et l’agneau























.



 















MỘT CHÚT TÂM TƯ

                                              

Thưa quý đồng hương,
Chỉ không quá hai tuần nữa, ngày 30 tháng 4 lại đến, và  ngày nầy năm nay là 41 năm... Ôí, nhanh thật.. . chúng ta đang lưu lạc tha phương, bất giác một chiều nào đó, ngồi nhìn :
                    Đàn chim thong thả vờn trong gió
                    Hỏi lòng ai không có bâng khuâng
                    Và trong tim thầm luôn mơ ước
                    Tung cánh chim bay về quê hưong
Và bất giác, trong phút giây lắng lòng. . . Ôi,
                    Trải qua một cuộc hí trường
                      Bao nhiêu mất mát, tang thương tận cùng
                      Hỏi ai còn có nhớ không
                      Đồng bào nằm xuống, đồng hương bỏ mình
Trong bao năm khói lửa đạn bom, những viên chức quân nhân quê nhà Sóc Trăng đã nằm xuống,riêng trong ngày ‘tháng tư đen” và sau đó, không ít đồng hương đã nằm xuống . . . Trong một tài liệu, được biết Thiếu tá Phát, Quận Trưởng Thạnh Trị đã tự sát
ngay trong ngày ấy. . . và không ít viên chức đã “nằm xuống” không phải vì những viên đạn “vô tình”. Thiết nghĩ, ngày nay mình đang êm ấm nơi xứ người, có nên chăng dành đôi phút nhớ lại và thấp cho họ một nén hương. Tại sao không?

           Kính mong quý đồng hương, vị nào biết đích xác tin tức những viên chức đã ra đi... xin vui lòng ghi lại đôi dòng . . . Lý do: để chúng ta cùng thấp cho họ một nén hưong, và cũng để tỏ chút lòng nhớ ơn.Vỏn vẹn chỉ thế thôi. Kính mong. 


H.V
                   




CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH BẠN HUỆ THANH NK 83-86



  
NHÓM CHS HOÀNG DIỆU NK 83-86, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH BÀ SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.







 


Lời chia buồn của các bạn
Lee Nguyen chia buồn cùng gia đình Huệ Thanh
Bánh Bèo Xin chia buồn cùng gia đình Huệ Thanh Tran
Thang Hong Thành kính phân ưu cùng gđ bạn Thanh Tran!
Danh Cong Bui Thanh kinh chia buon cung gia dinh ban Thanh Tran.
KimChau Katie Luu KC và gđ xin thành thật chia buồn cùng Thanh Tran và gia đình. Mong linh hồn bác được siêu thoát.
Lê Hương Phung Xin chia buồn cùng gia đình Huệ Thanh!




CÂY BÚT


 Tháp Bút Hồ Gươm

Tôi chỉ là cây bút,
Bút chì, mực lông bi.
Vung tay tạo con chữ,
Nguồn văn hóa mọi thì.

Tôi chính là cây bút,
Công dụng thật vô biên.
Nguồn tư tưởng biến thiên,
Suối tâm linh huyền biến.

Tôi vốn là cây bút
Thong thả dáng thanh thon,
Tài Cán đong trên Ngọn,
Huyền diệu tấm lòng son.

Tôi vẫn là cây bút
Trong mọi loại ngành nghề.
Cơ bút trên trần thế,
Ghi chép bao nguyện thề.

Vẫn là cây bút nhỏ,
Uy quyền thật vô song.
Tốt xấu cả đục trong,
Bút sa gây nổi sóng.

Giàu có bỗng nghèo hèn,
Dốt nát cũng bon chen.
Trì thức ra trí ngủ,
Thông thái biến thành ngu.

Hạ bút tạo Thiện Ác,
Hòa bình hay Chiến tranh.
Quay bút bao ảo ảnh,
Nghiêng bút tục hóa thanh.

Cũng là cây bút xinh,
Đa dạng và đa dụng.
Nhẹ nhàng mà trí dũng,
Khó bẻ bút anh hùng.

Cây bút trong Đạo Đời,
Lý thuyết lẫn thực hành,
Tâm linh hay đức hạnh,
Nguồn cội tấm lòng thành.

Dù chỉ là cây bút,
Uy lực có vạn năng,
Đâu có gì vĩnh hằng,
Tài có Tâm vẫn thắng.

Cuộc sống là vô thường,
Mê lộ mất tình thương.
Cao thấp rồi mất hướng,
Tỉnh thức ướp đời hương.


            Cô Trần Thành Mỹ

CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH BẠN PHƯỢNG LIÊN CHS HD NK 83-86



  
NHÓM CHS HOÀNG DIỆU NK 83-86, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH ÔNG SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.







 

Lời chia buồn từ các bạn

Uyen Nguyen : Thanh kinh Phan uu Cung Gia Dinh My Trang va U Cung Chuc Bac trai an Nghi Noi mien Cuc lac

Bánh Bèo Xin chia buồn cùng Phượng Liên và gia đình !
Kiet Hong Quoc Thành thật chia buồn cùng gia đình Phượng Liên !
Lê Hương Phung Xin Chia buồn cùng gia đình Phượng Liên!
Tran Vuong Thành kính chia buồn cùng gia đình Phượng Liên
Công Thành Thành kính phân ưu.
Ngọc Diệp " Sinh, Lão, Bịnh, Tử " là con đường ko ai tránh khỏi, BN xin chia buồn cùng bạn, 
Cầu nguyện cho Bác sớm siêu sanh về miền cực lạc
A Di Đà Phật

Thuytien Tran Thuytien Thanh Kinh Phan Uu cung Gia Dinh Phuong Lien
Tau Viet Tuan xin thanh kinh phan uu cung Phuong Lien va tang quyen.
Trang Phuoc Vinh Minh có ý này nhe. Tối mai minh tập chung đi cúng nghe các ban
Quyen Luu Cảm ơn B ngọc đã gởi thông báo cho các bạn cùng chia sẻ sự mất mát lớn lao cùng giá đình Phượng Liên.
Matthew Du Thanh Kinh Chia Buon cung gia dinh Phuong Lien
Lan Thu THANH KINH PHAN UU CUNG PLIEN VA GIA DINH NHE!!!
Lan Thu Cam on ban BN da thong bao den tat ca cac ban tin nay!


My Trang Cảm ơn chị Uyen Nguyen cùng tất cả các bạn nhiều lắm
My Trang Chị U ơi hôm nay có người em trai bà con của chị tới nhà thắp nhang cho Ba ,PL cảm ơn chị nhiều lắm
My Trang Cảm ơn tất cả các bạn
My Trang Cảm ơn các bạn rất nhiều

ĐÒ CHIỀU




Đò chiều neo bến cô liêu
Bên kia xóm vắng quạnh hiu cánh đồng
Đò em đưa khách sang sông
Đưa cô hàng xóm bán bông chợ chiều
Đưa dâu đưa rể lên đường
Trăm năm hạnh phúc tôi thường ước mơ
Đưa em đi học " i tờ "
Mong em thành đạt mẹ chờ công danh
Đưa cô gánh mạ còn xanh
Qua đồng cấy lúa giúp anh làm mùa
Đưa người đi TẾT lễ chùa
Cầu cho hạnh phúc gia đình bình an
Đưa anh đi giử thôn làng
Đôi mươi tình đã mơ màng chiến binh
Mai nầy làng xóm thanh bình
Thuyền neo bến đợi chúng mình đẹp đôi
Đò chiều phận gái đơn côi
Đưa người qua bến biết về chốn nao
Có ai biết được công lao
Đời nghèo phận bạc ai nào có hay

Trịnh Quang Chiếu


SÓC TRĂNG VÀ KỶ NIỆM

Hay tin gia đình Khoa HD 71-78 có chuyện buồn! tôi thu xếp về Sóc trăng…như anh chị em cũng biết tui có một cái tính không biết là xấu hay tốt!? chứ tui ít khi chịu xa cô bạn gái của tui quá 12 giờ đâu đó! nhưng lần nầy thì phải về Sóc trăng chia buồn với gia đình Khoa, vì ngoài tình đồng môn, giữa tôi và Khoa còn có nhiều mối giao tình khác rất sâu đậm.

Khởi hành lúc 5 giờ sáng!  thời gian quá ít tôi phải trở về Sài gòn vào buổi chiều cùng ngày, cho nên gần đến Sóc trăng tôi liền alo cho một số anh em và hẹn nhau uống cà phê luôn…..thật sự thì tôi không phải khoe khoang gì đâu! chứ danh sách khách mời uống cà phê lần nầy toàn là Vip không đó!? nam thì lịch lãm hào hoa như Hoàng Minh, La Hào…. Còn nữ thì xinh đẹp, vui vẽ, lý lắc, lại rất duyên dáng theo model con gái có nhiều tuổi như Thanh, Tú, Thủy, Thảo…..mà tôi được quen biết và kết thân, phần nầy thì cần phải có nhiều bài viết khác mới nói đầy đủ hơn....ở đây cho phép tôi tường thuật lại một chuyến được về Sóc trăng của tôi.

Biết tin tôi về Sóc trăng để chia buồn cùng Khoa nên Hoàng Minh gọi lại hẹn gặp nhau tại cà phê Tigon rồi cùng đi đến nhà Khoa luôn, lúc nầy tôi đang ở nhà Hoàng Phượng gởi trả tiền tràng hoa,  định đi taxi đến Tigon may nhờ có cô em xinh đẹp Kiều Thanh đến chở tôi đi, số tôi hên thiệt vừa đỡ tốn tiền taxi lại được cô em nầy chở đi xe tay ga nữa chứ! lần nầy tôi lại có dịp nổ nữa rồi!


Lúc nầy anh em đến gần đủ! thôi thì một công hai chuyện nhân tiệc cà phê nầy coi như tiệc chia tay Hoàng Mai đi định cư tại Hoa kỳ luôn!  cũng có ý kiến hưỡng ứng mà cũng có phản ứng vì không có bia bọt, nhưng cuối cùng thì cho qua phần bia bọt, hạ hồi phân giải....phần hội tám chuyện xong định đến nhà Khoa....nhưng thấy 5 đôi mắt tròn xoe đen như hột nhãn (chắc nhờ uống cà phê đủ đô rồi?!?) của mấy cô em cứ nhìn vào cái túi đeo bên hông của Thắng....tôi mới ngộ ra rằng còn thiếu một màn rất ư là quan trọng; Đó là chụp hình lưu niệm! Thế là anh chàng Thắng được dịp trổ tài làm phó nhòm còn mấy cô em xinh đẹp lại thi nhau mà làm dáng chụp hình, xem thử mấy tấm hình vừa chụp xong tôi mới biết lý do sao mấy cô nầy lại đến muộn; vậy coi như xong phần hội.




Đến phần lể chúng tôi cùng đi thắp hương chia buồn với gia đình Khoa....lúc nầy có Hằng và anh của Khoa ra tiếp chúng tôi...Mai ngồi gần tôi cứ nói lầm thầm mãi một câu "gần đây có tiệm cơm bán chỉ có 15 ngàn một dĩa"....vậy là mấy cô em mình đã đói bụng rồi đây! chỗ nầy thì không có tivi mà xem! nhìn chung quanh định tìm mua báo cho mấy cô em xem tin tức cho quên chuyện cái bụng đói meo!... mà cũng không có luôn!....ngồi gần Hoàng Minh chắc là cô Tú cũng có nhắc khéo hay sao? nên anh chàng lịch lãm Hoàng Minh rủ cả nhóm chúng tôi đi ăn cơm Tấn Phát.

Đến lúc nầy tôi mới thấy mình thật vô tâm cộng thêm một tí vô duyên, ai đời mời anh em uống cà phê lúc gần đến giờ cơm, đúng là chưa quá già mà lẫn rồi! tôi ân hận quá trời bèn cắn răng trả tiền tiệc cơm, lúc đi ra quầy trả tiền nhìn thấy mấy cô em mình mắt còn đen lay láy nên tôi chỉ gọi thêm mấy ly trà đá giải khát ....rồi chúng tôi chia tay, Hoàng Minh đưa tôi ra bến xe buýt chờ xe về Phú Lộc lúc nầy đã là 12 giờ 30, chắc kịp giờ mình hẹn với Oai, Nhứt và Tuấn HD 64.


Như đã nói ở phần đầu tôi ít khi nào xa bạn gái của tui lâu được cho nên mỗi lần về Sóc trăng tôi phải sắp xếp thời gian rất chi li, lần nầy tôi định về chia buồn với gia đình Khoa xong là về Phú Lộc thăm Oai và Nhứt vì hôm gặp nhau ngày "Dã ngoại vườn xưa" tôi phải về Sài gòn sớm nên chúng tôi không nói chuyện được nhiều.

Trước ngày hội "Dã ngoại vườn xưa" tôi đã nhiều lần mời gọi Oai nên đi họp để gặp lại thầy cô bè bạn ngày xưa vì tôi biết Oai có một kỷ niệm buồn khi phải rời trường Hoàng diệu từ năm lớp 10?!... và Oai đã giữ lời hứa



Thêm một chuyện vui rất ấn tượng đối với tôi là ngày hội niên khóa lần nầy đã có sự góp mặt của Tuyết Hồng HD 66-73 có lẽ sau mấy lần nói chuyện với tôi tại Sóc trăng, Hồng cũng đã thông suốt và buông bỏ được cái mặc cảm chưa thành công trong cuộc sống của mình nên lần nầy Hồng đã mạnh dạn tự tin cùng chúng tôi hòa nhịp vui chơi! Cám ơn Tùa Hia, Kim Ba, Thủy Hương đã giúp cho những người bạn kém may mắn nầy có lại niềm tin ở cuộc đời.


Lúc sáng tôi có báo cho Nhứt mình sẽ về Phú Lộc khoảng 13 giờ rồi chiều trở về Sài gòn ngay, Nhứt bàn với tôi tính cho nhanh gọn và có nhiều thời gian tán gẫu với nhau hơn, sẽ mua sẵn vé xe từ Phú lộc về Sài gòn cho tôi luôn không cần trở lên Sóc trăng.
Xe buýt chạy ngang Đại tâm, nhìn ngôi chùa (tôi không nhớ tên) chợt nhớ lại nơi nầy ngày xưa tôi thường chở bạn gái đến đây thỏ thẻ chút tình ngây ngô...đang mơ mộng thả hồn già về một thời đã yêu!... nhột quá!... cái điện thoại trong túi quần nó rung và thế là bao nhiêu hình ảnh nên thơ ngày nào nó vụt tan biến theo nhịp rung của cái điện thoại, thằng Nhứt gọi hỏi tôi đi đến đâu rồi? (có lẽ nó sợ tôi ngại khó nên không đi nên alo thăm chừng) tôi nói đại gần tới rồi!

Cuối cùng tôi đến nhà Oai lúc 14 giờ, tôi nói Oai gọi báo cho Nhứt và Tuấn HD 64 đến nhà Oai gặp nhau luôn, hơi buồn một chút Tuấn bận việc nhà nên không đến.

Thằng Nhứt trao cho tôi vé xe về Sài gòn khởi hành lúc 16 giờ thằng Oai liền giằng lấy và trả giá "thôi mầy ở lại đi xe đêm đi, tới sáng cũng tới Sài gòn vậy!" thật lòng thì tôi cũng muốn ở lại với hai thằng nầy lắm!! nhưng từ lúc đi ngang qua cái chùa ngày xưa tôi và bạn gái tôi từng đến, thế là trong lòng tôi lại thôi thúc mình mau mau trở về Sài gòn để được nghe lại tiếng cằn nhằn với một giai điệu thật ư là du dương trữ tình của người ấy. 
Sau khi bàn bạc, cân đong đo đếm, trả giá giữa hai cái tình bạn trai và bạn gái ... tôi quyết định đỗi lại vé xe sẽ về Sài gòn lúc 17 giờ...Nhứt nhanh nhẹn về nhà gần đó lấy chai rượu vang đang uống mang sang, vợ Oai mang ra xá xiếu, thịt quay...thêm một thùng Tiger đưa đẩy cho không biết bao nhiêu kỷ niệm của chúng tôi tràn về...Nhứt thì kể nhiều chuyện của lớp A còn tôi và Oai thì chuyện lớp B, vui buồn đều có, kỷ niệm nó cứ đan xen, hòa lẫn vào nhau cũng có những lúc mờ nhạt lầm lẫn....Oai nhắc đến chuyện buồn khi phải rời trường năm lớp 10 cùng với Văn cẩm Chương.
  

Rồi Oai hứa sẽ tìm lại hình của tôi ngày xưa chạy chiếc xe Honda Dame màu đọt chuối mà chiều chiều tôi đến chở Oai đi lòng vòng hết đường Giữa thì đến đường lên hồ nước ngọt, rồi trở qua bến xe Bạc liêu chạy lên đường Nhà Thờ,... với một nhiệm vụ hết sức quan trọng và vinh quang là nhắc cho mấy cô thiếu nữ Sóc trăng biết là mấy cô xinh đẹp lắm lắm!!!

Hết chai rượu vang thêm mấy lon Tiger máu thi ca tình yêu của tên nầy bổng bùng cháy, thế là Oai đọc lại cho tôi nghe bài thơ tỏ tình của nó nhét vào hộc bàn của một chị nữ sinh lớp buổi sáng...chẳng biết hay dỡ ra làm sao!? mà sao đó nó nhận được một chiếc khăn tay thêu rất đẹp lại có đề tên người tặng nửa chứ! nó khoe là giữ chiếc khăn ấy rất lâu mặc dù không biết mặt chị nữ sinh học buổi sáng ra làm sao cả!? hôm nay kể lại để cười một chút cho chuyện tình yêu tuổi học trò, nó cũng nên thơ lắm lắm mặc dù không biết phải là tình yêu không?

Chợt lúc nầy tôi mới để ý một chuyện lạ mà cũng quen đó là: mồi thì còn nhiều mà bà xã của Oai cứ chạy vô chạy ra đòi mua thêm món nầy món kia, cứ nhằm ngay lúc thằng bạn của tui đọc thơ chọc con gái không hà! tôi liền nói với bà xã Oai là hôm nay tôi xuống tới Phú lộc trao giầy chứng nhận cho Oai gia nhập "Hội trí thức yêu vợ" xong rồi....tôi rủ Oai qua nhà Nhứt uống cà phê cho xuôi chèo mát mái một chuyến tìm về kỷ niệm tuổi học trò.



Nhứt đưa tôi ra bến xe về Sài gòn.

Lên xe chợt nghĩ lại mấy thằng bạn già ngồi một góc nhà, một bàn mũ, ba cái ghế, một dĩa xá xiếu nhỏ vậy mà thanh toán 1 chai rượu vang, gần hết thùng bia vẫn không say...có lẽ cái chân tình không so đo tính toán của tuổi học trò vẫn còn trong lòng của chúng tôi và chúng tôi đã cho nhau những giây phút đáng ghi nhớ nầy! và nếu tôi không quá nhớ bạn gái trên Sài gòn thì tôi sẽ ở lại với mấy thằng bạn trai nầy nhậu cho thỏa tình rồi đi xe đêm về.

Sáng đi từ 5 giờ về tới nhà 23 giờ nhẩm tính lại tôi đã xa bạn gái tôi tới 18 tiếng đồng hồ rồi! về tới đầu hẻm nhìn vào đèn trong nhà còn sáng bạn gái tôi cười rất tươi thế là bao nhiêu mệt nhọc bay mất tiêu, tự hứa với lòng lần sau tôi sẽ về với bạn gái sớm hơn một chút...dù sao thì bạn trai mình có nhiều, còn bạn gái thì chỉ có một mà thôi!

Sài Gòn 12/3/2016

Nguyễn Thành Khánh

HD 65-73


CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ANH LÂM KHOA



  
NHÓM CHS HOÀNG DIỆU ĐH ÂU CHÂU, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH ÔNG SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.







 

TRỞ VỀ KHÔNG



Không dễ làm chuyện này, muốn trở về không, ‘ngộ không’ phải cả đời học và hành, hành để ngộ được rằng thế gian này là giả tạo, để bỏ đi mê chấp, cho bản thể mình nó đi vào trật tự, trở về không.

Phải tin bản thân mình, tin Thượng Đế trong mình là ta đã điều khiển được thân xác này gồm vạn linh cho nó có quy cũ trật tự, Phật trong mình là lòng từ bi tha thứ…

Xã hội là cả sự tranh chấp giành giựt để có mọi thứ cho gia đình, cho bản thân sao bỏ được, vì nó là cả sự sống còn?!  Tuy nhiên cứ mang cái khó vào cho thân xác này khi còn ôm nó vào, sợ mất nó lo âu buồn bực phiền muộn, làm cho bên trong mình có cơ hội làm tăng thêm sự bảo vệ nó, nó sai khiến lấn áp tất cả suy nghĩ mình, làm mình lạc vào sự dẫn dắt của sự lường gạt này. Rồi ta mang lo âu nặng nề và mang thêm tâm bệnh vào thân, khi ấy có than thân trách phận liệu có lối thoát không?!

Gia đình là ân sư, làm cho ta bận tâm lo âu, sự thăng tiến của con cái, sỹ diện với xung quanh mình, với vợ chồng thì như thói quen mà vẫn phải chấp nhận mới thấy rằng mình hạnh phúc, vì phải ‘ sợ vợ bền vững’. Thì họa chăng mới được toàn thây. Nếu không thì bị hành hình nhức óc, nhức tai, thôi cứ theo nó cho yên phận rồi cũng qua, rồi cũng được thiên hạ ca tụng, gia đình hạnh phúc vì có ông chồng ‘ nễ bền vững’. Thế thái nhân tình, cho ta bài học, là thầy ta cho ta mỗi lúc mỗi nơi trong cả suy nghĩ mình.

Gia đình ta là còng số tám mà ta phải trả đến hết cuộc đời này, nên dù ta có than oán cũng chỉ mang sự phiền muộn mà thôi, hãy cứ chấp nhận như một ân sư giúp ta tìm ra được chính mình.

Mọi thứ trên thế gian này là màu sắc, thân xác là vay mượn, mọi thứ từ Thượng Đế trong ta ban cho ta, rồi khi ra đi chỉ còn có chút ánh sáng loeo loét ra khỏi thể xác này, rồi nó trở về ‘không’ không gì là của ta. Chỉ có tâm thức mới là cái mang theo.

Chuyện ta chưa xong sao lo chuyện xung quanh mình, chuyện mình cũng còn nặng trược lắm, nó còn hành xác ta vì ta thiếu sáng suốt bắt nó phải lao đao kiếm đủ mọi cách để được . Đánh mất sự sáng suốt sẵn có trong mỗi chúng ta. Nếu thử tách mình ra khỏi mọi thứ chắc chắn ta thấy rằng sao mình hạnh phúc, vì xung quanh mình cứ chạy theo cái mà nó không đủ tri thức sáng suốt vì sự tranh dấu đễ được cái giả tạo hiện hữu.

Mọi thứ phải song hành giữa đời thường phải bôn ba và tâm thức phải được trau luyện suốt cả đời mình, mai ra tìm được chút ánh sáng cho con đường đi trở về không từ nơi xuất phát.

Khi ta bị thử thách ở mức độ khó khăn nhất, khi ấy mình mới tìm về cái gọi là cõi Phật để được sự giúp đỡ xa xăm nào đó. Thế nhưng nó lúc nào cũng ở trong mỗi chúng ta đó là Phật từ bi trong mỗi chúng ta, mà khi ta ra ngoài xã hội vì quá chạy theo kim tiền ta tự đánh mất nó theo ngày tháng.

Khi ta còn đương thời, rồi bỗng dưng một ngày phải chuẩn bị cho sự mất việc bằng nhiều lý do, thất nghiệp hay về hưu… làm cho tất cả đều lo âu suy nghĩ, mà không nghĩ rằng nếu cuộc sống ta đủ đầy con cái ta đường hoàng, nghĩa là Thượng Đế cho ta sự nghỉ ngơi, khi ấy ta sẽ chuẩn bị gì cho tâm thức mình, nếu không nó quá trễ làm tâm trí mình bấn loạn, nhiều lo lắng sợ sệch rằng tại sao mình lại như thế, mà không nghĩ rằng đó là cơ hội cho ta được trở về thanh tịnh, trở về với chính mình, chăm chút cho tâm thức mình sáng suốt, không hoang phí thời gian cho việc nhàn rỗi không có ích cho bản thân mình.

Nơi công sở là nhà tù bắt ta phải giam hãm mỗi ngày tám giờ không ngừng nghỉ học hỏi, ân sư quá nhiều để giam hãm tâm thức mình, phải tôi luyện rất nhiều để vượt qua những thử thách xung quanh, lòng khoan dung sẽ mở cho ta lối ra nhẹ nhàng khoan khoái vì cái nhà tù này còn có ngày ta thoát ra khỏi nó trong khoan thai.

Phật và Thượng Đế sẵn có trong mỗi chúng ta. Sự sáng suốt điều khiển cả bản thể này lòng từ bi trong mỗi chúng ta sẽ được trở về từ không mà có.

Khi ấy tự mình ngộ ra rằng ăn nhiều, uống nhiều, chơi nhiều rồi cũng có ngày phải tự nhận lấy những gì mà mình đã làm cho thân xác này thu nhập nhiều trần trược rước vào thân những căn bệnh nan giải, mọi thứ bây giờ có giá trị nữa chăng?! khi mình chỉ nằm đó mà nhìn, khi ấy tâm thức mình quá tối tâm hoảng loạn không biết lối ra từ đâu. Và tự hỏi ‘ Ta sẽ đi về đâu?!”, trước khi ta ra đi không biết sẽ về đâu vì đâu chuẩn bị trước cho tâm thức mình. Chỉ ê a cho mọi người thấy sự hiểu biết chính mình mà quên đi tâm thức mình chuẩn bị gì cho ngày ra đi ấy. Hồn khôn mà vía thì dại nên lúc nào mình cũng bị cuốn theo ngoại cảnh để được đạt cái mình gọi là thông minh thành công hơn người.

Mọi thứ ta làm trong sáng suốt, không thể nói sai nhưng phải biết chấp cánh cho tâm thức mình và phải cố gắng tôi luyện cả cuộc đời này.

Trở về không hay trở về với chính mình, trở về sự thanh tịnh của chính ta mới gọi là hạnh phúc vui sướng cho thân xác mình, chạy theo những ngoại cảnh xung quanh chỉ rước vào thân mình sự nhiễu loạn của đời thường mà không thấy sự sáng suốt của bản thân mình, rồi mình tự suy tưởng nhiều thứ xung quanh mà quên đi sáng suốt trong tâm thức mình. Nghĩ đến Thượng Đế, nghĩ đến Phật trong ta nghĩa là đánh thức chính tâm thức mình.

Không nên làm đẹp cho người khác hãy làm đẹp cho chính mình, đó là tâm thức trở về thanh tịnh sẵn có trong mình, chuyển thành không. Hãy nghĩ rằng:

Thế gian vô nan sự, bá nhẫn thành kim thị thái hòa
Ở thế gian có gì là khó giải quyết đâu. Thiếu thanh tịnh thôi.
Học cái nhẫn cái gì mình cũng phải đặt chữ nhẫn, rồi thì nó cũng xong. Thành kim là thành tới một cái giá trị, lúc đó chúng ta đâu có người thù trong tâm mà đâu có người thù trước mắt nữa, đó là thái bình hòa hoãn rồi.
(Trích Thực hành tự cứu)

Thế gian đô thị giả
Tất cả những thứ trên thế gian này là giả tạo

Mọi sự được an bài bỡi Thượng Đế, sinh có ngày chết có giờ
Vạn sự khởi đầu bỡi nhất không,
Mọi sự từ không mà đến rồi lại trở về không


 (Thiền sư Lương Sĩ Hằng)

Snowynguyen Lente 2016




 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 - Xây dựng bởi Blog Thiết Kế – Hỗ trợ bởi Người Áo Lam - Giao diện Rumah Dijual