HỌP MẶT HD XUÂN ĐINH DẬU NK 68-75 NGÀY 04/02/2017

HÒA THƯỢNG

HÒA THƯỢNG


·        Đề tặng Hòa Thượng THÍCH TỪ THÔNG, 91 tuổi.
Sinh quán Huyện Cái Bè Cai Lậy, Tỉnh Tiền Giang. Hiện cư ngụ tại Huyện Lâm Hà, Tỉnh Lâm Đồng.

Hòa Thượng vẫn ngồi nghe gió chướng
Bên trời lồng lộng mảnh trăng suông
Trang Kinh lấp lánh màn sương mõng
Lưng trời vàng đọng chén trà thơm.
*
Hòa Thượng ngồi đây trăng vẫn sáng
Bốn mùa lất phất với sương lan
Lòng theo mây biếc trôi vô hạn
Vẽ vạn đường bay cánh phượng hoàng.
*
Người vẫn ngồi đây giăng mây trắng
Mờ mờ én nhạn lững lờ bay
Con sông về biển hề! viên mãn
Gió ngàn thổi trắng cả hai vai.
*
Lô nhô sinh tử hề! mưa bụi
Tấm áo phong phanh gió bạt ngàn
Cười khan một tiếng rền trăm núi
Xuống hàng vẫy mực thuyết Kim Cang.

Lý Thừa Nghiệp

   HỌ


         


          HỌ là những người đang bị đời hất hủi

            Sống âm thầm trong nghèo đói vô tình

            HỌ, đó chính là những thương phế binh,

            Đã hiến cả kiếp người hy sinh vì tổ quốc.

            Nhớ quá khứ bốn hai năm về trước.

            Vì tự do, xông pha cầm súng diệt thù.

            Bom đạn vô tình hằn lên HỌ vết thương đau,

            Mà phần máu đỏ đã hoà vào đất Việt

            Ôi, những chàng trai anh hùng hào kiệt

            Hết chiến tranh, HỌ cũng hết đời trai.

            HỌ bị thương mất hẳn cả đôi tay,

            HỌ mù hai mắt, phải dùng cây gậy chống,

            Dò đường đi trong bóng tối muôn trùng.

            HỌ bị cụt chân, và không cả nạng cây,

            Phải bò lết để ”đi” đây “đi” đó.

            Giữa phố đông sao ít ngưòi thèm ngó

            Vì ngó anh, nào có ích lợi gì,

            Và cứ thế, anh lê cuộc đời lầm lủi mà”đi” !!!

            HỌ là người được chút gì hạnh phúc???

            Trong chiến tranh luôn hành quân chết chốc,

            Chuyện riêng tư nào được chút thời giờ

            Bên vợ hiền, cùng chăm sóc đứa con thơ.

            “Giải phóng” tràn vô là tới giờ tù tội

            Là”ngụy quân” thật quá nhiều tội lỗi,

            Trời không dung, mà đất cũng không tha(sic)

            (Đây chỉ là lời kết tôi của phía”ngưòi ta”)

            HỌ là ai?, Là người lính QUỐC GIA anh dũng,

            Đã làm nên trang chiến sử anh hùng

            HỌ trở về từ phòng tuyến cuối cùng XUÂN LỘC,

            HỌ trở về từ AN LỘC địa, BÌNH LONG,

            HỌ trở về từ bờ sông THẠCH HÃN,

            Tái chiếm cổ thành, dựng lại ngọn cờ vàng.

            HỌ là ai, dù lịch sử đã sang trang,

            Vẫn xứng đáng với muôn ngàn thương mến

            HỌ là ai, những người có tên và không tên.

            Đồng bào ơi, xin hãy nhớ, đừng quên.       

  Hùng Việt


PS:- Hai câu đầu, xin phép được ảnh hưởng bài”Chiến Sĩ Vô Danh” của thi sĩ Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy.

     -Bài thơ được đang trong HCMĐ trước đây, nay có chỉnh lại vài chữ.Xin thân kính đến quý chiến hữu, những      anh thương phế binh Việt Nam Cộng Hoà thân yêu của chúng ta.

ANH VÀ TÔI



Không cùng nhau truyền thống,
Không cùng dải nước non.
Không cùng đồng dòng giống,
Không cùng lịch sử chung.

Kỷ niệm qua chiến tranh,
Bạn thù không thể tránh.
Phơi thây thành chiến tuyến,
Gươm súng tạo chắn ngăn.

Anh tự hào nước đông,
Thiên tử thế quyền trời.
Trị vì dân nước nhỏ,
Đồng hóa để hòa đồng.

Anh danh hiệu văn minh,
Miệng mật tay bọc nhung,
Khởi binh sau văn hóa,
Bùa đòn phép chiến chinh.

Anh tôi người dưng lã,
Đối đầu là chuyện thường.
Dễ gì ai thương ai,
Tình đời đâu có lạ.

Anh tôi cùng huyết thống,
Nhìn máu chẳng ruột mềm.
Như người dân nước khác,
Đâu xứng giống Tiên Rồng.

Tổ tiên ta bao đời,
Giữ biên cương biển đất.
Tấc gang không để mất,
Rạng tên tuổi Lạc Hồng !

Đừng sợ ! Dân nước nhỏ,
Quẳng mặc cảm yếu nghèo.
Tung hô cao đuốc sáng,
Soi độc lập tự do.

         Cô Trần Thành Mỹ


CUỘC ĐỜI


*****
Cuộc đời như một giấc mơ
Trăm năm thắm thoát không chờ ai đâu
Cuộc đời như chuyện bể dâu
Mấy ai tránh được âu sầu vấn vương
Cuộc đời yêu khổ bất thường
Nay thương mai ghét ai đường nấy đi
Cuộc đời thay đổi thường khi
Lúc thì nghèo khó lúc thì giàu sang
Cuộc đời không dễ an nhàn
Từ bi hỉ xả tâm cang bình thường
Cuộc đời PHẬT CHÚA soi đường
Nương theo ánh sáng làm gương giử mình
Cuộc đời không mãi đẹp xinh
Không gì lý tưởng như mình ước mơ
Cuộc đời như một ván cờ
Khéo lo toan tính ai ngờ được đâu
Trở về cát bụi một màu
Giàu sang nghèo khó làm sao phân nhìn

Trịnh Quang Chiếu


THẠNH TRỊ QUÊ TÔI

                              


                        Quê tôi thật thanh bình THẠNH TRỊ
                        Trên quốc lộ Bốn(1) thẳng đường đi
                        Từ BA XUYÊN xuôi về đất Mủi(2)
                        Ba mươi cây số chẳng xa gì.

                        Quê  tôi không cung son điện ngọc,
                        Chỉ mút tầm xa những cánh đồng
                        Nếp vàng nở rộ vờn trong gió(3)
                        Cớm dẹp thơm lừng, ai nhớ không?

                        Quê tôi xuôi chảy một dòng sông(4)
                        Bao kỷ niệm xưa không quên được
                        Bọn trẻ tung tăng trên sông nước
                        Chia phe, dùng bùn đất quánh nhau(5)

                        Lễ Chol-Chnam, đồng bào gốc Miên
                        Vui chơi, ca hát mấy đêm liền
                        Trống ngủ âm râm rang các sóc
                        Điệu lâm thôn, trai gái giao duyên(6).

                        Và đến ngày oan khiên năm ấy,
                        Lịch sử còn ghi mãi nơi đây:
                        Anh hùng tuẩn tiết, ĐỔ VĂN PHÁT,
                        Ngả gục vẫn  ghì  súng trong tay.!(7)

                        ĐỔ VĂN PHÁT,còn ai nhớ không?
                        Bốn hai năm vẫn mãi trong lòng,
                        Anh là Quận Trưởng quê tôi đó,
                        Đã ra đi cùng với non sông.

                        Nhớ chuyện ngày xưa, bỗng ngậm ngùi
                        Bao năm cùng vận nước nổi trôi,
                        Tất lòng thành kính, xin tưởng niệm
                        Anh PHÁT cùng đồng đội chúng tôi.

                                                                       H.Việt

C.T:((1)nay là quốc lộ Một A, (2)- Xin dùng tên củ (Ba Xuyên),đất Mủi là Cà Mau,(3)-tại địa phưong
 Nhu Gia Phú Lộc, có giống nếp thơm ngon, thường dùng làm cớm dẹp thật nổi tiếng.(4)- tại Thạnh Trị 
(Nhu Gia) có con sông khá rộng, có những năm dịp tết “Vào Năm” của đồng bào gốc Miên diển ra
đua ghe ngo.(5)- thời xưa, bọn trẻ chúng tôi thưòng tắm sông, móc đât bùn ném nhau.
(6)- Nơi nầy có khà nhiều đồng bào gốc Miên, vào dịp Lễ Chol Chnam (tháng4), 
họ tổ chức Tết, đi chùa, ăn uống và hát dù kê cùng múa lâm thôn. Điệu lâm thôn đơn giản, 
mộc mạc nhưng khá trữ tình.(7). Đến ngày 30/4/1975, Thiếu tá Đổ văn Phát là Quận Trưởng
Quận Thạnh Trị(tỉnh Ba Xuyên) đã cầm cự đến phút cuối và tự sát. Ông, cũng như các anh hùng 
Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng  và nhiều vị khác đã can đảm tìm cái chết. Thiết nghĩ họ rất 
xứng đáng để được giành một phút tưởng niệm. Thế thôi.!!!
                   



NHỚ NGÀY QUÂN LỰC


( 19 tháng 6 )
Mỗi năm tháng sáu vào hè
Nhớ " NGÀY QUÂN LỰC " sắt se cõi lòng
Cờ vàng sọc đỏ nắng hồng
Nhìn đàn chim sắt trên không thành hàng
Đoàn quân hùng dũng hiên ngang
Bước đi theo tiếng kèn vang quân hành
Mũ nâu , mũ đỏ , mũ xanh
Mũ nào cũng đẹp các anh tôi nhìn
Thuở tôi còn tuổi học sinh
Âm thầm dệt mộng mối tình quân dân
Ngờ đâu vận nước đổi thay
Phận bèo trôi dạt tương lai đâu còn
Tuổi xuân giờ đã héo mòn
Các anh giờ đã làm tròn đời trai
Phương trời tôi gọi tên ai
Viết trang sử thắm những ngày liệt oanh


Trịnh Quang Chiếu

MẸ CỦA CON


                              

 Bức họa của nữ họa sĩ Bé Ký

Mẹ là ai đối với con hỡi mẹ,
Mang thai con trong chín tháng mười ngày.
Dòng sữa nóng tạo hình hài con trẻ,
Sống trọn lòng cho đến lúc xuôi tay.

Con lớn lên lo âu thêm chồng chất,
Mẹ âm thầm theo dõi bước chân nai.
Luôn sẵn sàng làm tấm chắn bờ vai,
Tha thứ hết bao lỗi lầm lớn nhỏ.

Tấm lòng sao mà bao la rộng mở,
Mặc đau buồn khổ cực chẳng than van.
Hạnh phúc của con nhịp tim hơi thở,
Một bóng mờ đúng lúc tỏa hào quang.

Chẳng lo chi nghĩ mẹ luôn sống khỏe,
Không bao giờ già, thần trí như xưa.
Thưa thớt thăm nom bận rộn gia đình,
Mẹ hiểu suốt tấm lòng con của mẹ.

Là dòng suối nguồn yêu thương bất tận,
Con lặn hụp trong núm bọc tình thân.
Ai  không nhớ những ngày thơ nhỏ dại,
Lời nói ru quyện mãi chẳng hề phai.

Nay lớn lên mới thấm thía bồi hồi,
Số phận rủi may cơ trời ai thấu.
Không con chưa phải là tròn trách nhiệm,
Con đầy nhà chắc hạnh phúc lên ngôi?

Cuộc sống người như cây sậy cây lau,
Biết rạp mình để tự phất vươn mau.
Cũng phải chịu cảnh mưa giông bão tố,
Cuối cùng rồi cũng tàn rụi kiếp đời.

Mẹ thường sống hết lòng vì con trẻ,
Không kể công giận ghét lắm buồn phiền.
Thời gian qua chẳng màng chi sức khoẻ,
Chỉ mong con sống xứng đáng con người.

Khác nhau là quan niệm về cuộc sống,
Vì tình con nên mẹ ít viễn vông.
Mẹ ý thức con là con của mẹ,
Đối với con mẹ duy nhất trên đời.
                            
                     Cô Trần Thành Mỹ  


NỔI NHỚ THÁNG 5



Tôi rời SócTrăng lên Sài gòn 42 năm trước cũng vào tháng 5, rồi bỏ Sài Gòn mà đi 10 năm biền biệt cũng vào tháng 5... Mùa mưa và chùm phượng đỏ sũng nước như trái tim tôi trĩu nặng nổi nhớ không nguôi một thời làm học trò hoa bướm bình yên, người ta tốn nhiều giấy mực khi nhắc lại kỹ niệm đầu đời đầy nhạc và thơ này, tôi cũng tự hào khi mình đã có một bình minh rạng rỡ như vậy, ký ức êm đềm đến độ nằm mơ cũng thấy mình lang thang trong đó.

Hoàng Diệu trường xưa luôn sáng rực khi nổi nhớ đong đầy,  nhớ từng gương mặt của bè bạn ngày nào,  nhớ tiếng giảng bài sang sảng của Thầy, tà áo dài thướt tha của Cô, trò nghịch ngợm của nhất quỷ nhì ma khi cột áo dài phóng qua hàng rào cái rột, nhớ từng góc lớp thân quen, từng cây còng phủ bóng sân trường giờ ra chơi , cột cờ, hồ sen, khu căn tin lụp xụp… Nhớ bậc tam cấp cả bọn thường ngồi lê la trong giờ chơi, để ngó qua vai ai vào khung cửa sổ có đôi mắt như biết cười đang dõi theo.

Mười năm xa xứ, tôi vẫn bồn chồn nôn nao trong mỗi chuyến đi về, Sóc trăng ngày càng khác lạ,con đường giữa như ngắn hơn khi cuốc bộ qua cầu Quay, dòng sông như chật hẹp hơn khi nhìn dề lục bình trôi quanh quẩn lúc con nước lớn ròng, và cũng có những tên đường lạ hoắc...

Có lần tôi trở về quê, ngập ngừng vào thăm trường cũ, cái cổng trường ngày xưa mất tiêu, khung bê tông vuông vức không còn chỗ cho cây còng xanh lá, tôi đứng ngẩn ngơ nhìn lũ nhỏ đang giởn đùa ríu rít,áo trắng bay rợp con đường Mạc đỉnh Chi buổi tan trường, tự dưng thấy như có mình trong đám đông rộn ràng đó, cũng có những đôi mắt như biết cười mà sao không giống bạn tôi!

 Buổi sáng đi lại con đường Giao Hạ bên hông dinh Tỉnh trưởng cũ, phượng đỏ, bằng lăng tím, nắng vàng...chân mình như bị vấp vào gốc phượng già nua để nhớ tiếng guốc khua vang buổi tựu trường năm nẳm.

“ Ngũ thập niên tiền thập nhị” Ừ, năm mươi năm trước ta mới 12 tuổi, hồn nhiên chim sáo nên đâu biết thơ Nguyên Sa để yêu hoa cúc, lá sân trường… Và bây giờ khi tuổi già ngất ngưởng, tóc pha màu thời gian, ngồi lại bên nhau mới thấy như mình huốt một nụ cười, nhớ câu thơ của ai đó “ Một trăm lá thư gửi đi không bằng một lá thư không gửi, một vạn nụ cười không phải nụ cười xưa”  Chắc vậy người ơi!

Tháng năm bên xứ người, hiếm hoi phượng đỏ, chỉ thấy màu phượng tím thênh thang trên những nẻo đường xa lạ, lòng lại bâng khuâng ở hai đầu nổi nhớ,quê hương sao mà vời vợi. 

Bạn bè tôi trăm nẻo như dòng sông phân nhánh, có đứa len lỏi ra được biển rộng hay ở lại quanh co giữa những thác ghềnh nghiệt ngã, thậm chí chỉ là “ con kênh ta đào” mương cạn trong góc khuất tối tăm,dù thành công hay thất bại cũng ráng vươn lên trong nhịp đời hối hả, đó là thế hệ của chúng tôi, cái thời được giáo dục tử tế trong ngôi trường tỉnh nhỏ này, không thành danh thì cũng thành nhân,và chúng tôi đều không quên cội nguồn bao dung đầy ấm áp thân tình , để làm nơi chốn trở về sau bao thăng trầm mệt mỏi.

Tháng Năm vào Hạ, thèm nghe tiếng ve kêu để nhớ một thời!

Ngọc Ánh ( HD 68 - 75)


CHUYỆN TÌNH TRÊN CHUYẾN XE LAM



            
Xe lam chiều ấy đông người
          Trời xui ngồi cạnh một người trong mơ
             Dăm ba câu chuyện hững hờ
          Tình trong chớm nở còn chờ thời gian
             Xuống xe vào hẽm vội vàng
          Anh theo tiễn bước lòng tràn niềm tin
             Ngờ đâu như đám lục bình
          Nổi trôi phận bạc bóng hình nhạt phai
             Anh đi không hẹn ngày mai
          Khuê phòng khép kín đợi ai trong lòng
             Dã tràng xe cát biển đông
          Tình em tan nát cõi lòng từ đây
             Ai người mộng ước sum vầy
          Để em trao gởi tình nầy cho xong
             Ngại rằng gặp cảnh phụ lòng
          Thôi đành chôn chặt hận lòng vỡ tan
             Giờ đây cũng chuyến xe lam
          Người xưa đâu vắng lòng mang nỗi sầu
              Chuyến xe chở nặng tình đầu
          Nặng tình chớm nở nặng sầu em mang
               Ngày nào mộng ước huy hoàng
          Bây giờ kỷ niệm em mang một mình


            Trịnh Quang Chiếu

BUỒN VUI ÐỜI MẸ


                       
                        Mẹ mừng vui, con cất tiếng chào đời
                        Bầu sửa ấm, nầy đây cho con tôi
                        Bú đi con, thật no rồi hãy ngủ
                        Âu yếm nhìn, tay lắc nhẹ chiếc nôi.
                                    Tháng ngày qua, mẹ xiết đổi vui mừng
                                    Con biết bò, xong biết đi chập chửng
                                    Môi bập bẹ. má, ba. ba. . ngộ quá
                                    Ồ, nhú lên rồi, kià hai chiếc răng.
                        Thấm thoát tới ngày  mừng ăn thôi nôi
                        Ðơm cho đủ mười hai chén chè , xôi
                        Cúng bà mụ, xong bày ra nhiều món
                        Con chọn cây viết, là mẹ vui rồi.
                                    Chờ đúng năm tuổi, dắt con đến trường
                                    Nhớ ngày đầu,  níu áo chẳng chịu buông
                                    “Học biết chữ , sau nầy không cực khổ
                                    Như cha con, mưa nắng chốn ruộng đồng. .”
                        Con càng lớn, sao càng không gần mẹ
                        Ít khi nằm chờ được kể cho nghe. .
                        Chuyện ngày xưa, những câu hò dân dả
                        Vỏng đong đưa xua cái nóng trưa hè. . .
                                    Tuổi cập kê, hãy:”nhớ nè con gái
                                    Sẽ lấy chồng, về ở bên nhà trai
                                    Tam tòng tứ đức, ngày ngày phải giữ
                                    Công dung ngôn hạnh. .luôn nhớ từng ngày”
                        Con lấy chồng. . và từ đây không còn
                        Sớm tối bên nhau, me mẹ, con con
                        Vừa thầm mong,con một đời hạnh phúc
                        Nhưng xa rôì, mẹ ngày tháng héo hon.
                                    Ôi! cuộc đời. . một chuổi  dài “được, mất”
                                    Người mẹ nào không xiết đổi vui mừng
                                    Mừng con lớn, lớn được thêm MỘT TUỔI
                                    CŨNG MỘT NĂM , MẸ MÂT DỊP GẦN CON.

                                                       Hoài Việt


(Kính tặng tất cả các bà mẹ Việt Nam, riêng cho mẹ tôi, đã một đời hy sinh cho  các con. .Con ngồi đây,mà lòng buồn, thật buồn và thầm mơ :“Mẹ ơi, ước gì còn mẹ, để con gởi về từng tờ giấy trăm đô. Lúc ấy, mẹ nghe nói và mơ ước được tờ trăm đô, mà con thì. . thú thật cũng chưa thấy tờ giấy ấy lần nào.Đi tù về, lo chén cơm còn chưa đủ, mẹ ơi.  !!!”)

 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 - Xây dựng bởi Blog Thiết Kế – Hỗ trợ bởi Người Áo Lam - Giao diện Rumah Dijual