HỌP MẶT TẤT NIÊN NCL NGÀY 22/02/2015

PHƯƠNG XA HỘI NGỘ


Cái nóng năm nay đến đỗ lửa, như thêu đốt chúng tôi, đoạn đường xa hàng nghìn cây số, nhưng khi đi cùng gia đình nói chuyện huyên thuyên đến nơi khi nào không biết. Những cuộc hội ngộ không định trước, thường có nhiều điều thú vị đến mà không hiểu sao mình có cơ hội này?!

Thú vị lắm, khi biết mình có cơ duyên gặp nhiều người, xa lắm đoạn đường gần ngàn km từ Bỉ sang Czech republic rồi sang Ansbach Đức, Geleen Hà Lan. Được ăn uống no nê ngon miệng, vui lắm. Được gặp lại anh Cường người bạn học cùng chị mình những NK 77-80, anh liên lạc chúng tôi và chị Phượng Waregem Bỉ, cùng mời chúng tôi sang Đức một chuyến thăm gia trang anh cùng nhà hàng Việt Nam tại đây, chị Phượng không đi được vì sức khỏe không cho phép vượt đường xa.


Cái tình đồng hương đồng trường, nó mang sắc thái người dân gốc miền tây mộc mạc chân thật niềm nỡ vui vẻ, làm ấm lòng người phương xa như gần lại, cái thật từ tâm không màu mè hoa mỹ khách sáo điều rất thật và thật. Chị Hiếu Kiều từ Crailsheim lái xe mấy chục cây số đến gặp chúng tôi trong tình đồng hương thân thiết và chân thật. Chúng tôi được gặp nhau và lại kể cho nhau nghe những ngày thơ ấu cùng cha mẹ vui vẻ trong gia đình, sự quen biết thân thiết từ hai gia đình, cái thuở ăn chưa no lo chưa tới được ba mẹ nuông chiều cho ăn học không biết làm lụng dù chỉ việc nhỏ nhất, nhưng chị thì được mẹ dạy cho những món ăn sự chăm sóc gia đình, ngày nay chúng tôi dù có được trong ngôi nhà ấm áp, cũng phải biết lau vào cuộc sống phương xa đầy thách thức để trường thành như mọi người, rồi biết tất cả mọi thứ để tự lo cho mình và cái gia đình nho nhỏ ấy. Anh cường vui cười nói ‘sao ở Việt Nam đàn ông sướng quá vậy?!’, kiếp sau muốn làm phụ nữ Âu châu cho sướng thân’, vì làm đàn ông cực quá xứ sở này. Còn tôi thì thấy cái xứ sở này nếu không là đại gia thì cái gì cũng làm, ai ai cũng làm có trừ ai đâu. Ông trời cho con người cái khó để học mà vượt khó, vượt lên chính mình để giỏi hơn và hoàn thiện hơn. Chỉ có làm tiên mới sướng chứ?!.


Anh vui vẻ niềm nỡ và chỡ chúng tôi hàng trăm cây số đến tỉnh Würzburg Đức thăm Cathedral của nơi này, đẹp lắm trên ngọn núi cao, phải đi đến 20-40 phút lên trên đỉnh, thật đẹp hung vĩ và quá đói, lại được cho ăn xúc xích Đức ngon miệng.


Được ăn ngon, buổi tối với những món ăn hấp dẫn tại nhà hàng anh và đóng cửa ngày thứ hai, những món ăn mà bà xã cùng anh Cường xuất chiêu dạy nấu cho chị tôi. Anh Cường đầu bếp tỉnh Ansbach Đức Quốc cho ăn ngon và đích thân anh Cường làm đầu bếp chính cho chúng tôi, chị Hiếu với món rượu đặc sản Đức vùng này tặng cho thì vui lắm, dù không biết uống. Tàn tiệc chị Hiếu ra về và hẹn ngày tái ngộ cho họp mặt lần sau.


Buổi ăn sáng chính thống Đức với xúc xích trắng ngon tuyệt vời soup cùng cappuccino ngon lắm. Bà xã anh Cường sáng sớm hôm sau chuẩn bị thật kỹ càng tàu hủ cùng nước uống bánh mang theo, còn tặng thêm xúc xích đặc sản vùng này mới có, tìm cũng chưa ra xứ Bỉ này, ngon quá đi thôi.


Buổi họp mặt vui vẻ Đức quốc năm nay thêm sự họp mặt tại  Geleen Hà Lan, anh Phát NK 81-84  cùng lớp chị tôi cũng tiếp đón nồng hậu sau hơn 30 năm chưa hề gặp lại chị và bà xã phải cố tranh thủ việc sở về nhà tiếp chúng tôi bằng bữa ăn cơm bì và đồ chay ngon miệng.

Những bức hình được chụp nhưng rồi lại biến mất trong memory stick, tiếc thật, nhưng còn anh Cường còn những bức ảnh từ Ipad cũng đủ để phát họa lại buổi họp mặt phương xa kỳ ngộ này.

Có những cuộc gặp không định trước nhưng kỳ thú, không biết từ đâu và ai sắp đặt có thể cho chúng ta những cảm giác thay đổi từ suy nghĩ đời thường đến xung quanh, có những ảnh hưởng kỳ lạ từ sự sắp đặt xa xăm kia cho mình thấy sự vui vẻ ấm áp hơn, không len lõi sự trượt ở đời mà làm tâm tư phiền muộn, sự vui vẻ thanh cao làm cho ta lưu giữ mãi trong lòng, nỗi buồn sẽ xa khi tâm tư vui tươi sống.

Cám ơn anh chị Hiếu, anh Cường, anh Phát cùng người thân cho chúng tôi chuyến đi xa vui vẻ, họp mặt bốn nước Âu châu, Bỉ, Hà Lan, Đức, Nauy, cho tôi sự suy nghĩ vui vẻ tương lai, hành trình phương xa trước mặt và trở lại với những ngày tất bật nắng nóng. Cám ơn bàn tay xa xăm cho tôi những vui tươi trong cuộc sống đời thường quên đi những gì đã qua, không nhớ những gì mà ông trời cho tôi những bài học, bài học thấm thía tình người, sự hẹp lòng tăm tối không lối ra.


Snowynguyen hè 2015

CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ANH LÂM HOÀNG VÂN




  
NHÓM CHS HOÀNG DIỆU ĐH ÂU CHÂU, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH ÔNG SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.







 

PARIS LẦN ĐẦU GẶP GỠ

     




    Paris đây rồi, thủ đô ánh sáng của nước Pháp ! Tôi đến Paris 13 vào mùa hè ấm áp, nắng chói chan, rộn rịp « phố đông người qua ». Không phải Paris vào thu của Anatole France với ‘‘lá vàng trong những hàng cây đang run rẩy’’.

                                          



               Không biết con số 13 tốt xấu thế nào với dân bản xứ, vì đến đây, khu phố nầy, thật ít thấy người da trắng mà phần nhiều là người châu Á, một Chinatown. Hàng quán được trình bày theo gốc gác của chủ nhân, bao người bao vẻ. Nhan nhản những hoa quả ngoại nhập, thức ăn Tàu, Việt, Miên, Lào thuần túy hay chế biến cho hợp khẩu vị mọi người.

            Bàn ghế được bày ra hiên, thực khách ngồi trong ngoài, có khi còn xếp hàng chờ đợi. Những đĩa rau đầy ấp, giá trắng phau, húng quế, ngò gai xanh tươi, ớt đỏ mộng, chanh tươm nước, màu vàng của hột cải làm khách qua đường ‘mê hồn trận’ quên mất mình đang ở Paris. Họ gọi nhau bằng tiếng mẹ, xí xô xí xào ngộ nị, mầy tao răng chừ mô tê, thế nào bòn ơi...

Người bản xứ như lạc lõng hay hòa đồng trong lớp người xa lạ nay trở thành quen thuộc, họ cũng cầm đũa gắp, dùng chén tộ ăn mì phở cơm canh. Họ cũng thích ngồi bên tô phở tàu bay xe lửa toả khói, nặn chanh, thêm tương ớt, ngắt nhỏ ngọn rau thơm, chan nước mắm nếu cần.

Nhìn những mái tóc nâu vàng nghiêng nghiêng nhai nhóp nhép cuốn chả giò dòn khếu, uống nước dừa tươi còn nguyên trái, ăn phở, cơm bì, bún chả bún nem, Đông Tây như chẳng còn ranh giới cách ngăn. Thế mới thấy tinh thần căn bản của Pháp quốc cởi mở, tự do, tôn trọng nhân quyền khác hẳn với thực dân tư bản.

   Hăm hở lên xuống bao chuyến métro để đến chiêm ngưỡng dung nhan chiếc tháp cao nổi danh thế giới vì nói đến Paris không thể thiếu Eiffel. Để chào mừng thiên niên kỷ mới, Tháp đươc tô điểm bằng một màu sơn nâu sầm sậm đặc biệt dành riêng, sừng sững hiên ngang dạng chân như thách đố với thiên nhiên, thế giới.

 Ai được xem cảnh Tháp trong đêm giao thừa bước sang thế kỷ 21, đắm mình trong ánh sáng đèn đuốc, pháo bông tưng bừng đủ màu chớp tắt như lễ đăng quang rạng ngời bầu trời, từ các tầng của tháp tung ra, tuyệt vời thơ mộng.




                                   
Sét đánh tháp Eiffel tại thủ đô Paris, Pháp.

Đến đây mới nhân chân sự khác biệt giữa giàu nghèo, văn minh và kém mở mang. Tây phương càng ngày càng nghiêng về cá nhân chủ nghĩa, thích sống trong cái kén gia đình chỉ gồm có hai người tưởng cho đến đầu bạc răng long. Hưởng thụ là căn bản.

Ngay cách xưng hô cũng có khuynh hướng bình dân hóa dần dần, chữ « vous » được thay bằng chữ « tu » thắt chặc tình thân mật thêm. Họ tin tưởng vào khoa học, khởi điểm của mọi tiến bộ, và tập trung vào việc cải thiện đời sống vật chất.

   Quan niệm sống cũng thay đổi theo thời, chạy đua nước rút với trào lưu thế giới. Đời sống tinh thần, họ hoài nghi yếm thế hơn. Còn ở các xứ nghèo kém mở mang, ăn chưa đủ no, lo cũng vô ích, cái hố sâu giữa hai tầng lớp xã hội sang hèn khó được lấp bằng. Người giàu có cơ phương giàu hơn, bè đảng vây cánh càng nhiều càng tốt, để lại cho con cháu về sau :
         «  Ông cha kiếp trước khéo tu,
     Ngày nay con cháu võng dù hiên ngang ».

    Ngẩng lên nhìn tháp, tôi có cảm tưởng như đang chiêm ngưỡng một bộ xương khổng lồ, nồng cốt của thế nhân, một giàn phóng hỏa tiễn trực chỉ không gian vô định, một kỳ công trong lãnh vực khoa học kỹ thuật tiến bộ. Những chiếc thang máy đưa người lên cao xuống thấp, đứng xa nhìn bằng cặp mắt dân nhà quê lên tỉnh như tôi, thật giống như con kiến vàng bò trên cây me cây ổi .
                                                       


       Điểm hay ở đây là qua hai cuộc thế chiến, tháp vẫn giữ vẹn hình hài mà còn được trang trí tô điểm xinh đẹp hơn lên. Rời cô tháp Eiffel uy nghiêm chọc khoảng trời Paris lồng lộng, soi mình trên gương sông Seine, tôi liên tưởng đến tháp chùa Thiên Mụ  của sông Hương núi Ngự miền Trung, hy vọng có ngày...

               Ơ kìa đại lộ Champs Élysées dài rộng với Khải hoàn Môn hùng vĩ « lòng chợt vui như say, kìa đường lên Thiên thai », nơi mà Lưu Nguyễn xưa nay lạc bước, vốn có «  nhạc vàng ai mê say, rượu vàng ai ngây ngây » mà nhớ đến đường Norodom (sau nầy là Thống Nhất trước 75) thời Pháp thuộc. Cũng con đường chính rộng nhất Saigon thời bấy giờ, hai hàng cây dọc bên lề dẫn đến Sở thú, lề đường tráng xi măng sạch sẽ để cho dân chúng tham dự buổi lễ diễn hành ngày Quốc khánh Pháp 14-07 hằng năm.
                                                                                                      
 Khải Hoàn Môn với Đại lộ Champs Élysées

Lần theo con đường nổi danh thế giới nầy, tấp nập nhất là du khách khắp nơi, quán ăn giải khát sang trọng đắc tiền  đầy người chật cả lối đi, hình ảnh quen thuộc của Saigon thuở trước với phố Catinat, Charner, Bonard tưng bừng náo nhiệt mọi mùa.
Đại lộ Champs Élysées


 Có nhìn tận mắt hình ảnh nầy mới thấy thương dân thuộc địa, có lẽ người Pháp cũng muốn biến các thủ đô chiếm hữu rập khuôn theo hình ảnh quê hương mẫu quốc. Saigon, một Paris mini, bonsai ? Nhiều người cho rằng nhờ họ ta mới có những kiến trúc nguy nga đồ sộ như dinh Toàn quyền, dinh Thủ tướng, Bưu điện, Toà Đô chính, Nhà hát Tây, nhà thờ Đức Bà ! !
                  

                                                         Tòa Đô Chính

               Nhớ tên các đường Saigon thời bấy giờ hầu hết đều mang tên Pháp như Calmette, Gallieni, Chasseloup Laubat,...nhưng không hiểu vì lý do gì mà đại lộ đi thẳng vào tim dinh Toàn quyền phất phơ lá cờ Tam Tài lại mang tên Norodom, họ của ông hoàng Khmer Cambodge Sihanouk từng sang Việtnam du học ở Saigon. Không lẽ người Pháp có lý thật khi họ bảo : « Dân Pháp dốt về địa lý » vì ở đây đã lẫn lộn Việt nam với Kampuchea.
                                                              Đại lộ Norodom năm 1926


              Hoặc giả họ không phân biệt được Việt Miên Lào mà họ đã sáp nhập thành một Indochine française, Đông dương Pháp thuộc địa của họ. Cũng như, có lẽ vì không biết giống đực giống cái tên Việt, nên đã đặt tên trường Nữ Trung học miền Nam và miền Trung là Gia Long, Đồng Khánh ! !

       Một ngày đối diện với Paris mới nhận chân người Pháp rất hòa đồng, tự do, bình đẳng, bao dung, ít kỳ thị, có khi còn hơn hẳn dân ta. Mong dân mình yên hưởng hoà bình thật sự để có cơ kiến tạo quê hương. Việt nam ta được thiên nhiên ưu đãi rất nhiều, thế mà vẫn nghèo khổ trên tiềm năng phong phú. Chất xám cũng chưa được triển khai, sử dụng đúng mức, lắm khi cờ nằm trong tay mà không dịp phất hợp thời.

      Xứ nào cũng có nét đẹp riêng độc đáo của nước ấy như Trung quốc nổi tiếng về Vạn lý trường thành, Việt nam vịnh Hạ long, Kampuchea với Đế thiên đế thích... Hãy thưởng thức, học hỏi cái hay cái đẹp của nguời hầu sửa sai, phát huy cái gì mình sẵn có vì nếu Paris được mỹ danh Thủ đô ánh sáng, Saigon cũng vinh hạnh là Hòn ngọc Viễn đông.

                                                                                    Cô Trần Thành Mỹ

HOÀI THU


                                                                                                                            
                                                Chiều  thu  êm  ả  sáo  diều
                                     Mây  thu  lờ  lững  nắng  chiều  nhạt  phai
                                               Đàn  cò  vội  vả  tung  bay
                                        Khói  lam  mờ  tỏa  nhà  ai  bếp  hồng
                                              Lúa  vàng  bát  ngát  cánh  đồng
                                    Vẳng  nghe  vọng  cổ  não  lòng  bên  sông
                                              Bát  cơm  gạo  mới  thơm  nồng
                                  Canh  chua  cơm  mẻ  mắm  đồng  làng  ta
                                              Sương  chiều  bảng  lảng  xóm  nhà
                                       Sen  tàn  lá  úa  mùi  hoa  nhạt  nhòa
                                               Tiết  thu  se  lạnh  cõi  lòng
                                 Chạnh  buồn  duyên  kiếp  như  sông  vơi  đầy
                                              Ráng  chiều  pha  sắc  trời  mây
                                 Tre  già  bụi  chuối  hàng  cây  lá  vàng
                                            Cúc  vàng  đua  nở  thu  sang
                                    Buồn  trong  kỷ  niệm  hai  hàng  châu  rơi
                                           Ai  về  tôi  nhắn  mấy  lời
                                       Thăm  dùm  quê  cũ  một  thời  xa  xưa
                                                                                                                               
                                                       TRỊNH QUANG CHIẾU 
                                                                                                                                                                                                               CANADA

VIDEO HỌP MẶT THƯỜNG NIÊN KHOÁ 66-73 NGÀY 7/6/2015 TẠI SÓC TRĂNG




TÌNH CÔ GÁI HUẾ


                                                                                          *******
                                                                              Bốn  vùng  chiến  cuộc  tràn  lan
                                                         Thân  trai  nợ  nước  giang  san  nặng  tình
                                                                     Gót  giày  đặt  đến  thần  kinh
                                                         Thấy  cô  gái  HUẾ  đẹp  xinh  hiền  hoà
                                                                      Áo  dài  tha  thướt  mượt  mà
                                                        Môt  lần  ghé  HUẾ  như  xa  cõi  trần
                                                                     Thấy  em  xinh  đẹp  vô  ngần
                                                      Ước  mơ  mộng  đẹp  một  lần  bên  nhau
                                                                     Mến  em  câu  nói  lời  chào
                                                   Nghe  như  chim  hót  cành  đào  xuân  mơ
                                                                     Che  nghiêng  nón  lá  bài  thơ
                                                   Hồng  lên  đôi  má  ngẩn  ngơ  lòng  người
                                                                     Giọng  em  rất  HUẾ  đậm  đà
                                                   Chừ, mô, răng, rứa  vẫn  là  nét  riêng
                                                                      TRÀNG  TIỀN  nối  nhịp  cầu  duyên
                                                   Sông  HƯƠNG  in  bóng  dáng  tiên  trên  cầu
                                                                   Mắt  em  sáng  tựa  trăng  rằm
                                                   Soi  qua  song  cửa  đêm  nằm  nhớ  nhau
                                                             Chim  sa  cá  lặn  cười  chào
                                                       Hồng  xinh  e  thẹn  hoa  đào  ngẩn  ngơ
                                                              Hoàng  thành  cổ  kính  sương  mờ
                                                          Tiếng  hò  mái  nhị  ai  chờ  đợi  ai
                                                             Nam  bình  giai  điệu  khoan  thai
                                                        Chầu  văn  thấm  lịm  hồn  ai  ban  chiều
                                                             Tôi  người  xứ  muối  BẠC  LIÊU
                                                       Nhưng  lòng  vẩn  mãi  nhớ  nhiều  cố  đô

                                                                        TRỊNH QUANG CHIẾU
                                                                                 CANADA



NHỚ VƯỜN XƯA


Mướp  cà  đang độ  ra  hoa
Vườn  em  ở  cạnh  sân  nhà  của  tôi
          Chiều  chiều đứng  ngắm  hoa  tươi
Mà  sao  cứ  nhớ  đến  người  vườn  sau
      Ước  hoa  đừng  chóng  tàn  mau
 Để  tôi  ngắm  mãi  hoa  nào  tôi  thương
    Tha  hương  trên  vạn  nẽo  đường
Nhớ  về  hoa  cũ  còn  vương  vấn  lòng
Giao  mùa  gió  lạnh  qua  song
   Nhớ  vườn  hoa  cũ  trong  lòng  nao  nao
Hè  về  đất  khách  xuyến  xao
   Ngắm  hoa  xinh  đẹp  dạt  dào  tình  quê


     TRỊNH  QUANG  CHIẾU

HỌP MẶT HOÀNG DIỆU BẮC CALI 24.5.2015





THÁNG 4 TRỜI QUÊ NGOẠI



Ai về thăm lại vùng biển đảo,
nhìn nắng chiều phai bãi đá xưa.
tháng 4 xanh thẳm trời quê ngoại 
rộng nẽo đường trăng ngợp bến bờ ! 

bên ấy mùa này mây trắng lắm,
có giàn hoa giấy đỏ đơm bông.
lầu xưa đổ nát cùng năm tháng,
bóng ngoại vào ra, tóc như bông 

bên ấy mùa này trời nóng lắm,
cơn gió nam cuồng đốt cháy da 
sỏi bỏng dưới chân chai vết sạn,
lưng trần sạm nắng đón ngày qua 

bán đảo xa vời nơi nhà ngoại,
ngày thơ mòn mõi ngóng trông  cha ! 
bước chân ứơc hẹn còn đi mãi 
mẹ khép ngày xanh: đợi người xa ! 

và như con nước quên bờ cũ,
cha đã không về lại bến xưa...
sớm biết tủi buồn từ thuở bé,
lòng đau nhìn mẹ tuổi sang mùa !

bên ấy có còn ngôi trường xưa,
trên đồi cỏ cháy lộng gió mùa,
và cây sầu đông trơ trụi lá,
đứng nhìn đám bạn nhỏ vui đùa

ngôi trường heo hút sao nghèo quá,
tiếng kẻng sáng chiều bốn bận đưa 
vang vang theo gió chiều tan học,
bước nhỏ qua cầu ngại nắng mưa 

cầu gỗ chênh -vênh giữa biển trời 
con đường độc đạo thật chơi vơi 
tuổi thơ trãi bóng trên đường sõi,
những bước đầu tiên học vào đời ! 

bên ấy có còn những buổi trưa 
tiếng võng ru em kẻo kẹt đưa 
giọng hát trĩu buồn trong gió nóng,
xóm nhỏ chìm vào giấc ngủ trưa 

rồi như tỉnh giấc khi chiều xuống 
bến cảng bừng lên đón thuyền về 
ngư phủ gát buồm neo bến vắng
đèn sáng nhà ai đợi người về.

vằng vặc trong tôi mùa trăng cũ,
nằm võng sân nhà tiếng muỗi ve 
bà ngoại xoa đầu và kể chuyện:
bao nhiêu cổ tích... giữa  đêm hè 

huyền thoại trăng sao của một thời,
bà tôi ươm cấy thuở lên mười 
dù nay qua hết bao trời lạ,
quê ngoại riêng tôi: một góc trời !!!

Đá Xanh France

BAO GIỜ



một người đi giữa hè xanh,
đếm từng cánh lá lià cành ... chờ Thu !
sương lam giăng lối mịt mù,
thu ơi ! có kẻ chờ thu võ vàng.
bao giờ vàng áo thu sang,
cho mây phiêu lãng lang thang trở về 
mùa qua cùng gió hẹn thề,
sang thu gió chở mây về bến xưa 
hỏi người năm ấy về chưa ?
buồn tênh đường cũ, nắng mưa muộn phiền ...

mộng về một cõi bình yên,
bướm hoa thuở ấy,.. triền miên tháng ngày 
xuân về trong mắt, trên tay 
rong chơi khắp lối cỏ cây đón chào 
hè sang lại chọn áo màu,
xanh cùng sắc lá, bên cầu nước trong 
trời cao thăm thẳm không cùng 
thu vàng nhạt nắng, áo hồng sắc mây.
đàn ai réo rắc đêm ngày,
gió đông còn buốt, mong ngày dài hơn 
thương đôi mắt sủng giọt buồn,
vì người chân sóng, đầu non mịt mờ ...
chờ ai, chờ đến bao giờ ! 
chờ thu , thu đến bên bờ quạnh hiu ! 
thu vàng trở gót cô liêu,
người đi dừng bước phiêu lưu phương nào !? 


Đá xanh France

ĐẦLẠT HOA VÀNG



Đàlạt mù sương 
hoa vàng đầy ngỏ 
dã quỳ ngày nọ,
chờ ai ven đường 

chân trần bước nhỏ,
áo màu khói sương ...
hồn hoa thỏ thẻ,
ai còn vấn vương ?

mimosa đó,
khép nép sân trường ...
trong chiều tan học 
bóng ai cuối đường 

hương thầm e - ấp,
tỏa nụ hoa vàng 
hởi người chung học 
chút tình còn mang ???

cuối tuần phố trọ,
tặng  nhau hoa vàng.
nụ hoa phấn mỏng,
khói tình mênh- mang ...

làm sao ai biết,
muốn nhắn gì nhau ...! ?
nhìn không dám tỏ,
đành lỡ duyên đầu 

hởi người chung học 
nay còn nơi đâu ???
hoa vàng đương độ,
thơm mãi hương đầu.

trời xanh riêng thuở
tháng 9 hoa vàng
những mùa học cũ,
lòng còn vương mang ?

........
ngủ yên đi nhé 
" đàlạt hoa vàng "
xin vào quên lãng,
phong -ấn thời gian!

ngủ yên đi nhé 
" Đàlạt hoa vàng "
khuôn viên đại học
mây trời thênh thang ! 


Đá xanh France


MỘT NÉT ĐẸP TRONG TIẾNG VIỆT, CHỮ NƯỚC.

                            


                     Thác Bản Giốc

Ngưòi ta thường bảo con người có thể kéo dài đói ăn trên mười ngày nửa tháng nhưng khát thì khó quá một tuần. Người Việt ta lại gọi một cách nôm na thân thương quốc gia mình bằng một từ đơn âm Nước còn có nghĩa là nước để uống để dùng. Trong ngôn ngữ toàn cầu khó mà tìm được từ nào mà tượng hình tượng thanh đánh động vào ngũ quan tình cảm tâm hồn một cách tự nhiên thân tình như từ Nước của chúng ta.

Thật ra trên thế giới, nước nào cũng có nhiều xưng danh cho đất nưóc mình. Pháp chẳng hạn là Patrie, état, nation, pays natal, la terre de nos ancêtres, tiếng Việt ta Tổ quốc, Quốc gia, Quê hương, đất nước, tiếng Hán Việt là QUỐC, nhưng chưa tìm thấy tiếng nước ngoài nào mà có từ có dấu ngắn gọn bình dị với võn vẹn bốn chữ cái mà gợi tình lẫn ý quan yếu quen thuộc gần gũi thiết tha như chữ Nước của ta.
Dẫn chứng ta có trong các từ hay thành ngữ Hán Việt như « tận trung báo quốc », « lương sư hưng quốc », quốc nạn, quốc hận,…
Trong bản nhạc « Tình ca » của Phạm Duy « Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời… »
« Tình hoài hương » : « Quê hương tôi có con sông đào xinh xắn,
        Nước tuôn trên đồng vuông vắn »…
 « Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc. »(Trần Bình Trọng)
« Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư. »(Lý Thường Kiệt).
« J’ai quitté mon pays… » (Enrico Macias)
« Pourquoi le prononcer, ce nom de la Patrie ?
Dans son brillant exil, mon cœur en a frémi ; »…(Lamartine- La terre natale)
« Je ne connais de mon pays que des photos de la guerre « …
Un jour, j’irai là bas te dire bonjour, Vietnam. »( Marc Lavoine – Bonjour Vietnam)

Nói về nước, chữ Nho là THỦY, nước còn là nguồn sống cho sinh vật cỏ cây. Trên mặt địa cầu nưóc chiếm 2/3 diện tích chung phần còn lại 1/3 là đất. Không có nước không có sự sống trên hành tinh nầy qua nước mưa, nước suối, ao hồ, sông biển.
Trong thơ văn, ca dao tục ngữ :
« Cây có cội, nước có nguồn. »
« Uống nước nhớ nguồn. »
« Nước non năng một lời thề,
Nước đi đi mãi không về cùng non. » (Tản Đà )
« Đời cha ăn mặn, đời con khát nước. »
« Còn nước còn tát. »
« Nước trong quá thì không có cá,
Người xét nét quá thì không có bạn bè. ».
Sơn tinh Thủy tinh
Bức tranh thủy mặc...

 Vì thế ngay khi đổ bộ lên mặt trăng trước kia hoặc như hiện nay Hỏa tinh, các nhà phi hành gia hay các robot trên các phi thuyền thám hiểm không gian được phóng lên thường có nhiệm vụ đầu tiên đặc biệt là lấy mẫu đất trên hành tinh ấy đem về phân tích xem gồm có nguyên liệu gì nhất là có sự có mặt của nước để chuẩn bị cuộc hành trình định cư trong tương lai.

Hơn thế nữa, thông thường ai cũng biết là người dân nước nào tất hiểu rõ thấm nhuần, sử dụng nhuần nhuyễn tiếng nước mình hơn. Mỗi ngôn ngữ đều có sắc thái đặc thù riêng «nồi nào vung nấy »  do đó rất khó hoặc không thể so sánh cho đúng được dù trong thực tế có tiếng của nước giàu nghèo, nhược tiểu hay siêu cường, diện tích nhỏ to, nhiều người sử dụng hơn.

Chẳng hạn như trước kia, tiếng Pháp được xem như là ngôn ngữ chính yếu trong văn kiện bang giao quốc tế vì tiếng Pháp dễ đọc, rõ ràng diễn tả chính xác qua cách sử dụng khúc chiết Mode và Temps (Cách và Thì ) của động từ. Tuy nhiên, văn phạm Pháp quá phức tạp, chi li còn áp dụng nhiều quy tắc cầu kỳ như Accord du participe passé, cách chia động từ theo mode temps và ngôi thứ quá phân định, do đó viết khó hơn nói, đòi hỏi trình độ thực sự nếu không nhiều lỗi chính tả, sai sót trong lối hành văn. Từ đó tiếng Pháp mất dần sức hấp dẫn và địa vị hàng đầu của mình nhường chỗ cho tiếng Anh thực dụng luân lưu chuyển tải dễ dàng hơn.

Ngoài ra ngày xưa chúng ta hình dung bầu trời rộng mênh mông bao la không thuộc riêng một ai. Rồi càng văn minh luật quốc tế phân định vùng không gian nào trên đầu là không phận của nước đó. Phi cơ phải tuân thủ triệt để luật trên, nếu vi phạm có thể bị triệt hạ như thường. Thế là bầu trời cũng bị con người tư hữu hóa luôn rồi.
Ngày nay môn địa lý chẳng những cho ta biết rõ những những nét đại cương về trái đất, phân định rõ bằng những cộc mốc biên giới vị trí biên giới của mỗi quốc gia. Vậy là đất cũng được bàn tay bộ óc con người chi phối theo luật chiếm hữu của nhân loại.
Còn nước thì thế nào ? Cũng có luật giao thông hàng hải quốc tế, thềm lục địa mỗi nước được tính bằng hải lý. Nhưng giống như không phận vì không thể có cộc mốc biên giới hữu hình rõ rệt như trên đất liền nên có nước lớn mộng bá chủ xâm lăng trong vùng Đông Nam Á chẳng hạn, bất chấp luật quốc tế  ấn định lại mốc biên giới mới ở miền Bắc nước ta ở Ải Nam quan và Thác Bản Giốc và đơn phương ngang nhiên hơn vẽ  « đường lưỡi bò » trên Biển Đông uy hiếp ép đẩy lùi thu hẹp thềm lục địa các nước nhỏ lân cận hay chung quanh gây tranh chấp biển Đông.


                        Đường lưỡi bò

Chúng ta cũng biết là tự ngàn xưa, ngoài sự cần thiết cho đời sống con người như ăn uống vệ sinh, nông nghiệp, ngư nghiệp, chuyên chở vận tải, hải lộ đường thủy còn là đường giao thông đầu tiên nhanh chóng hơn đường bộ để lưu thông, liên lạc khám phá, mà con người đã biết sử dụng bao phương tiện qua đường sông đường biển, lúc đầu bằng những dụng cụ thô sơ như bè, bè mảng, ghe, thuyền, thuyền buồm rồi dần dần đến tàu chạy bằng hơi nước, rồi máy nổ và điện tử, tàu hiện đại ngày nay vượt đại dương, càng ngày càng to lớn tiện nghi, an toàn và thoải mái hơn gấp bội.

Và chúng ta không quên cũng chính nhờ tính phiêu lưu mạo hiểm, tìm tòi phát kiến địa lý vĩ đại mà bao nhà thám hiểm Âu châu đã tìm ra bao đất mới, thế giới mới qua đường bộ hay trên biển qua đại dương.
              Bản sao con tàu buồm Hermione mà Lafayette vượt Đại Tây Dương sang Mỹ 1780
                           


Marco Polo (1254-1324) nhà thám hiểm Ý đầu tiên đã đến Trung quốc bằng « Con đường tơ lụa ».
Christopher Columbus (1451-1506) nhà hàng hải Ý đi bằng đường biển về phía Tây Đại Tây Dương và khám phá châu Mỹ, 12/10/1492 tới San Salvador mà Ông vẫn nghĩ là Ấn độ nên gọi thổ dân đầu tiên là Indian.

Vasco de Gamạ (1460-1524) nhà thám hiểm phiêu lưu Bồ đào Nha đầu tiên đi bằng thuyền từ Portugal tới vùng phía Đông kết nối châu Âu và Á với hành trình xuyên đại dương. Năm 1497, Ông đến Ấn độ vòng qua Mũi Hy vọng (Cap de Bonne Espérance –Cape of Good Hope) cực Nam lục địa Châu Phi.

Hầu tước Pháp La Fayette dùng thuyền buồm Hermione được gọi là « La Frégate de la Liberté » vượt Đại Tây Dương năm 1780 sang giúp Mỹ trong cuộc Cách mạng Hoa kỳ. Và đến thế kỷ 21, một bản sao mới chiếc Hermione được hạ thủy rời cảng La Rochelle đi Mỹ  năm 2015.

Nói đến óc phiêu lưu khám phá maọ hiểm, chúng ta không thể không nhớ đến nhà hàng hải địa lý Pháp mà còn là nhà đại văn hào viết truyện khoa học giả tưởng nổi tiếng từ trước đến nay Jules Verne (1828-1905). Trong các tác phẩm của mình, Ông còn đã tiên đoán hầu hết các phát minh khoa học lớn của thế kỷ 20, cung cấp cả kiến thức khoa học từ Những chuyến bay bằng khinh khí cầu « Cinq semaines en ballon » 1863, Từ địa cầu đến Mặt trăng « De la Terre à la lune « 1865, Vòng quanh Mặt trăng 1870, Vòng quanh thế giới trong 80 ngày « Le Tour du monde en 80 jours 1873,  và Hai mươi nghìn dặm đưới đáy biển « 20.000 lieues sous les mers « 1870.

Cho đến thế kỷ thứ 20, Thor Heyerdahl (1914-2002) nhà nhân chủng học thám hiểm Na Uy còn đã sử dụng chiếc bè Kon Tiki với 6 người thực hiện cuộc vượt qua Thái Bình Dương gần 8000km sau 101 ngày đêm năm1947 an toàn.

                                            Chiếc bè Kon Tiki

Nhà thám hiểm nổì tiếng người Anh Tim Severin  trong phái đoàn đó có Ông Lương Viết Lợi  tham gia cuộc hải hành bằng chiếc bè mảng vượt Thái Bình Dương đi được 5500 hải lý còn 1100 dặm đến Hoa kỳ, phát xuất từ Hong Kong sang Mỹ tháng 3/1993.
                                     


Vậy so sánh ba phương diện trời đất nước, nước vẫn là sinh lộ quan yếu nhất cho mỗi quốc gia.

Ngay con người từ lúc còn trong bụng mẹ, bào thai vẫn tròng trành trong tiềm thủy đỉnh tử cung.

Những con sông kinh đào ao hồ thác nước đều là nguồn mạch sống cho tạo vật sinh linh trên hành tinh xanh nầy. Chính các con sông lớn như Missipsipi của Mỹ, Hằng Hà (Gange) ở Ấn độ, Hoàng hà và Dương Tử Giang ở Trung quốc, Mékong qua sáu nước Á châu đổ ra biển Đông qua 9 cửa sông tại Việt nam, đã góp phần cốt yếu cho sự phồn vinh của đất nước nào sông đã chảy qua.

Do đó biết được điểm tối ư quan trọng ấy, các nước ngự ở thượng nguồn có thể gây khó khăn bắt chẹt các nước nhỏ dọc theo sông nhất là nước ở hạ nguồn mà Việt nam ta là một.

Trong văn chương Pháp có câu
« J’aime la lettre M parce qu ‘on la prononce AIME,
Je n’aime pas là lettre N parce qu ‘on la prononce HAINE ».
(Tôi thích chữ M vì ta đọc là AIME = Yêu thương,
Tôi không thích chữ N vì người ta đọc là HAINE (H câm)= Hận thù).

Người Anh cùng có câu đáng suy gẫm :
«  Believe giữa có chữ Lie,
Friend cuối vẫn có chữ End,
Lover cũng có lúc Over,
Wife trong lòng vẫn có If “.
Ngâm nga các câu tiếng Pháp Anh trên, thật thích thú phát hiện thêm đây cũng là một nét đẹp khác tô điểm chữ Nước ta độc đáo hơn. Thử đánh vần chữ NƯỚC ta có N+ƯỚC (Anh ước), vậy trong chữ Nước có vần Ước mà tuyệt vời thay, Ước mơ, ước nguyện thể hiện hoài bảo của thế nhân, quyền tự do căn bản của mỗi con người, anh cũng như tôi, không phân biệt giàu nghèo mạnh yếu già trẻ và không có ai có quyền cấm cản trừng phạt.

Cám ơn tổ tiên đã thông minh sáng tạo tuyệt vời ngay trong dòng chảy văn hóa dân tộc mọi thời. Dù chữ Quốc ngữ bằng mẫu tự la tinh sinh sau đẻ muộn, một trong những danh từ thuần Việt tiêu biểu như chữ Nước vẫn hiên ngang sát cánh sống theo thời gian thời đại lịch sử, khoe nét đẹp và ý nghĩa toàn vẹn của từ đơn âm nôm na bình dị dễ hiểu gắn bó thắm thiết qua bao thăng trầm của đất nước vượt cả sự cầu kỳ bác học khó hiểu khó viết trong một thời cao điểm của chữ Nho Hán Nôm.

Chúng ta con cháu Rồng Tiên được thừa hưởng thành tựu tinh thần siêu việt ấy, hãy kiên trì tự hào gìn giữ, phát huy hoàn thiện cải tiến nét đẹp, tính đặc thù độc đáo, sự trong sáng của ngôn ngữ mình luôn vì văn hóa còn, Tổ quốc còn theo gương của tiền nhân đã có công gầy dựng đất nước Việt Nam ta trên 4000 năm.

Cô Trần Thành Mỹ








          

 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 | Designed by Rumah Dijual | Support by Blog Thiết Kế