HỌP MẶT TẤT NIÊN NCL NGÀY 22/02/2015

THÁNG 4 TRỜI QUÊ NGOẠI



Ai về thăm lại vùng biển đảo,
nhìn nắng chiều phai bãi đá xưa.
tháng 4 xanh thẳm trời quê ngoại 
rộng nẽo đường trăng ngợp bến bờ ! 

bên ấy mùa này mây trắng lắm,
có giàn hoa giấy đỏ đơm bông.
lầu xưa đổ nát cùng năm tháng,
bóng ngoại vào ra, tóc như bông 

bên ấy mùa này trời nóng lắm,
cơn gió nam cuồng đốt cháy da 
sỏi bỏng dưới chân chai vết sạn,
lưng trần sạm nắng đón ngày qua 

bán đảo xa vời nơi nhà ngoại,
ngày thơ mòn mõi ngóng trông  cha ! 
bước chân ứơc hẹn còn đi mãi 
mẹ khép ngày xanh: đợi người xa ! 

và như con nước quên bờ cũ,
cha đã không về lại bến xưa...
sớm biết tủi buồn từ thuở bé,
lòng đau nhìn mẹ tuổi sang mùa !

bên ấy có còn ngôi trường xưa,
trên đồi cỏ cháy lộng gió mùa,
và cây sầu đông trơ trụi lá,
đứng nhìn đám bạn nhỏ vui đùa

ngôi trường heo hút sao nghèo quá,
tiếng kẻng sáng chiều bốn bận đưa 
vang vang theo gió chiều tan học,
bước nhỏ qua cầu ngại nắng mưa 

cầu gỗ chênh -vênh giữa biển trời 
con đường độc đạo thật chơi vơi 
tuổi thơ trãi bóng trên đường sõi,
những bước đầu tiên học vào đời ! 

bên ấy có còn những buổi trưa 
tiếng võng ru em kẻo kẹt đưa 
giọng hát trĩu buồn trong gió nóng,
xóm nhỏ chìm vào giấc ngủ trưa 

rồi như tỉnh giấc khi chiều xuống 
bến cảng bừng lên đón thuyền về 
ngư phủ gát buồm neo bến vắng
đèn sáng nhà ai đợi người về.

vằng vặc trong tôi mùa trăng cũ,
nằm võng sân nhà tiếng muỗi ve 
bà ngoại xoa đầu và kể chuyện:
bao nhiêu cổ tích... giữa  đêm hè 

huyền thoại trăng sao của một thời,
bà tôi ươm cấy thuở lên mười 
dù nay qua hết bao trời lạ,
quê ngoại riêng tôi: một góc trời !!!

Đá Xanh France

BAO GIỜ



một người đi giữa hè xanh,
đếm từng cánh lá lià cành ... chờ Thu !
sương lam giăng lối mịt mù,
thu ơi ! có kẻ chờ thu võ vàng.
bao giờ vàng áo thu sang,
cho mây phiêu lãng lang thang trở về 
mùa qua cùng gió hẹn thề,
sang thu gió chở mây về bến xưa 
hỏi người năm ấy về chưa ?
buồn tênh đường cũ, nắng mưa muộn phiền ...

mộng về một cõi bình yên,
bướm hoa thuở ấy,.. triền miên tháng ngày 
xuân về trong mắt, trên tay 
rong chơi khắp lối cỏ cây đón chào 
hè sang lại chọn áo màu,
xanh cùng sắc lá, bên cầu nước trong 
trời cao thăm thẳm không cùng 
thu vàng nhạt nắng, áo hồng sắc mây.
đàn ai réo rắc đêm ngày,
gió đông còn buốt, mong ngày dài hơn 
thương đôi mắt sủng giọt buồn,
vì người chân sóng, đầu non mịt mờ ...
chờ ai, chờ đến bao giờ ! 
chờ thu , thu đến bên bờ quạnh hiu ! 
thu vàng trở gót cô liêu,
người đi dừng bước phiêu lưu phương nào !? 


Đá xanh France

ĐẦLẠT HOA VÀNG



Đàlạt mù sương 
hoa vàng đầy ngỏ 
dã quỳ ngày nọ,
chờ ai ven đường 

chân trần bước nhỏ,
áo màu khói sương ...
hồn hoa thỏ thẻ,
ai còn vấn vương ?

mimosa đó,
khép nép sân trường ...
trong chiều tan học 
bóng ai cuối đường 

hương thầm e - ấp,
tỏa nụ hoa vàng 
hởi người chung học 
chút tình còn mang ???

cuối tuần phố trọ,
tặng  nhau hoa vàng.
nụ hoa phấn mỏng,
khói tình mênh- mang ...

làm sao ai biết,
muốn nhắn gì nhau ...! ?
nhìn không dám tỏ,
đành lỡ duyên đầu 

hởi người chung học 
nay còn nơi đâu ???
hoa vàng đương độ,
thơm mãi hương đầu.

trời xanh riêng thuở
tháng 9 hoa vàng
những mùa học cũ,
lòng còn vương mang ?

........
ngủ yên đi nhé 
" đàlạt hoa vàng "
xin vào quên lãng,
phong -ấn thời gian!

ngủ yên đi nhé 
" Đàlạt hoa vàng "
khuôn viên đại học
mây trời thênh thang ! 


Đá xanh France


MỘT NÉT ĐẸP TRONG TIẾNG VIỆT, CHỮ NƯỚC.

                            


                     Thác Bản Giốc

Ngưòi ta thường bảo con người có thể kéo dài đói ăn trên mười ngày nửa tháng nhưng khát thì khó quá một tuần. Người Việt ta lại gọi một cách nôm na thân thương quốc gia mình bằng một từ đơn âm Nước còn có nghĩa là nước để uống để dùng. Trong ngôn ngữ toàn cầu khó mà tìm được từ nào mà tượng hình tượng thanh đánh động vào ngũ quan tình cảm tâm hồn một cách tự nhiên thân tình như từ Nước của chúng ta.

Thật ra trên thế giới, nước nào cũng có nhiều xưng danh cho đất nưóc mình. Pháp chẳng hạn là Patrie, état, nation, pays natal, la terre de nos ancêtres, tiếng Việt ta Tổ quốc, Quốc gia, Quê hương, đất nước, tiếng Hán Việt là QUỐC, nhưng chưa tìm thấy tiếng nước ngoài nào mà có từ có dấu ngắn gọn bình dị với võn vẹn bốn chữ cái mà gợi tình lẫn ý quan yếu quen thuộc gần gũi thiết tha như chữ Nước của ta.
Dẫn chứng ta có trong các từ hay thành ngữ Hán Việt như « tận trung báo quốc », « lương sư hưng quốc », quốc nạn, quốc hận,…
Trong bản nhạc « Tình ca » của Phạm Duy « Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời… »
« Tình hoài hương » : « Quê hương tôi có con sông đào xinh xắn,
        Nước tuôn trên đồng vuông vắn »…
 « Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc. »(Trần Bình Trọng)
« Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư. »(Lý Thường Kiệt).
« J’ai quitté mon pays… » (Enrico Macias)
« Pourquoi le prononcer, ce nom de la Patrie ?
Dans son brillant exil, mon cœur en a frémi ; »…(Lamartine- La terre natale)
« Je ne connais de mon pays que des photos de la guerre « …
Un jour, j’irai là bas te dire bonjour, Vietnam. »( Marc Lavoine – Bonjour Vietnam)

Nói về nước, chữ Nho là THỦY, nước còn là nguồn sống cho sinh vật cỏ cây. Trên mặt địa cầu nưóc chiếm 2/3 diện tích chung phần còn lại 1/3 là đất. Không có nước không có sự sống trên hành tinh nầy qua nước mưa, nước suối, ao hồ, sông biển.
Trong thơ văn, ca dao tục ngữ :
« Cây có cội, nước có nguồn. »
« Uống nước nhớ nguồn. »
« Nước non năng một lời thề,
Nước đi đi mãi không về cùng non. » (Tản Đà )
« Đời cha ăn mặn, đời con khát nước. »
« Còn nước còn tát. »
« Nước trong quá thì không có cá,
Người xét nét quá thì không có bạn bè. ».
Sơn tinh Thủy tinh
Bức tranh thủy mặc...

 Vì thế ngay khi đổ bộ lên mặt trăng trước kia hoặc như hiện nay Hỏa tinh, các nhà phi hành gia hay các robot trên các phi thuyền thám hiểm không gian được phóng lên thường có nhiệm vụ đầu tiên đặc biệt là lấy mẫu đất trên hành tinh ấy đem về phân tích xem gồm có nguyên liệu gì nhất là có sự có mặt của nước để chuẩn bị cuộc hành trình định cư trong tương lai.

Hơn thế nữa, thông thường ai cũng biết là người dân nước nào tất hiểu rõ thấm nhuần, sử dụng nhuần nhuyễn tiếng nước mình hơn. Mỗi ngôn ngữ đều có sắc thái đặc thù riêng «nồi nào vung nấy »  do đó rất khó hoặc không thể so sánh cho đúng được dù trong thực tế có tiếng của nước giàu nghèo, nhược tiểu hay siêu cường, diện tích nhỏ to, nhiều người sử dụng hơn.

Chẳng hạn như trước kia, tiếng Pháp được xem như là ngôn ngữ chính yếu trong văn kiện bang giao quốc tế vì tiếng Pháp dễ đọc, rõ ràng diễn tả chính xác qua cách sử dụng khúc chiết Mode và Temps (Cách và Thì ) của động từ. Tuy nhiên, văn phạm Pháp quá phức tạp, chi li còn áp dụng nhiều quy tắc cầu kỳ như Accord du participe passé, cách chia động từ theo mode temps và ngôi thứ quá phân định, do đó viết khó hơn nói, đòi hỏi trình độ thực sự nếu không nhiều lỗi chính tả, sai sót trong lối hành văn. Từ đó tiếng Pháp mất dần sức hấp dẫn và địa vị hàng đầu của mình nhường chỗ cho tiếng Anh thực dụng luân lưu chuyển tải dễ dàng hơn.

Ngoài ra ngày xưa chúng ta hình dung bầu trời rộng mênh mông bao la không thuộc riêng một ai. Rồi càng văn minh luật quốc tế phân định vùng không gian nào trên đầu là không phận của nước đó. Phi cơ phải tuân thủ triệt để luật trên, nếu vi phạm có thể bị triệt hạ như thường. Thế là bầu trời cũng bị con người tư hữu hóa luôn rồi.
Ngày nay môn địa lý chẳng những cho ta biết rõ những những nét đại cương về trái đất, phân định rõ bằng những cộc mốc biên giới vị trí biên giới của mỗi quốc gia. Vậy là đất cũng được bàn tay bộ óc con người chi phối theo luật chiếm hữu của nhân loại.
Còn nước thì thế nào ? Cũng có luật giao thông hàng hải quốc tế, thềm lục địa mỗi nước được tính bằng hải lý. Nhưng giống như không phận vì không thể có cộc mốc biên giới hữu hình rõ rệt như trên đất liền nên có nước lớn mộng bá chủ xâm lăng trong vùng Đông Nam Á chẳng hạn, bất chấp luật quốc tế  ấn định lại mốc biên giới mới ở miền Bắc nước ta ở Ải Nam quan và Thác Bản Giốc và đơn phương ngang nhiên hơn vẽ  « đường lưỡi bò » trên Biển Đông uy hiếp ép đẩy lùi thu hẹp thềm lục địa các nước nhỏ lân cận hay chung quanh gây tranh chấp biển Đông.


                        Đường lưỡi bò

Chúng ta cũng biết là tự ngàn xưa, ngoài sự cần thiết cho đời sống con người như ăn uống vệ sinh, nông nghiệp, ngư nghiệp, chuyên chở vận tải, hải lộ đường thủy còn là đường giao thông đầu tiên nhanh chóng hơn đường bộ để lưu thông, liên lạc khám phá, mà con người đã biết sử dụng bao phương tiện qua đường sông đường biển, lúc đầu bằng những dụng cụ thô sơ như bè, bè mảng, ghe, thuyền, thuyền buồm rồi dần dần đến tàu chạy bằng hơi nước, rồi máy nổ và điện tử, tàu hiện đại ngày nay vượt đại dương, càng ngày càng to lớn tiện nghi, an toàn và thoải mái hơn gấp bội.

Và chúng ta không quên cũng chính nhờ tính phiêu lưu mạo hiểm, tìm tòi phát kiến địa lý vĩ đại mà bao nhà thám hiểm Âu châu đã tìm ra bao đất mới, thế giới mới qua đường bộ hay trên biển qua đại dương.
              Bản sao con tàu buồm Hermione mà Lafayette vượt Đại Tây Dương sang Mỹ 1780
                           


Marco Polo (1254-1324) nhà thám hiểm Ý đầu tiên đã đến Trung quốc bằng « Con đường tơ lụa ».
Christopher Columbus (1451-1506) nhà hàng hải Ý đi bằng đường biển về phía Tây Đại Tây Dương và khám phá châu Mỹ, 12/10/1492 tới San Salvador mà Ông vẫn nghĩ là Ấn độ nên gọi thổ dân đầu tiên là Indian.

Vasco de Gamạ (1460-1524) nhà thám hiểm phiêu lưu Bồ đào Nha đầu tiên đi bằng thuyền từ Portugal tới vùng phía Đông kết nối châu Âu và Á với hành trình xuyên đại dương. Năm 1497, Ông đến Ấn độ vòng qua Mũi Hy vọng (Cap de Bonne Espérance –Cape of Good Hope) cực Nam lục địa Châu Phi.

Hầu tước Pháp La Fayette dùng thuyền buồm Hermione được gọi là « La Frégate de la Liberté » vượt Đại Tây Dương năm 1780 sang giúp Mỹ trong cuộc Cách mạng Hoa kỳ. Và đến thế kỷ 21, một bản sao mới chiếc Hermione được hạ thủy rời cảng La Rochelle đi Mỹ  năm 2015.

Nói đến óc phiêu lưu khám phá maọ hiểm, chúng ta không thể không nhớ đến nhà hàng hải địa lý Pháp mà còn là nhà đại văn hào viết truyện khoa học giả tưởng nổi tiếng từ trước đến nay Jules Verne (1828-1905). Trong các tác phẩm của mình, Ông còn đã tiên đoán hầu hết các phát minh khoa học lớn của thế kỷ 20, cung cấp cả kiến thức khoa học từ Những chuyến bay bằng khinh khí cầu « Cinq semaines en ballon » 1863, Từ địa cầu đến Mặt trăng « De la Terre à la lune « 1865, Vòng quanh Mặt trăng 1870, Vòng quanh thế giới trong 80 ngày « Le Tour du monde en 80 jours 1873,  và Hai mươi nghìn dặm đưới đáy biển « 20.000 lieues sous les mers « 1870.

Cho đến thế kỷ thứ 20, Thor Heyerdahl (1914-2002) nhà nhân chủng học thám hiểm Na Uy còn đã sử dụng chiếc bè Kon Tiki với 6 người thực hiện cuộc vượt qua Thái Bình Dương gần 8000km sau 101 ngày đêm năm1947 an toàn.

                                            Chiếc bè Kon Tiki

Nhà thám hiểm nổì tiếng người Anh Tim Severin  trong phái đoàn đó có Ông Lương Viết Lợi  tham gia cuộc hải hành bằng chiếc bè mảng vượt Thái Bình Dương đi được 5500 hải lý còn 1100 dặm đến Hoa kỳ, phát xuất từ Hong Kong sang Mỹ tháng 3/1993.
                                     


Vậy so sánh ba phương diện trời đất nước, nước vẫn là sinh lộ quan yếu nhất cho mỗi quốc gia.

Ngay con người từ lúc còn trong bụng mẹ, bào thai vẫn tròng trành trong tiềm thủy đỉnh tử cung.

Những con sông kinh đào ao hồ thác nước đều là nguồn mạch sống cho tạo vật sinh linh trên hành tinh xanh nầy. Chính các con sông lớn như Missipsipi của Mỹ, Hằng Hà (Gange) ở Ấn độ, Hoàng hà và Dương Tử Giang ở Trung quốc, Mékong qua sáu nước Á châu đổ ra biển Đông qua 9 cửa sông tại Việt nam, đã góp phần cốt yếu cho sự phồn vinh của đất nước nào sông đã chảy qua.

Do đó biết được điểm tối ư quan trọng ấy, các nước ngự ở thượng nguồn có thể gây khó khăn bắt chẹt các nước nhỏ dọc theo sông nhất là nước ở hạ nguồn mà Việt nam ta là một.

Trong văn chương Pháp có câu
« J’aime la lettre M parce qu ‘on la prononce AIME,
Je n’aime pas là lettre N parce qu ‘on la prononce HAINE ».
(Tôi thích chữ M vì ta đọc là AIME = Yêu thương,
Tôi không thích chữ N vì người ta đọc là HAINE (H câm)= Hận thù).

Người Anh cùng có câu đáng suy gẫm :
«  Believe giữa có chữ Lie,
Friend cuối vẫn có chữ End,
Lover cũng có lúc Over,
Wife trong lòng vẫn có If “.
Ngâm nga các câu tiếng Pháp Anh trên, thật thích thú phát hiện thêm đây cũng là một nét đẹp khác tô điểm chữ Nước ta độc đáo hơn. Thử đánh vần chữ NƯỚC ta có N+ƯỚC (Anh ước), vậy trong chữ Nước có vần Ước mà tuyệt vời thay, Ước mơ, ước nguyện thể hiện hoài bảo của thế nhân, quyền tự do căn bản của mỗi con người, anh cũng như tôi, không phân biệt giàu nghèo mạnh yếu già trẻ và không có ai có quyền cấm cản trừng phạt.

Cám ơn tổ tiên đã thông minh sáng tạo tuyệt vời ngay trong dòng chảy văn hóa dân tộc mọi thời. Dù chữ Quốc ngữ bằng mẫu tự la tinh sinh sau đẻ muộn, một trong những danh từ thuần Việt tiêu biểu như chữ Nước vẫn hiên ngang sát cánh sống theo thời gian thời đại lịch sử, khoe nét đẹp và ý nghĩa toàn vẹn của từ đơn âm nôm na bình dị dễ hiểu gắn bó thắm thiết qua bao thăng trầm của đất nước vượt cả sự cầu kỳ bác học khó hiểu khó viết trong một thời cao điểm của chữ Nho Hán Nôm.

Chúng ta con cháu Rồng Tiên được thừa hưởng thành tựu tinh thần siêu việt ấy, hãy kiên trì tự hào gìn giữ, phát huy hoàn thiện cải tiến nét đẹp, tính đặc thù độc đáo, sự trong sáng của ngôn ngữ mình luôn vì văn hóa còn, Tổ quốc còn theo gương của tiền nhân đã có công gầy dựng đất nước Việt Nam ta trên 4000 năm.

Cô Trần Thành Mỹ








          

CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ANH PHẠM VĂN THU NK 68-75


  
NHÓM CHS HOÀNG DIỆU ĐH ÂU CHÂU, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH BÀ SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.







 

NHỚ BÀI VỌNG CỔ BẠC LIÊU

                                                                       Quê  hương  vọng  cổ  BẠC  LIÊU
                                                Bài  ca  truyền  thống  đượm  nhiều  tình  quê
                                                          Tiếng  đàn  ai  oán  đêm  về
                                                Lời  ca  văng  vẳng  bốn  bề  canh  thâu
                                                          Người  cha  vọng  cổ  SÁU  LẦU
                                               Vinh  danh  thời  ấy  công  đầu  nghệ  nhân
                                                          Cải  lương  lưu  diễn  xa  gần
                                               HƯƠNG  LAN , HỮU  PHƯỚC  bao  lần  danh  vang
                                                         Quan, hôn, tang tế  trong  làng
                                               Nhờ  nghe  câu  hát  tiếng  đàn  nhớ  ai
                                                         Đàn  kia  trổi  khúc  nam  ai
                                              Nghe  chừng  nhịp  thở  của  người  gái  quê
                                                         Xuân  tình  cùng  điệu  xàng  xê
                                             Tâm  tư  lắng  đọng  nhớ  về  chuyện  xưa
                                                         Dù  cho  thành  thị  quê  mùa
                                             Câu  ca  vọng  cổ  ngày  xưa  vẫn  còn
                                                         Dù  cho  sông  cạn  đá  mòn
                                             Nhưng  bài  vọng  cổ  vẫn  còn  dài  lâu
                                                         Hương  xuân   TẾT  đến  tình  sâu
                                             Quê    người  đất  khách  đẹp  mầu  xuân  sang
                                                        Vui  xuân  viễn  xứ  liên  hoan
                                            Xin  đừng  quên  hẳn  tiếng  đàn  quê  hương


                                                        
                                                                   TRỊNH  QUANG  CHIẾU
                                                                                  CANADA





TÌNH LO CÁCH XA


chị Mai Hương thực hiện


More presentations from SNOWYNGUYEN

GHẸO NGƯỜI DƯNG


                    Xông Ngả Năm chải dìa năm ngả
                    Tui dí em chắc có lươn diên
                    Mới gặp đả thấy thương liền
                    Mến người dân dả,-chớ gái thị thiền thiếu chi. . .

                    Nói ga, chỉ xợ em cười
                    Tui đây chỉ thích những người dưới quê
                    Mùi dầu dừa,tui gất mê
                    Mê luôn cả mái tóc thề của em
                    Gái thị thiền,tui hổng ham
                    Cưới dìa hỏng biết chuị làm. . guộng không ???
                    Hay là chỉ biết ngồi không
                    Lo xửa xắc đẹp, buồn lòng tía tui
                    Em ơi, đây có mấy lời,
                    Tui ti ít học, nhưng người xiêng năng
                    Xức phẻ, số một chong làng,
                    Mấy thằng chạc tủi,hổng bằng tui đâu
                    Em mà ưng chịu làm dâu,
                    Tía má xẻ xắm mâm chầu hỏi ngay
                    “Cưới dợ thì cưới liền tai,
                    Chớ để lâu ngày,thiên hạ dèm pha”
                    Ga diên xẻ thưa má ba,
                    Đến gặp thấy Xáu,coi ga tốt ngày
                    Ba má  năm  nay đã dà,
                    Tui là con út, ở nhà xống chung.
                    Guộng dườn còn tám chục công
                    Em dìa hai đứa mình cùng chung lo
                    Tía má theo ông theo bà,
                    Căn nhà thừa tự, cũng là của tui.
                    Đây đã kể gỏ đầu đui,
                    Đó dìa xum họp, đề gồi đẻ con
                    Chỉ chừn khoản một chục chơn,
                    Có nếp, có tẻ,  thì còn gì dui
                    Em ôi, xao hỏng chả lời
                    Thò lỏ con mắt nhìn tui mà cười???
Xin thưa, bài thơ trên là “tâm tình” của một cậu dân quê tại Ngả Năm(Sóc trăng),mà cũng cả miền Nam, vào khoản thập kỷ 1950. Lời lẽ mộc mạc, phát âm sai chánh tả. . . Sau đây là nguyên bài đúng giọng và chánh tả. Xin mời. .



                              GHẸO  NGƯỜI  DƯNG
                    Sông Ngả Năm chảy về năm ngả
                    Tui với em chắc có lương duyên
                    Mới gặp đã thấy thương liền
                    Mến người dân dả, (chớ gái) thị thiền thiếu chi(1)

                    Nói ra chỉ sợ em cười
                    Tui đây chỉ thích những người dưới quê
                    Mùi dầu dừa, tui rất mê(2)
                    Mê luôn cả mái tóc thể của em
                    Gái thị thiền,tui hổng ham
                    Cưới dì hỏng biết chịu làm ruộng không?
                    Hay là chỉ biết ngồi không,
                    Lo sửa sắc đẹp.buồn lòng tía tui.
                    Em ơi, đây có mấy lời
                    Tui tuy ít học, nhưng người siêng năng.
                    Sức khỏe số một trong làng
                    Mấy thằng trạc tuổi hổng bằng tui đâu.
                    Em mà ưng chịu làm dâu,
                    Tía má sẽ sắm mâm trầu hỏi ngay
                    Cưới vợ thi cưới liền tay
                    Chớ để lâu ngày thiên hạ dèm pha
                    Ra giêng sẽ thưa má ba,
                    Đến gặp thấy Sáu, coi ra tốt ngày
                    Tía má năm nay đã già,
                    Tui là con út, ở nhà sống chung.
                    Ruộng vườn còn tám chục công,
                    Em dìa hai đứa mình  cùng chung lo.
                    Tía má . . theo ông theo bà,
                    Căn nhà thừa tự, cũng là của tui.
                    Đây đã kể rõ đầu đuôi,
                    Đó dìa sum họp, để rồi . . đẻ con
                    Chỉ chừng khoản một chục trơn,
                    Có nếp có tẻ, thì còn gì vui
                    Em ơi, sao hổng trả lời
                    Thò lỏ con mắt, nhìn tui mà cười-   Hoài Việt

(1)- thị thiền là thị thành, (2)thời xưa, các cô thưòng dùng dầu dừa chài tóc cho óng mưọt. Ước gì,tui trẻ lại như khoản 1960, và đưọc một lần ngửi mùi dầu dừa trên mái tóc của một cô thôn nữ Sóc Trăng quê mình.
         
                   

                    

HAI MÙA HÈ


Hè  đi  hè  đến  bao  lần
Riêng  hè  viễn  xứ  muôn  phần  vấn  vương
Ngồi  đây  nhớ  lại  mái  trường
Có  hàng  phượng  thắm  ven  đường đẹp xinh
MÙA  HÈ  ĐỎ  LỬA   chiến  chinh
Giả  từ  bè  bạn  bóng  hình  thân  yêu
Một  chiều  mẹ  đứng  ngoài  hiên
Tiễn  con  chinh  chiến  dấu  riêng  nỗi  lòng
Con  đi  dệt  mộng  tang  bổng
Thanh  bình  trở  lại  thiệp  hồng  báo  tin
Ngờ  đâu  đất  nước  điêu  linh
Nổi  trôi  phận  bạc  lục  bình  cách  xa
Giờ  đây  nhớ  lại  quê  nhà
Có  vườn  cây  trái  có  giàn  mướp  hương
Tìm  đâu  tiếng  trống  tan  trường
Tìm  đâu  lưu  bút  thân  thương  bạn  lòng
Tiếng  ve  réo  gọi  phượng  hồng
Phượng  đâu  không  thấy  ve  trông  tháng  ngày
Mùa  hè  viễn  xứ   đổi  thay
Mưa  hè  chợt  đến  làm  ai  thêm  sầu
Lặng  nhìn  hoa  đỏ  vườn  sau
Tưởng  chừng  hoa  phượng  năm  nào  quê  xưa


TRỊNH  QUANG  CHIẾU   CANADA                      

 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 | Designed by Rumah Dijual | Support by Blog Thiết Kế