HỌP MẶT HD NAM CALI NGAY2 29/05/ 2016

SÓC TRĂNG, NGÀY TRỞ LẠI


                                                                                  Hoài Việt
                     Quê Sóc Trăng, một chiều tôi trở lại
                        Sau bao ngày nơi hải ngoại xa xôi
                        Cuốn hút theo cùng vận nước nổi trôi,
                        Bỏ lại sau lưng một thời tuổi trẻ

                        Tôi nhớ mãi những ngày còn thơ ấu,
                        Cùng người thân xuôi ngược dọc theo sông,
                        Dòng Hậu Giang, ôi trời nưóc mênh mông
                        Đưa tôi đến, nơi vùng quê Long Phú

                        Từ quê nội, tôi về thăm quê ngoại
                        Lịch Hội Thượng,đầu mùa mưa lai rai
                        Un phân bò, dụ bọ rầy bay đến
                        Bắt mang về, làm xe chạy, máy bay.

                        Có những ngày, theo cậu đi Bãi Giá,
                        Biển trời mênh mông, và đầy nắng gió
                        Nhưng được bù vào, sao lắm cá tôm
                        Bửa nào về, cũng cái bụng căn to!

                        Rồi đến tuổi, tôi trở thành”ngưòi lớn”
                        Không có gì hãnh diện, ngon lành hơn
                        Mang đồng phục quần xanh và áo trắng
                        Làm học sinh đệ thất tỉnh Sóc Trăng

                        Rồi lớn lên, tôi là ngưòi lính trận
                        Sau được về phục vụ tại quê nhà
                        Hết Kế Sách, lại vòng qua Mỹ Tú
                        Rời Ngả Năm, đến Thạnh Trị,Cổ Cò

                        Chiến cuộc tàn, tiếp theo là tù tội
                        Cồn Cát, cù lao Dung lúc ấu thời,
                        Nơi tôi sống những ngày đầy kỷ niệm
                        Nay trở thành trại giam lũ chúng tôi

                        Quê Sóc Trăng, một ngày tôi trở lại
                        Bạn bè thân, tìm lại con mấy ai
                        Đã nằm xuống, hay sống đời viễn xứ
                        Không khóc mà sao mắt chợt cay cay !
           

                        

CHUYẾN TÀU HOÀNG HÔN


Tiễn anh bóng ngã xế tà
Hoàng hôn buông xuống sân ga tiêu điều
Em nhìn mõi mắt người yêu
Con tàu thét vọng gợi nhiều thấm sâu
Tàu mang anh tận nơi đâu
Để em mang mãi mối sầu nhớ anh
Anh đi dệt mộng ngày xanh
Em về chốn cũ cam đành cô đơn
Mưa thu lất phất chập chờn
Đèn khuya lẽ bóng nỗi hờn đắng cay
Vì đâu nghịch cảnh đổi thay
Chia đời đôi ngả chia tay bẽ bàng
Chiến bào anh khoác lên đàng
Nguyện cầu anh được bình an trở về
Một ngày tình nối duyên quê
Con tàu mang trả anh về với em
Để em thôi khóc bên rèm
Chiều thu mưa ướt tóc mềm bờ vai
Hai ta mộng ước tương lai
Xe hoa một chuyến đợi ngày vu qui

Trịnh Quang Chiếu

MÙA THU VIỄN XỨ



Mỗi độ thu về mỗi nhớ thương
Nhớ đến anh yêu chợt thoáng buồn
Chuyện đời lắm nỗi nhiều cay đắng
Để mãi tình tôi rẽ đoạn đường
*
* *
Mỗi độ thu về mưa gió bay
Đứng ngóng đường quê nhớ những ngày
Sánh bước cùng ai qua xóm vắng
Tí tách mưa rơi tiếng thở dài
*
* *
Mỗi độ thu về tôi nhớ ai
Tặng tôi chùm phượng tay nắm tay
Dìu tôi trong nắng hè rực rở
Khẽ bảo tình ta đẹp lâu dài
*
* *
Mỗi độ thu về lá vàng bay
Nắng thu dìu dịu gió heo may
Đếm bao xác lá bao niềm nhớ
Thôi đừng rơi nữa thêm đắng cay
*
* *
Thu về viễn xứ chạnh lòng ai
Quê hương xa cách nhớ những ngày
Tình đẹp tuổi xuân bao mộng ước
Ngồi đây nhớ lại đau lắm thay
Trịnh Quang Chiếu

TÌNH ĐẸP TUỔI HỌC TRÒ




Mỗi lần nhắc tới BẠC LIÊU
Gợi bao nỗi nhớ những chiều học tan
Dưới hàng phượng vĩ nắng chang
Dăm ba cô bạn cười vang hè về
Thường ngày nhóm bạn mãi mê
Tụm năm tụm bảy bàn về đề thi
Hè về mang đến chia ly
Kẻ đi chinh chiến người đi lấy chồng
Thương thời áo trắng học trò
Bụi trần chưa vướng mãi lo sách đèn
Vui cùng các bạn mới quen
Thời gian thắm thoát không ngờ qua mau
Bây giờ mái tóc trắng phau
Mái trường thầy bạn nhớ đau tấm lòng
Giờ đây nhớ lại từng tên
CÚC , HỒNG , PHƯỢNG , TUYẾT chưa quên đến giờ
Tha hương ra ngẩn vào ngơ
Sinh , lão , bệnh , tử ai ngờ được đâu
Vần thơ nối lại nhịp cầu
Bốn phương cánh nhạn mong cầu tin nhau

Trịnh Quang Chiếu

HOA TÍM NGƯỜI XƯA



Tôi đi trong nắng thu vàng
Lá rơi xào xạc thu sang mây trời
Vườn thu hoa tím người ơi
Màu hoa nhung nhớ một thời gặp ai
Gợi thương gợi nhớ bao ngày
Cùng nhau hò hẹn tương lai chúng mình
Sao em lại nở đoạn tình
Cho tôi ôm mãi bóng hình hoa xưa
Màu hoa tim tím chiều mưa
Đếm bao xác lá lệ vừa ướt mi
Thư tình em trách tôi chi
Vì trai nghiệp lính ít khi về nhà
Chiều thu áo tím mặn mà
Gió thu hôn nhẹ tóc nàng bay bay
Quay về làng cũ còn ai
Hương xưa gợi nhớ tháng ngày cô đơn
Lời xưa hẹn ước keo sơn
Tan theo mây khói trách hờn làm chi
Người xưa hoa tím nghĩ gì
Quê người xứ lạ nhắc chi thêm buồn

Trịnh Quang Chiếu

TUỔI HƯU



Tuổi hưu nào có nể ai !
Cuộc đời bước ngắn bước dài tới nơi !

Tuổi hưu là tuổi ăn chơi;
Sáng, trưa, chiều, tối hết ngồi lại đi.

Tuổi hưu là tuổi dậy thì,
Rất mê bác sĩ, thuốc gì cũng nghe.

Tuổi hưu thích gặp bạn bè;
Liền anh liền chị, dưa lê buôn dài.

Tuổi hưu là tuổi thành tài,
Được con bổ nhiệm trông vài nhân viên.

Tuổi hưu là tuổi thần tiên,
Một mình lo liệu chẳng phiền cháu con.

Tuổi hưu là tuổi trăng tròn,
Khớp xương nhức mỏi, mạch còn vữa xơ…

Tuổi hưu là tuổi mộng mơ,
Đêm đêm thao thức nằm chờ bình minh.

Tuổi hưu là tuổi si tình,
Mắt nhìn đắm đuối một hình hóa hai .

Tuổi hưu như giọt sương mai,
Tinh mơ luyện tập kéo dài tuổi xuân.

Tuổi hưu chưa muốn dừng chân,
Vẫn ham tranh luận chuyện gần chuyện xa.

Tuổi hưu ông vẫn chưa già,
Nếp nhăn trên trán, ấy là sợi yêu.

Tuổi hưu tô phấn hơi nhiều,
Cụ bà chứng tỏ tình yêu mặn mà.

Hết hưu về với ông bà,
“Ngồi sau nải chuối ngắm gà khỏa thân”.
 

Chẳng ai sống mãi cõi trần,
Về hưu tếu táo, góp phần vui tươi.

Gặp nhau thì hãy vui cười,
Tuổi hưu sống khỏe, vui tươi an lành !
__._,_.__
Vũ Tất Thắng

CHUYỆN TÌNH BÔNG LỤC BÌNH



( Nếu có dịp đi qua sông HẬU sẽ thấy những dề bông lục bình trôi lững lờ nhấp nhô theo sóng nước có khi những chùm bông lớn tụ lại tại các vàm sông màu tim tím phản chiếu ánh mặt trời nắng chang dưới bầu trời xanh lơ rất ư là thơ mộng đã gợi cho tác giả một chuyện tình dang dở thời chinh chiến miền tây )
Tình quê chất phác mặn mà
Thương em anh tặng bó hoa lục bình
Hoa màu tim tím đẹp xinh
Mong em ghi mãi tình mình thương nhau
Hoa hồng nổi tiếng sắc màu
Kiêu sa đài các sánh sao lục bình
Đơn sơ thuỳ mị bóng hình
Mong em hiểu được mối tình đẹp tươi
Nhìn anh em khẽ mĩm cười
Em mơ áo cưới như màu hoa anh
Đến khi lửa khói chiến tranh
Ra đi chinh chiến anh đành chia tay
Thanh bình trở lại một ngày
Người xưa xóm cũ nhớ ai tìm về
Ngờ đâu em đã lìa đời
Màu hoa áo cưới cuộc đời dở dang
Thương cho kiếp sống phủ phàng
Thẫn thờ lê bước ra vàm sông quê
Hái chùm hoa tím mang về
Gọi là kỷ niệm tình quê đau buồn
Quân hành đếm bước lệ tuôn
Cuộc đời chinh chiến sầu thương ngập lòng
Quê người nhìn lại lục bình
Chạnh lòng tưởng nhớ chuyện tình năm xưa

Trịnh Quang Chiếu

HÈ XƯA THƯƠNG NHỚ


HAI SẮC HOA HỒNG VU LAN



Mưa chiều mờ nhạt mái chùa
Thoảng nghe cơn gió trở mùa hè sang
Ngồi đây lệ ứa đôi hàng
Nhớ thương người mẹ VU LAN thuở nào
Nắm tay mẹ dẫn đi chùa
Bông hồng cài áo con chưa biết buồn
Tiếng chuông , tiếng mõ khói nhang
Như thầm nhắc nhở thế gian làm lành
Đời là bể khổ bến mê
Sớm tu giác ngộ để về cõi tiên
Chiến chinh lửa khói khắp miền
Đời trai sương gió bưng biền khắp nơi
Dừng quân bên cạnh ngôi chùa
Đi vào lễ PHẬT đúng mùa VU LAN
Bông hồng màu trắng tóc tang
Cài lên áo chiến hai hàng lệ rơi
Áo lam con đã mất rồi
Đơn côi đếm bước bồi hồi mẹ đâu
Cuộc đời như cuộc bể dâu
Vĩnh hằng mẹ đã in sâu cuộc đòi
Đàn con lưu lạc khắp nơi
Mưa ngâu tháng bảy lệ sầu mẹ tôi
Thương thay vật đổi sao dời
Lục bình trôi nổi cho đời tha hương
Bao giờ về lại cố hương
Nén hương thắp lại tình thương thuở nào

Trịnh Quang Chiếu

NGƯỜI EM XÓM ĐẠO



Nhớ về xóm đạo hiền hoà
Giáo đường in bóng xóm nhà khang trang
Nhà tôi ở cách nhà nàng
Con sông uốn khúc bên hàng dừa xa
Tan trường bắt bướm hái hoa
Ngày mùa gặt hái em ca tôi đàn
Ngờ đâu nghịch cảnh trái ngang
Chiến tranh lửa khói lên đàng tòng chinh
Ra đi nhớ mãi bóng hình
NGƯỜI EM XÓM ĐẠO ân tình nào vơi
Gởi thơ tôi dặn mấy lời
Gắng chờ anh nhé hứa lời mẹ cha
Dừng quân ghé lại thăm nhà
Ngờ đâu em đã đi xa muôn đời
Chiến chinh cướp mất em rồi
Bước đường chinh chiến bồi hồi lòng đau
Chiều mưa thương nhớ dạt dào
Nhớ về xóm đạo năm nào chưa quên

Trịnh Quang Chiếu


MƯA HÈ




( Mùa hè CANADA thường có những cơn mưa bất chợt xảy đến mà những cơn mưa đó khơi bao niềm nhớ )

Đời từ muôn thuở mộng mơ
Tiếng mưa không có bao giờ niềm vui
Trời buồn trời đổ cơn mưa
Tôi buồn tôi khóc cho vừa nhớ thương
Hè về tôi nhớ mái trường
Nhớ người em nhỏ tóc vương vai gầy
Tiếng ve ra rả đâu đây
Như thầm nhắc nhở chốn nầy còn ai
Nhớ hàng phượng thắm ban mai
Cổng trường khép kín đợi ngày tân niên
Về quê gặp lại mẹ hiền
Thăm vườn cây trái sầu riêng sai oằn
Vui đùa với trẻ tung tăng
Hái hoa bắt bướm ngắm trăng đêm rằm
Về quê thăm lại giàn bầu
Thấy ngoại xỉa thuốc ăm trầu với cau
Tình quê thắm đượm biết bao
Xóm quê thương nhớ đi vào mộng mơ
Thăm con rạch nhỏ đôi bờ
Thăm cây cầu khỉ còn chờ ai qua
Thăm đường đất đỏ về nhà
Có hàng dừa đẹp xóm xa ven đồng
Bây giờ trôi nổi bềnh bồng
Lục bình số kiếp nhớ mong quê nhà

Trịnh Quang Chiếu


 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 - Xây dựng bởi Blog Thiết Kế – Hỗ trợ bởi Người Áo Lam - Giao diện Rumah Dijual