HỌP MẶT HD XUÂN ĐINH DẬU NK 68-75 NGÀY 04/02/2017

MỘT MÙA XUÂN KỲ LẠ


     


Những tia nắng xuân ấm áp mà tôi đã đặt hàng từ tận quê hương Việt Nam yêu dấu từ hai, ba tháng trước cuối cùng cũng đã được "nhập cảnh" mang hơi thở mùa xuân đến cho miền Đông Bắc nước Mỹ hôm qua và hôm nay. Cây đào trong sau vườn nhà tôi hớn hở mở toét miệng cười vài nụ. Còn mấy loài cây khác có vẻ hờn dỗi trời đất nên vẫn mím môi đứng khoanh tay nhất định chưa chịu mở lòng đón "khách". Các chú chim sẻ coi vậy mà tinh tế đến lạ nghe được tiếng hoa khai, bốn phương ùa tới để hòa tấu véo von, hòa tiếng thác nước chảy róc rách tạo thành một bản nhạc giao hưởng thiên nhiên tuyệt mỹ. Khu vườn tàn tạ,  thiếu sức sống sau mùa đông dài lê thê bỗng dưng bực tiếng cười và bừng sáng nắng xuân. Gió xuân len lỏi trong từng kẽ lá. 

Mới hồi sáng này mấy ả hoa đào tươi rói há miệng cười giòn tan vì tiết trời 25 độ C. Giờ đây trời vừa chạng vạng tối đang trở nên tái nhạt yếu ớt. Nhiều chị đào run rẩy với vành môi méo xẹo, bặm miệng cắn răng vì gió rét 3, 4 độ C. Nghe đâu một số nơi khác của miền Đông Bắc Hoa Kỳ vẫn đang còn tuyết. Lạ thật mọi năm giờ này hoa đã đua nhau nở, đâu có dở dở ương ương như vầy. Có lẽ nụ cười của các chị đào, loa kèn, tulip nơi đó sẽ bị đóng băng và ướp vùi trong băng giá?  Nghĩ mà tội nghiệp. Ông trời sao nghiệt ngã. 

Năm nào cũng thế, cứ khoảng cuối tháng ba, đầu tháng tư khi ngọn gió xuân ấm áp vừa mon men bước tới là tôi lo chuẩn bị tân trang khu vườn của mình. Nhưng năm nay xuân muộn, mãi đến hôm qua giữa tháng tư tôi mới dọn dẹp lá khô, nhặt các cành cây gãy, cong queo khô đét trong vườn và sắp lại các viên gạch đã bị di dời bởi gió đông...Sau đó tranh thủ đi mua nhiều loại hoa và cây kiểng. Mỗi lần đến đây tôi bị cuốn hút vào mê hồn trận--đứng giữa rừng hoa muôn màu muôn vẻ, tôi thật sự không muốn bỏ cái nào cả mà chỉ muốn bê hết về nhà mình.  Có ai mà không thích cái đẹp đâu nhỉ! 

Chiều nay trời ấm đi làm về thay đồ ngay.  Tôi mặc một cái áo khoác rất mỏng háo hức chạy ra vườn trồng hoa sửa sang lại cái hồ và thác nước. Nắng xuân ấm áp sa xuống hôn nhẹ lên bải cỏ xanh. Bên kia chú cào cào ve vẩy râu trong nắng mới. Mấy chú chim sẻ và bồ câu cũng bận bịu ăn mồi ( thức ăn mà tôi để cho chúng trong một cái lồng ở vườn sau nhà vì sợ chúng đói nhất là mùa đông lạnh lẽo thức ăn khan hiếm khó tìm).

Tôi lúi cúi trồng mới được bốn khóm hoa và sắp xếp lại các phiến đá, ngắm nghía từng hòn sỏi trên bờ thác. Bỗng dưng gió táp vào mặt. Tiếng gió hú inh tai. Cát bụi bay mù mịt, trời nhanh chóng trở lạnh xuống còn 9, 10 độ C. Mới cách đó một, hai tiếng còn 22, 23 độ C cơ mà! Tôi lạnh cúm, cảm thấy mình mong manh như những cánh hoa đào trong gió! Làm tôi chợt nhớ đến cái rét nàng bân chợt ùa về như trong truyện cổ tích! Phải chăng ông Trời đã nghe được tiếng nàng Bân đang khóc vì áo len đã đan xong và mủi lòng làm rét lại? Nếu không thì sao những tia nắng ấm mà tôi đặt hàng từ quê hương vừa đến đây hôm qua thôi, giờ này run sợ trốn vào trong vỏ ốc mất tiêu(?)  Lẽ nào Trời thương nàng Bân, mà bỏ mặc nàng Loan rên rỉ vì cái lạnh thấu xương của bốn tháng qua. Bất công quá người ơi! 

Tôi lật đật thu dọn đất và các chậu hoa chưa kịp trồng vào nhà tắm rửa mặc lại quần áo mùa đông, mang vớ và trùm chăn vì tối nay sẽ xuống gần 0 độ C. Thời tiết năm nay sao kỳ lạ quá! Tôi vội mở dự báo thời tiết, thấy một số vùng lân cận báo đang có tuyết hôm nay và ngày mai! Dự báo trong 10 ngày tới sẽ còn lạnh tiếp! Có nghĩa là tôi coi như mất trọn tháng tư! 

Tôi thương mình co ro trong cái rét, tôi còn thương những nụ hoa hơn, mới nhú đã run lẩy bẩy hấp hối vì sự hời hợt vô cảm của chị đông. Chi đông hư quá mê ngủ. Ở quá hạn visa cả tháng rồi mà không hay.  Thật là hết chỗ nói! 

Tôi rất thèm nắng ấm quê hương! Tôi nhớ gió xuân quê nhà! Tôi nhớ hương vị gió biển Tân Thành Gò Công quê tôi! Tôi thèm được tắm nắng và tung tăng nô đùa thả diều trên cánh đồng lúa. Tôi nhớ hương lúa mới, nhớ mùi mạ non, nhớ tiếng máy tuốt lúa, tiếng nói cười trong mùa gặt. Tôi nhớ mùi rơm rạ thơm ngai ngái hòa lẫn mùi mồ hôi của các nông dân giữa trưa hè gay gắt... 

Mùa xuân của tôi đâu?

 Trần Lê Phượng Loan


New York 14/4/2018

Ảnh: internet (vì đào nhà mới ra chưa kịp chụp đã muốn rụng vì "rét nàng Bân" 

QUÁN NIỆM HƠI THỞ LÀ GÌ (trong thiền định)



Tình cờ một buổi sáng tôi vào một quán càfé ở Sài gòn có cái tên lạ lùng là Càfé Thứ Bảy nằm trên đường Võ Văn Tần. Thấy đông nghẹt khách đang ngồi yên lặng để nghe một vị khách đặc biệt đang bắt đầu bàn luận về quán niệm hơi thở trên góc độ y học. Cái đề tài hơi lạ gợi cho tôi tính tò mò nên bèn tìm một cái ghế ngồi xuống gọi một ly càfé và tiếp tục chăm chú lắng nghe BS Đỗ Hồng Ngọc bàn về hơi thở trong thiền định.


Theo bác sỹ Đỗ Hồng Ngọc thì ngày nay con người ta hay mắc phải căn bệnh của thế kỷ đó là SAD – Stress/Căng thẳng, Anxiety/Lo lắng và Depression/Trầm cảm. Con người sống trong sự tiến bộ về kỹ thuật thay đổi chóng mặt, luôn tất bật với công việc nên người ta lúc nào cũng đua đòi để có cuộc sống vật chất đầy đủ. Người ta cố gắng làm việc kiếm thật nhiều tiền để mua nhà, sắm xe cộ,  mua máy điện tử, điện thoại thông minh, lo đầy đủ cho con cái ăn học trường tư nào trả bills điện nước và hàng trăm thứ khác để lo, v.v...Con người lúc nào cũng căng thẳng thành ra tâm không an lạc. Tết nhất sắp đến phải cố làm lụn kiếm thật nhiều tiền tran trải cho mấy ngày tết. Nhằm mục đích giúp con người có đời sống bớt sao động hơn thì không có gì hay hơn là thiền để cho cái tâm được an lạc phần nào. Để chữa những căn bệnh thời đại ấy, ngày nay các nước tây phương nghĩ ra phương pháp MBSR – Mindfulness Based Stress Reduction tức làm giảm stress bằng phương pháp chánh niệm hay tóm tắt là thiền. Rồi sau đó tiến bộ hơn người ta chuyển dần sang MBCT – Mindfulness Based Cognitive Therapy hay phương pháp trị liệu bằng nhận thức vì nếu mình biết được mình sai lầm thì mới sửa được. Người tây phương quan niệm rằng con người vì thiếu nhận thức đúng đắn nên trở nên bối rối rồi từ đó đưa đến sự sai lầm. Giới y khoa áp dụng phương pháp trị liệu rất hữu hiệu cho các căn bệnh trên thân thể nhưng về bệnh tâm thần thì họ chỉ cho thuốc ngủ, thuốc an thần hay thuốc phiện để làm giảm stress, quên sự trầm cảm hay phiền não một cách ít hiệu quả hơn. Từ đó người ta nhận ra rằng việc thiền rất cần thiết khi tâm lo âu bất an thì phải chú ý đến hơi thở sẽ làm giảm hay làm ta quên căng thẳng. Rất chính xác vì não bộ có đặc điểm là khi một vùng bị kích động thì vùng khác sẽ bị phong tỏa hẳn ra trở nên từ bi hỉ xã làm giảm tính sân si. Thí dụ hai đứa bé đang gây lộn dử dội và sắp đánh nhau. Nhưng khi nghe ai đó la hét sắp có cháy nhà thì chúng sẽ quên tức khắc việc đánh nhau để chạy đến nơi có xảy ra hỏa hoạn tức não bộ đã đổi hướng vì não không thể làm được hai việc cùng lúc được. Thiền còn dùng để điều trị tâm thần, cai nghiện ma túy và dạy dỗ trẻ em tập trung tâm trí vào việc học hành và có tính tốt từ bi hơn. Như vậy thiền là gì. Thực ra thiền đã có từ xa xưa trước khi đức Phật Thích ca lên niết bàn.

Trong kinh sử Phật Thích ca kể rằng lúc còn trẻ ngài từ bỏ đời sống sung sướng của hoàng cung để tìm hai vị thầy học thiền. Học ít lâu với vị thầy thứ nhất, ngài hanh thông tất cả về thiền nhưng đức Phật không tìm ra câu trả lời về làm sao giải thoát sự khổ hạnh của chúng sinh. Ngài đi tìm học thiền với vị thầy thứ hai và kết quả không khả quan hơn vì ông vẫn không tìm ra lối thoát của sự đau khổ nhân loại. Ngài quyết tâm tự đi tìm hướng đi riêng cho mình tức là tu khổ hạnh trong 6 năm để tự mình tìm ra lối thoát. Ngài ngồi thiền dưới gốc bồ đề ăn uống rất khổ cực và thân thể thầy chỉ còn da bộc xương. Như vậy thì thiền kiểu tây phương chỉ là một phần nhỏ của đạo Phật. Thiền trong đạo Phật còn đi xa hơn nữa tức là đi tìm cứu cánh, tức là giải pháp cuối cùng cho chúng sinh hay gọi nôm na là gíac ngộ/giải thoát. Như vậy thiền là gì. Theo kinh Lục Tổ Huệ Năng thì định nghĩa chữ thiền như sau – ngoài không vướng mắt (định), trong không lay động (thiền).  Thí dụ người ta lúc nào mắt cũng vướng vào Internet hay cellphone để xem tin tức hay theo dỏi chứng khoán thay đổi chứng tỏ trong lòng không thanh thản để an tâm sống. Trong phòng ăn hay phòng họp, mỗi khi chuông cellphone reo lên người ta vội vàng bỏ ăn hay bỏ họp để trả lời phone. Đời sống lúc nào cũng căng thẳng. Hay trẻ con lúc nào cũng lo chơi game không chú tâm vào việc học hành làm cha mẹ lúc nào cũng lo lắng.


Ai cũng biết là hơi thở quan trọng cho cuộc sống con người và trong việc thiền. Nhưng tại sao phải bàn về hơi thở trong thiền định nhỉ vì thế tôi mới thấy đề tài này thật lạ và muốn hiểu thêm tầm quan trọng của hơi thở trong việc thiền nhất là được cắt nghĩa bởi một bác sỹ lại càng thú vị hơn.

Theo BS thì quán có nghĩa là biết và niệm là nhớ. Như vậy đề tài ở đây muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của biết và nhớ hay theo dỏi hơi thở trong khi thiền. Lúc nói đến thiền người ta hay nghĩ thiền chỉ dành cho các nhà tu trong chùa, chúng ta là người trần còn quá nhiều bận rộn, quá lớn hoặc quá trẻ tuổi, phải dành thì giờ đi học, đi làm… có rảnh đâu mà thiền?

Thực tế lại không phải như vậy. Thiền tập không chỉ ích lợi cho mọi lứa tuổi và mọi ngành nghề trong xã hội, mà thiền còn rất cần thiết cho những người quá bận rộn, quá căng thẳng (stress), âu lo. Hơn thế nữa, thiền rất hữu ích cho những ai muốn khỏe mạnh hơn, thông minh hơn, học giỏi, điểm thi cao, sống an lạc, hạnh phúc hơn, ít bệnh tật, thăng tiến cuộc sống và nghề nghiệp. Vì thiền đã được khoa học chứng minh như là một đáp án thiết thực cho những ước vọng đáng trân quý nêu trên mà lại không tốn một đồng bạc nào.

Ngày nay thiền không còn là một vấn đề tôn giáo nữa. Nếu ta vào mạng Google gõ tìm chữ thiền/meditation sẽ cho ta gần hơn 100 định nghĩa của Thiền. Chúng ta sẽ hoang mang vì không rỏ như vậy thiền là tôn giáo, là mê tín dị đoan và thiền nào là đúng thiền nào là sai...

Thực ra ngày nay các nước tây phương đang nghiên cứu rất nhiều về thiền với những kỹ thuật hiện đại như dùng MRI hay CT Scan để quan sát sự di chuyển của máu trong não bộ trong lúc thiền. Họ mời vài vị sư Tây tạng và các bác sỹ nổi tiếng của viện Pasteur Paris để chụp bộ não bằng MRI – tức chụp từng lớp bộ não trong lúc các sư thiền, để xem tác động trên não bộ thì họ khám phá ra rằng luồn máu thay đổi trong vùng não khi thiền sẽ chuyển năng lượng đi vùng khác có nhu cầu hơn.

Những nhân vật danh tiếng thế giới cũng thực hành thiền như ông Bill Ford - Giám đốc công ty xe hơi Ford Motor, cựu Giám đốc Tình báo Anh MI-5, bà Hillary Clinton - cựu Bộ trưởng bộ Ngoại giao Mỹ, cựu Tổng thống Bill Clinton… đều thực hành thiền dưới sự hướng dẫn của một vị thầy Phật giáo, và gia đình cựu Phó Tổng thống Al Gore cũng hành thiền. Ông phát biểu, "Vợ chồng chúng tôi tin vào sự cầu nguyện đều đặn, và chúng tôi thường cầu nguyện với nhau. Nhưng thiền - được công nhận là ngoại hạng, vượt khỏi cầu nguyện. Tôi mạnh mẽ khuyên bạn nên thực hành". Cựu Tổng thống Obama cũng thực hành thiền, nhà công nghệ vĩ đại thế giới, Steve Jobs, người sáng chế Iphone, Ipad, là một thiền sinh…

Cơ thể con người cần năng lượng để nuôi dưỡng các nội tạng và các tế bào cũng như xe cần có xăng hay dầu để chạy. Nếu xăng có phẩm chất cao sẽ cung cấp nhiều năng lượng tốt cho xe cũng như thân thể con người nếu tiếp thu được năng lượng tốt sẽ có sức khỏe tốt. Nguồn năng lượng ấy được cung cấp bởi sự dinh dưỡng hay thực phẩm bao gồm nước và không khí. Ban ngày ta cần 1600 cal (nữ) đến 2000 cal (nam) trong khi ban đêm ta chỉ cần 600 cal. Thiền sẽ làm giảm rất nhiều năng lượng không cần thiết như căng thẳng, tham sân si, v.v...Hít thở không khí một cách đúng đắng sẽ cho năng lượng tốt vào cơ thể.

Một thí nghiệm khác trong những nhà thương mà BS không nhớ rỏ ở đâu cho biết người ta thí nghiệm trên 2 nhóm người làm việc trong 20 nhà thương với nhân viên được học thiền. Nhóm khác làm trong 20 nhà thương khác không có chương trình tập thiền và làm việc bình thường để so sánh thì họ khám ra rằng nhóm nhân viên thực tập thiền trong những giờ nghỉ giải lao làm việc tốt hiệu quả hơn như cách chuẩn đoán của bác sỹ tốt hơn, giảm sai phạm y học vì đầu óc họ tỉnh táo ít sao động vì quá nhiều bệnh nhân, v.v... Người ta còn thử nghiệm rất hiệu quả bằng cách áp dụng thiền trong nghành cảnh sát, nhà trường hay các trại cai nghiện thuốc phiện vì đây là những nơi mà đầu óc con người hay bị sao động nhiều nhất.  

Trước tiên chúng ta cần phải hiểu thiền là gì rồi sau đó chúng ta mới hiểu được tại sao thở là giai đọan quan trọng nhất trong thiền.

Có câu chuyện kể rằng có một anh học trò đi học thiền với một ông thầy, không rỏ ở đâu và lúc nào. Nhưng vấn đề làm ta suy nghĩ như sau. Sau một thời gian ngắn học thiền người tông đồ hỏi thầy vậy thiền là gì. Thầy không trả lời và đưa anh học trò đi thuyền trên một hồ tỉnh lặng. Bổng nhiên thuyền bị lắc lư và lật úp và anh tông đồ té xuống hồ. Anh ngụp lặng xuống rồi nổi lên mặt nước để thở. Một lúc sau người thầy kéo anh lên thuyền. Anh ngoi ngóp thở vội vàng. Lúc ấy người thầy mới trả lời thiền là như thế đó, tức thiền là làm chứ không phải là nói. Tức thiền là thở như anh đang làm đấy. Thiền không phải là lời nói như ông Suzuki người Nhật miêu tả trong 2 quyển sách của ông. Ông Suzuki có viết 2 quyển sách dày cợm luận về thiền. Đọc xong 2 cuốn sách ấy ta sẽ bị tẩu mả nhập ma vì ta sẽ chẳng hiểu gì cả. Rất confused.

Sống trên đời này ai cũng cần ăn uống. Sung sướng nhất là được ăn ngon, nhưng ăn thế nào cơ chứ ăn uống không chừng mực sẽ dễ sinh ra nhiều bệnh tật như béo phì, cao huyết áp, tim mạch, bệnh tiểu đường, đau bụng vì ngộ độc, bệnh rút (gout), đau khớp xương, đau đầu, mắc ung thư rồi bác sỹ sẽ chiếu rọi MRI và mỗ sẻ, v.v.... Theo thí nghiệm y học thì khi người ta nhịn ăn 5 ngày sẽ chết và nếu uống nước đều sẽ kéo sự sống được 15 ngày. Nhưng khi nín thở 5 phút bộ não sẽ chết. Như vậy vậy hơi thở rất quan trọng cho sự sống. Đành rằng ai cũng thở nhưng tại sao ta phải chú trọng về thở nhỉ. Khi hít không khí vào cơ thể thảy ra CO2. Bộ não chỉ có 2% trọng lương cơ thể nhưng tiêu thụ đến 30% O2 để não hoạt động suy nghĩ và tính toán. Khi ta làm việc cực nhọc, chạy đua, lên cầu thang hay giận dữ tức tối thì não sẽ tiêu thụ rất nhiều năng lượng vì thế chúng ta cần tập trung năng lượng để chữa bệnh. Khi thở ra thì lượng CO2 sẽ được thải ra và điều này rất cần thiết cho cây cối. Cây cối hấp thụ CO2 và nhả ra O2. Vì thế thiền dưới bóng cây là tốt nhứt. Con người và thiên nhiên (cây cối) có một sự liên hệ thật chặt chẻ. Ngày nay con người đốn cây cối làm nhà cửa hay trang bị nội thất làm gây lủ lụt và ô nhiễm môi trường, v.v...

Trên thế gian cái gì cũng cần thở, cây cối sinh vật đều thở. Trong không khí ta hít vào chứa 21% oxygen và 79% hydrogen. Bộ não cần trung bình 30% O2 và các cơ còn lại trong cơ thể cần 42% O2. Trong phổi ta có hơn 300 triệu phế nan/tế bào phổi tương đương 60m2 để hấp thu không khí. Giữa phổi và bụng có cơ hoành và nó di chuyển lên xuống 7 cm ở vùng đan điền mỗi khi ta thở. Mỗi hơi thở chứa một dung tích khí từ 250 ml đến 1.5 l tùy trường hợp. Ví dụ ca sỹ cần hít hơn 1 lít không khí trước khi ca. Con người chỉ cần hít 400 ml khí là đủ sống tức cơ hoành di chuyển khoảng 2cm. Trong lúc thiền ta thở rất ít vì não đã hấp thụ đủ năng lượng.

Có một vị BS người gốc Vinh tên Nguyễn Khắc Viện sinh năm 1913 theo học y khoa ở Hà Nội rồi sau đó ông đi du học tu nghiệp ở Grenoble – Pháp lúc 25 tuổi. Năm 1942 ông mắc bệnh lao phổi nặng. Thời ấy bên Pháp chưa có thuốc chữa trị lao phổi. Bệnh viện quyết định cắt 1 lá phổi để cứu sống ông. Một năm sau họ cắt một phần ba lá phổi bên trái và người ta chuẩn đoán rằng ông chỉ sống được hai năm thôi. Như vậy ông chỉ còn 1/5 phổi để thở. Người ta hít 5 lít khí thì ông chỉ có hít được 1 lít để dinh dưỡng cơ thể. Sau đó với thời gian rảnh rỗi còn lại ông tìm hiểu rất nhiều sách vở về cách trị liệu đông y, cách thở và ông quyết tâm luyện tập thiền tức thở bằng bụng. Sau này ông làm giáo sư y khoa ở Sài gòn và ông sống được hơn 50 năm nữa. Ông mất năm 1997.  Thời đó đa số BS chữa trị bệnh phổi ông đã mất trước ông và giới BS còn lại rất ngạc nhiên không hiểu tại sao với 1/5 cái phổi mà ông sống được với tần ấy năm tháng. Như vậy bí quyết của thiền là theo dỏi hơi thở.  Hơi thở thì ai chả biết nhưng điều quan trọng là mình có nhận thức (realize) hít vào và thở ra bằng bụng thì ít ai để ý đến. Nếu đi sâu vào Phật học chúng ta sẽ thấy thiền rất hữu ích. Có 3 giai đoạn thiền theo Tứ Niệm Xứ - Niệm là trí quán xét; Xứ là chỗ bị quán xét. Trong Niệm xứ có 4 phần - Thân, thụ, tâm, pháp, nghĩa là dùng trí tuệ quán xét đối tượng và dừng ý niệm lại ở chỗ đối tượng đó:
1.    Thở bụng – abdominal breathing dùng để chữa bệnh, chữa tim mạch, làm tâm thanh tịnh, bớt lo âu phiền não. Anapanasati – tức là nhập tức (ana) xuất tức (pana) và niệm (sati).
2.    Chánh niệm hơi thở (sammasati là thiên chỉ/nhìn tâm). Chánh niệm là nhớ đúng nghĩ đúng là giai đoạn thứ bảy trong Bát Thánh đạo. Nhìn vào hay quán vào thân tâm để luôn tỉnh thức. Chánh niệm có nghĩa là lìa mọi phân biệt mà niệm thực tính của chư pháp. Theo Bát Chánh Đạo, chánh niệm là “Nhất Tâm.”

3.    Quán niệm hơi thở - Vipassana (nhìn thấy hơi thở). Giai đoạn này cao cấp hơn và thấy sâu hơn cái tâm của ta. Cao hơn nữa là Samadhi tức chánh định.
Thở đúng cách tức là thở bằng bụng chứ không phải bằng lòng ngực. Thở bằng bụng sẽ buộc ta luôn chú ý vào vùng bụng trong khi hít vào nó sẽ phùng lên, xẹp xuống khi thở ra và sẽ làm giảm stress rất nhanh. Như vậy thở bằng bụng là bước đầu tiên của thiền định.
Tiếng Việt mình rất phong phú và dung hàm nhiều ý nghĩa ví dụ như đau thì khổ, giận thì con người nóng lên trở thành dử, tức giận thì làm đầu óc tâm tối không còn biết mình đúng hay sai, bị mắc phải bệnh là một cái hoạn, v.v...

Là con người thì ai cũng mắc bệnh vì đó là luật thiên nhiên – sinh bệnh lão tử. Như vậy sức khỏe tốt là gì. Năm 1946 Hội Y tế Quốc tế (World Health Organization) đã tìm ra định nghĩa chính xác của sức khỏe là – sự sản khoái của thân, tâm và xã hội. Nếu thân không mắc bệnh thì chưa hẳn người ấy có sức khỏe tốt vì có thể người ấy bị căng thẳng trong công việc, căng thẳng trên xa lộ vì kẹt xe (tâm bất an), vào sở bị đồng nghiệp đối xử không tử tế hay người bệnh bị ngược đãi bởi nhân viên trong nhà thương hay là người ấy khổ vì nghèo (nợ nần chồng chất sắp phá sản), con cái đối xử không tốt với ông bà cha mẹ (yếu tố xã hội).

Bác sỹ được huấn luyện đào tạo để chữa bệnh khi người ta bị đau chứ không chữa được cái khổ (tâm và xã hội). Hễ người ta đau tức nhiên là khổ. Như vậy khổ và đau có một sự liên hệ thật chặt chẻ. Khi mắc bệnh sẽ làm cho thân ta đau đớn và cũng làm khổ cho cả người xung quanh ta. Bệnh về tâm thần như căng thẳng trầm cảm, lo xợ thì thiền sẽ giúp chữa trị hiệu nghiệm hơn.

Thật ra thiền là hơi thở bằng bụng, là cái gì rất đơn giản trong cuộc sống hằng ngày, thiền là sự chú tâm không mong cầu. Nỗi khổ đau do bệnh tật và sự chết là động cơ mạnh nhất và là đối tượng giải thoát của thiền. Theo Phật Thích Ca thì con người luôn vướn vào sự đau khổ tức về bệnh tâm thần hay tâm linh. Bác sỹ chữa được cái đau thể xác nhưng cái khổ thì chịu. Người mắc bệnh tâm thần có một điều kiện mà không phải ai cũng có được – đó là một động cơ rất mạnh. Đông cơ mạnh sẽ dẫn đến sự kiên trì bền bỉ, điều khiện duy nhất để đạt những tuệ giác khi hành thiền. Một tỷ lệ nào đó của những bệnh nhân tâm thần, sau khi ổn định bằng thuốc sẽ sáng suốt đủ để tập thiền một cách kiên trì bền bỉ.

Mỗi loại thuốc sẽ thích hợp cho một số người này nhưng không hợp cho số người khác. Tương tự như vậy bệnh tâm thần là bệnh của tâm. Thuốc uống vào trong thân thể trong một mức độ nào đó giúp điều trị cái tâm. Nếu trong cơ may nào đó thiền góp được phần nào trong việc làm ổn định căn bệnh mà không cần tăng lượng thuốc thì như vậy thiền sẽ là phương pháp trị liệu hiệu quả...

Nguyễn Hồng Phúc
Tháng 4 năm 2018

ĂN TẾT Ở CALIFORNIA.



Thông thường chúng tôi hay bay về Việt Nam ăn tết. Khác với mọi năm, năm nay chúng tôi hẹn anh em ở khắp nơi trên thế giới quay tụ về Orange County để thử ăn cái Tết Mậu Tuất đầu tiên ở vùng nắng ấm quanh năm, đồng thời tham dự tiệc cưới của đứa cháu và buổi họp bạn tất niên Hoàng Diệu, luôn thể làm giỗ 3 năm ngày Mẹ tôi mất.

Lúc này thời tiết mùa đông Montreal rất lạnh ở 12 độ âm C, nha khí tượng báo trước sẽ có nhiều sương mù và tuyết rơi nhẹ. Trời mờ tối đen mịt lúc 5 giờ sáng sớm thứ tư đầu tháng 2 chúng tôi lái xe lên phi trường để lấy chuyến máy bay Air Canada đi Houston khởi hành lúc 9 giờ rồi từ đó sẽ chuyển máy bay về Orange County. Khi đến trình diện ở counter của Air Canada thì họ cho biết là chuyến bay bị hủy bỏ vào giờ chót nên họ buộc phải chuyển chuyến bay chúng tôi sang tuyến đường khác – Chicago O’Hare và khởi hành trước 1 tiếng. Vì là thời tiết mùa đông nên chúng tôi mặc rất đầy đủ. Trên máy bay thành ra quá nóng, chúng tôi cởi bớt ra. Khi xuống phi trường O’Hare chúng tôi sơ xuất nên bị lạnh cảm ngay lập tức vì khí hậu nơi đây không kém gì Montreal chúng tôi.

Trên máy bay nhìn xuống thấy toàn màu tuyết trắng tiêu điều khắp bắc Mỹ, nhưng khi máy bay vào không phận California thì quang cảnh bên dưới chuyển khác hẳn sang đồi núi màu vàng với lưa thưa cây xanh. Máy bay hạ cánh an toàn ở phi trường John Wayne sớm trước 1 giờ, chúng tôi chạy lẹ lấy hành lý vì đây là phi trường nội địa nhỏ nên không bị hải quan khám xét lúc ra cổng. Hai vợ chồng tôi đều bị sưng cỗ nên ăn nói năn khó khăn khi gặp anh em đến đón.

Lúc này thời tiết Santa Ana đầy ngập nắng ấm, cây cối xanh tươi như đang chào đón mùa xuân và tết Việt Nam cũng sắp đến. Hai ngày sau chúng tôi chỉ đi thăm xung quanh khu Phước Lộc Thọ và dọn dẹp nhà cửa chuẩn bị buổi họp mặt tất niên Hoàng Diệu.






Tối thứ sáu 24 tết là ngày tiền hội ngộ Hoàng Diệu. Đông nhất phải nói là nhóm đồng môn khóa HD 65-72 có bảy người đến nhà em gái tôi ăn uống nhậu nhẹt vui vẻ sau bao nhiêu năm nên có rất nhiều chuyện để tâm sự. Sáng hôm sau thứ bảy mùng 25 tết các anh chị HD mang đầy thức ăn tới, có người đến từ sáng sớm để sửa soạn thức ăn tại chỗ, người khác mang bia rượu hay trái cây, người mang bánh tráng miệng, v.v.... Ngày họp mặt tất niên HD năm nay có hơn 40 thầy cô và các anh chị bạn đồng môn tham dự. Đặc biệt kỳ này anh Long, có biệt hiệu “du đảng Sóc Trăng” cực nhọc khiên cái máy ép nước mía chạy bằng điện đến dự tiệc. Sau khi nước mía được đổ vào ly xong anh ra sau vườn hái vài trái tất phía trộn vào nước mía tạo ra một hương vị rất đặc biệt. Sau 5 giờ ăn uống trò chuyện hàn huyên thoải mái, chụp ảnh kỷ niệm các thầy cô và nhất là người có tuổi ra về vì sức khỏe trong khi đa số các anh chị em đồng môn còn ham vui ở lại ca hát Karaoke với bầu không khí thật vui nhộn. Không sao tả hết được niềm vui của vài anh bạn khóa 65-72 sau 50 năm mới gặp lại, anh Hồng đến từ Paris, Nga đến từ Na Uy, anh Hội từ Vancouver và Bửu từ Philadelphia bay đến Orange County để hội ngộ bạn bè, tai bắt mặt mừng, buồn vui không sao kể siết. Chúng tôi cáo từ ra về sớm nên chỉ nghe vài đồng môn HD ca Karaoke rất hay không khác gì ca sỹ chuyên nghiệp như anh Quan, Thanh Nga và Bé Hai, v.v... Tôi nghĩ mình hơi ganh tị vì các bạn đồng môn này cũng vào hàng 6 như mình mà sao giọng họ vẫn còn y nguyên như thời còn ở trường HD, trong khi giọng tôi đã trở nên khàng khàng như vịt đẹt. Sau đó là phần dạ vũ bỏ túi với những tiếng hát cũng của các cô bạn rất hay. Các đồng hương dìu nhau ra sàn nhảy để như ân cần chia tay hẹn ngày gặp lại. Sau buổi họp ấy các anh bạn khóa 65-72 còn ham vui hẹn rủ nhau mấy buổi sáng hôm sau đi uống càfé Gypsy ở khu phố Catina trước khi đường ai nấy về và cũng để xem anh Long đốt pháo. Phải nói đây là lần đầu tiên tôi được nghe lại tiếng pháo nổ giòn tay kể từ khi Tết năm 1990 tại Sóc Trăng. Vì đã hẹn trước với gia đình bên bà xã, tôi buộc phải cáo từ vài đồng môn thân rồi rón rén đi ra buổi họp để về nhà cô em vợ ở Aliso Viejo để họp gia đình. Đêm ấy chúng tôi ăn uống vui vẻ ở nhà cô em vợ ở Aliso Viejo và gặp mặt đông đủ anh em phía bà xã. Sau bửa tiệc ông anh bà xã đưa chúng tôi về nhà anh ngủ đêm ở Irvine để ngày hôm sau anh đưa chúng tôi đi dự đám cưới đứa cháu cho tiện đường. Nhà anh nằm ở khu chung cư mới vùng Irvine với cách trang trí thật đẹp, có đường tráng cement trên dĩa hè dành riêng cho người đi bộ, có cả sân tennis và hồ bơi.

Tôi thích nhất là mỗi sáng sớm bầu trời Cali tràn ngập nắng ấm chói chang, cây cối xanh tươi mát mẻ và dần dần thời tiết có thể ấm lên hơn 20 độ C. Nhưng đến chiều khi mặt trời lặn xuống thì nhiệt độ xuống rất nhanh cộng với gió nhè nhẹ nên dân bắc cực như chúng tôi dễ bị cảm lạnh vì thời tiết thay đổi quá đột ngột trong vòng một ngày. Ngày hôm sau chúa nhật mùng 26 tết là đám cưới đứa cháu tổ chức ở Thư Viện Richard Nixon nằm trên đồi Yorba Linda. Trước khi dự đám cưới bắt đầu từ 3 giờ chiều, ông anh bà xã đưa mọi người đến quán Huế Ngự Bình ở Garden Grove dùng cơm trưa. Ôi cha cái waiting line khá dài nên khách hàng phải viết tên lên mảnh giấy nhỏ dán trên cửa chính và đợi khi có bàn trống họ gọi vào. Kể ra dân Việt khá lịch sự tôn trọng người đến trước, kẻ đến sau nên chúng tôi chỉ đợi khoảng 20 phút thì được gọi vào. Bún bò Huế ở đây ngon tuyệt. Về nhà nghỉ ngơi ít lâu sau đó mấy ông anh bà xã đưa mọi người đi Yorba Linda dự đám cưới. Thư Viện tọa lạc trên đồi nên khung cảnh trông thật lảng mạn yên tỉnh đầy trữ tình. Vì địa điểm nằm trên đồi núi nên lúc nào gió cũng hiu hiu và khi mặt trời lặng xuống thì bầu không gian trở nên se lạnh. Những cành liểu trang trí chung quanh Thư Viện phất phơ trong gió nhè nhẹ như đón chào muà xuân đến.

Hôm sau sáng thứ hai mùng 27 tết như đã điện trước anh BS Anh từ Santa Monica đến đón chúng tôi, Bửu, Ân, Hội và anh Hồng đi Laguna beach, Huntington và New Port beach. Trên xe chúng tôi hàn huyên tâm sự liên miên và trao đổi văn hóa Âu Mỹ rất nhiều, chuyện thời cuộc ngày nay hay những chuyện ngắn chuyện dài của những 50 năm trước ở Sóc Trăng. Khi trở về lại Westminster mấy anh bạn vẫn còn luyến tiếc vì chưa đủ thời gian vui vẻ với nhau sau bao nhiêu năm vắng bóng.

Tuần lễ đầu ở Cali mỗi sáng sớm tôi và ông anh ở Paris đi bộ từ nhà đứa em gái ở Westminster đến Phước Lộc Thọ rồi trở về nhà gần 1 giờ, sau đó anh Bình đến rước chúng tôi đi uống càfé và ăn điểm tâm ở Gypsy trong khu Catina hay càfé Lily. Nhà cô em gái ở cách Phước Lộc Thọ khoảng 3 km nên có thể nghe pháo nổ giòn tai ngay từ ngày 28 tết.

Thói quen trở nên lệ mỗi sáng chúng tôi và vài anh bạn đồng môn HD tụ năm tụ bảy ở mấy quán cafe Gypsy/Lily để tán ngẫu. Các anh bạn có người gần 50 năm mới gặp lại, buồn vui còn rất nhiều chuyện để tâm sự cho nhau trước khi chia tay. Nói hoài cũng chả bao giờ hết vì mỗi người còn lo về nhà riêng để còn sửa soạn cho những ngày tết quan trọng sắp tới. Riêng anh Long và anh Bình chuẩn bị khăn gói lên đường về Sài gòn ăn tết trong nay mai còn anh Hội trở về Vancouverđể chuẩn bị ăn tết với gia đình.
Trưa thứ hai mùng 27 anh chị Trịnh K. Long lái xe đến đưa anh em chúng tôi đi ăn cơm trưa chay.

Ngày thứ năm 30 tết các em tôi cúng giao thừa rước ông bà về vì thế tôi buộc phải từ chối lời mời ăn tối của cô bạn đồng môn ở Riverside. Các em tôi vẫn còn giữ ít nhiều phong tục Việt Nam là trang bày các mâm cỗ không thể thiếu khổ qua nhồi thịt, thịt gà hấp muối, thịt heo kho trứng, 2 đòn bánh tét, mấy bát cơm cúng ba mẹ tôi và 3 ly rượu. Có điều là ngày nay gia đình tôi không còn thức cả đêm nấu bánh tét như lúc cha mẹ tôi còn sống. Bánh tét bánh chưng, mứt trái cây bây giờ được bán đầy rẫy trong các siêu thị. Cả ngày tôi đi bộ đã nhiều còn sửa soạn quét dọn nhà cửa nên người khá mệt, tôi chìm trong giấc ngủ trước 12 giờ đêm. Trong giấc ngủ tôi còn nghe vang vảng đâu đây tiếng trống múa lân và tiếng pháo nổ ròn ở khu Phước Lộc Thọ.


Ngày mùng một tết chúng tôi ở nhà để cúng bái và đi thăm các cậu mợ vùng Orange County và dự lễ ở vài ngôi chùa vùng này. Sáng sớm thứ bảy mùng 2 tết chúng tôi hẹn nhau trên đường Bolsa/Trần Hưng Đạo để dự cuộc diễn hành Tet Festival trên một đoạn đường của Bolsa do nhiều cộng đồng và hội đoàn người Việt ở O.C tổ chức rất linh đình. Người Việt mình ở bốn phương kéo nhau về Cali xem tết Việt Nam hay chợ hoa  bầy hai bên đường Bolsa nên thu hút đầy nghẹt du khách. Cuộc diễn hành chỉ một đoạn đường ngắn từ Beach blvd đến đường Brookhurst st mà phải mất hơn hai tiếng. 

Các cô gái ngay cả mấy ông tây bà đầm đều mặc áo dài truyền thống đủ màu chói chang dưới ánh nắng gắt của Cali. Các phái đoàn quân lực VNCH gồm nhiều binh chủng như dù, thủy quân lục chiến, hải quân và không quân, các hội đoàn lần lượt chầm chậm lướt qua trong khi pháo nổ vang trời đâu đó trong các siêu thị khá giả cùng với tiếng lân múa...

Sau cái Tet Festival anh em chúng tôi lên xe tiếp tục đi cúng viếng các chùa Điều Ngư, Bát Nhã, Liên Hoa, Dược Sư Phỗ Đồ Sơn, chùa Thánh Cao đài Tây Ninh,v.v...Người hành hương khắp nơi tụ về California và nơi đâu tôi cũng có cảm tưởng là các cô vận áo dài màu mè mới để khoe ngày tết. Các cụ với áo dài truyền thống dần dần biến mất thêm vào đó giới trẻ cũng vận áo dài màu mè và à la mode hơn. Vào mỗi chùa sau khi cúng dường chúng được phát 1 bao thư lì xì 1$ và một trái quít để lấy lộc may. Chỉ nội vùng OC mà đã có hơn 22 ngôi chùa Việt Nam lớn nhỏ.

Sáng mùng 3 tết cũng là ngày giỗ Mẹ tôi ở chùa Bát Nhã trên đường First street. Trang trí trước cửa chùa là tượng Quan Thế Âm cùng các tượng Phật chung quanh chùa thật lộng lẫy, nhìn rất ngoạn mục. Nghe nói chùa vừa dọn về đường First street/Bolsa nối dài được vài năm nên còn mới mẻ và tươm tất lắm. Trong ba ngày Tết khách hành hương rất đông viếng chùa lễ Phật. Tìm được 1 chỗ trong bải đậu xe là cả một thử thách lớn. Sau hơn một giờ đọc kinh làm lễ cầu siêu cho người khuất bóng là phần đãi tiệc cho quan khách được mời đến dự chung với các gia đình có giỗ bằng một bửa cơm chay thật thịnh soạn và ngon miệng như bánh chưng chay, lẫu chay, xôi gấc với chả, gỏi tôm chay và chè trôi nước tráng miệng, v.v....

Chiều mùng 3 Tết chúng tôi lái xe đến OC Fair & Event center ở Costa Mesa để tham quan Hội chợ Tết do tổng hội sinh viên California tổ chức rất công phu, có nhiều gian hàng triển lãm văn hóa Việt như những gánh hàng bán trái cây, hàng bán bánh mì và xe xích lô cho khách chụp hình, gian hàng đặc sản Sóc Trăng và thức ăn đặc sản thuần túy của các vùng khác ở Việt nam. Sau khi đi bộ vài giờ mỏi chân chúng ghé vào hí viện/arena để xem văn nghệ do đa số do sinh viên và học sinh thực hiện. Giàn nhạc rất to, trong và rỏ làm bầu không khí Tết trở nên hoành tráng và vui nhộn.

Mấy ngày sau Tết chúng tôi đi thăm bà con ở Pomona gần Los Angeles rồi sau đó trực chỉ phố Tàu và phố Việt ở Los Angeles để mua sắm ít đồ dùng rẻ tiền.

Liên tiếp mấy ngày sau, mỗi sáng chúng đi bộ, chơi tennis, đi shopping sắm sửa, hay tìm các quán ăn ngon ở Cali và để đưa người thân ra phi trường lần lượt về quê họ.
Chiều thứ hai mùng 4 tết chúng tôi đứa em gái ra phi trường LAX rồi trực chỉ đến nhà các bạn mới quen lúc đi Nhật năm 2017 ở quận Orange tên Hưng và Lan Anh, anh Dzũng và chị Nguyệt, Hùng và Tâm An, Alfie và chị Diệp.

Mỗi ngày chúng tôi cố gắng thử các món ăn nổi tiếng ở Cali như món ăn Huế Ngự Bình, Bún nước lèo Sóc Trăng, Chạo tôm gỏi cuốn ở Brodard và Brodard Chateau, Brodard Chay, Golden Flowers, Bún măng Hồng Mai, Bún ốc Bình Minh, nhà hàng hải sản New Port Tân cãng, Hủ tiếu Mỹ Tho Phương và Cô Ba, bánh ngọt 95 độ, chè Hiển Khánh, nhà hàng Nhật Gyu Kaku, Cơm tấm Đào Viên giá rẻ và rất ngon, Cơm chay Lục Ký nằm bên hông Phước Lộc Thọ, v.v...

Tuần cuối cứ mỗi sáng ông cậu tôi đến đón tôi bằng xe để đi bộ ở khu vườn Mile Square – Fountain Valley, hít thở không khí trong lành ở O.C. Sau một tiếng đi bộ, tôi và ông cậu đi bộ sang bên kia đường Euclid để ăn điểm tâm ở quán Phở Kim Quy thật tuyệt vời, đúng gu miền bắc.

Thứ tư mùng 6 ông cậu đưa chúng tôi đi Fashion Island, New Port beach. Đây là khu siêu thị lộ thiên thuộc loại sang có rất nhiều gian hàng và một cửa hàng triển lãm xe điện Tesla và Karma. Đường đi vào shopping có bản hiệu Chúc Mừng Năm Mới bằng tiếng Việt chứng tỏ ảnh hưởng người Việt ở đây rất mạnh.

Thứ năm mùng 7 anh BS Anh hẹn chúng tôi ở Rosemead để đưa chúng tôi thăm Rodeo drive ở Hollywood. Đây là con đường chính có nhiều cửa hiệu nổi tiếng trưng quần áo rất đẹp mắt và giá cả cũng thật tuyệt... Nhân viên bán hàng trong tiệm khi nhìn thấy anh em chúng tôi vận quần áo sòm soàn nên họ không màn tiếp nữa. Trong khi ngoài đường thì xe đắt tiền như Roll-Royce, Lamborghini chạy nhan nhãn. Sau đó anh đưa chúng tôi lên lầu 35 của hotel Westin Los Angles uống càfe trong khi cả từng lầu quay chầm chậm 360 độ để khách có thể ngắm toàn diện thành phố Los Angeles về đêm từ trên cao.

Sáng thứ sáu mùng 8 anh bạn đồng môn tên Long hẹn cô Liễu và vị hôn phu cô đi ăn nhà hàng Brodard Chateau trên đường Trask thật ngon miệng, rồi từ đó Long đưa thầy cô về Anaheim để sáng hôm sau thầy cô lấy máy bay về Portland Oregon. Thầy cô hơn chúng tôi khoảng 7 tuổi nhưng trông còn phong độ lắm. Bây giờ ai cũng có tuổi. Sau hơn 50 năm gặp lại tôi không thể nào nhớ nổi khuôn mặt cũng như lối dạy dỗ chúng tôi ở lớp đệ lục năm 1968.

Mấy ngày sau đó lần lượt chúng tôi tiễn các anh em ra phi trường để về quê nhà cho nên mỗi ngày lại vắng thêm một người thân. Cuộc vui nào cũng có lúc tàn.

Trong hơn hai tuần ở California thật tình tôi không giám lái xe trên xa lộ freeway. Ngày xưa tốc độ cho phép là 60 mph, bây giờ tăng lên 65 mph cho nên bà con lái xe thường từ 75 đến 80 mph làm tôi chóng cả mặt vì không quen vận tốc quá nhanh. Vì thế đi đâu cũng phiền anh em hay bạn bè đến đưa đi hay đón về. Hơi phiền phức.

Ngày cuối trước khi lên đường về lại Canada chúng tôi đi viếng chùa Tsi Lai trên núi Hacienda rất vỹ đại và khung cảch trang trí như còn ngày Tết. Tôi đã viếng vài chùa tại Đài Loan thì chùa Tsi Lai không khác cho lắm về cách tổ chức và kiến trúc rất đặc biệt kiểu Đài Loan.

Sáng sớm chúa nhật mùng 10 tết tôi lấy máy bay United Airline về lại Canada mà lòng còn luyến tiếc vì chưa thực hiện được hết những điều mình mong muốn.

Theo thống kê năm 2015 có khoảng 667 ngàn người Việt cư ngụ ở California, gần phân nửa ở quận Cam. Lần đầu tiên tôi viếng thăm California năm 1982, lúc ấy vùng Orange County còn chia nhiều khu người Mễ và Đại hàn, người Việt ở thưa thớt khắp mọi nơi, vườn cam và vườn dâu đầy dẫy đó đây và chợ Việt nam không sầm uất như ngày nay. 26 năm sau trở lại quận Cam tôi giật mình mới thấy cộng đồng người Việt mình phát triển mạnh mẻ, có đời sống sung túc hơn làm tôi hãnh diện mỗi khi ra đường gặp dân Mỹ, nghĩ là người Việt đã góp phần lớn làm cho quận Cam trở nên rất trù phú. Trên đường Bolsa, người ta nhìn thấy đầy dẫy văn phòng địa ốc, tư vấn luật sư, bác sỹ, nha sỹ, chợ búa, spa, tiệm nail và nhà hàng, v.v...

Có lần chúng tôi lội bộ từ quán càfé Gypsy trong khu phố Catina ra đại lộ Bolsa thì có 1 chiếc xe ngừng đột ngột ngừng trước mặt chúng tôi trong lúc làn xe cộ vẫn chạy ào ào trên Bolsa và nhiều xe phải dừng lại ngay giữa đường sau chiếc xe ấy. Một bà lão Việt Nam mở cửa bước xuống xe và tỉnh bơ đi vào chợ xem như tất cả xe cộ lưu thông và mọi người phải dừng lại để ưu tiên nhường cho cụ xuống xe. Một cảnh tượng thật trông thật chướng mắt.

Nhiều lần chúng tôi lái xe vào parking của Costco hay các siêu thị Việt nam, người tiêu thụ đẩy xe cart chất đầy thức ăn cho vào xe họ xong rồi vứt bỏ lại parking một cách mất trật tự.

Nhiều gia đình Việt Nam ở xa trung tâm như Irvine, Mission Viejo, Laguna Beach, Newport và Huntington beach, sống gần khu Mỹ trắng thì họ có đời sống tươm tất, sạch sẽ lịch sự. Trong khi rất nhiều gia đình người Việt khác tập trung ở khu Westminster, Fountain Valley, Santa Ana, Garden Grove, Anaheim có đời sống sô bồ, kém ngăn nấp hơn. Tết năm nay tôi có dịp tiếp cận với cộng đồng người Việt nhiều hơn nhất là vào dịp tết, chứng kiến sự trù phú của khu Orange County. Nói chung ngày nay người Việt ở Cali có đời sống vật chất rất ổn định, con cái đa số thành công mỹ mãn, đời sống khá đầy đủ văn minh hơn hẳn dân Sài gòn. Tuy nhiên nếp sống ấy vẫn còn thua xa dân Tây phương về cách giao tế lịch sự với đồng bào, nhiều gia đình ăn ở còn kém văn minh lắm...

Dù sao đi nữa chúng tôi rất hài lòng thỏa mãn về chuyến thăm California lần này vì luôn nhận được sự đón tiếp rất nhiệt tình và dễ thương từ các bà con dòng họ và bạn bè ở đây.

Nguyễn Hồng Phúc
Montreal Xuân 2018

TÌNH ĐÊM BIÊN GIỚI



( Những chữ viết hoa là tựa các ca khúc của nhạc sĩ NGUYỄN VĂN ĐÔNG ghép thành bài thơ )
Giao thừa " PHIÊN GÁC ĐÊM XUÂN "
" CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI " bâng khuâng nhớ nhà
" NHỚ NGƯỜI VIỄN XỨ " làng xa
Nhớ " LỜI GIẢ BIỆT " khúc ca quân hành
" CUNG THƯƠNG NGÀY CŨ " xuân xanh
Anh người " THƯƠNG MUỘN " mong dành kiếp sau
" ĐÊM BUỒN " biên giới dạt dào
" CUỐN THEO CHIỀU GIÓ " tình mau hững hờ
" SẮC HOA MÀU NHỚ " đợi chờ
" NIỀM ĐAU DĨ VÃNG " ai ngờ được nhau
Thương em " MẤY DẶM SƠN KHÊ "
Mong " MÙA SAO SÁNG " tìm về bên nhau
" NỖI BUỒN DUYÊN KIẾP " thương đau
Dặn lòng " KHI ĐÃ YÊU " nhau gắng chờ
" KHÚC XUÂN CA " nhớ ngày thơ
" THƯƠNG CA HẢI NGOẠI " đón chờ ngày vui
Trịnh Quang Chiếu

THỜI ĐẠI BÂY GIỜ ĐIÊN ĐẢO PHẢI KHÔNG EM?





        Thơ: Cánh Vạc Tím 

Thời đại bây giờ điên đảo phải không em? 
Khi con mắng cha, đánh mẹ chẳng thương tiếc
Cô giáo buộc phải quỳ trong thua thiệt
Bốn mươi phút quỳ...đạo lý hỡi còn đâu? 

Truyền thống nước mình "TRỌNG ĐẠO" thế này sao? 
Khi cô giáo phải chịu quỳ trong tủi nhục
Bốn ngàn năm "TÔN SƯ" bị đánh gục (?)
Bởi bốn mươi phút quỳ hờn tủi thấu cao xanh... 

Xã hội bây giờ hai mươi tuổi vẫn xưng "anh"
Vô phép ngược ngang với các cô đáng tuổi dì, tuổi mẹ
Những chàng trai đầu vẫn còn non trẻ
Cố tỏ ra "văn minh" khi lễ giáo bị hao gầy... 

Thì em ơi xã hội sẽ còn đầy
Những kẻ côn đồ, vênh vênh, váo váo
Khi tuổi nhỏ đã tỏ ra hỗn láo
Không được đánh, quỳ... cũng chẳng có kỷ cương

Đến lớp làm chi tốn phấn bảng nhà trường? 
Khi đã làm cha mà vẫn còn ngang ngược
Quen kiểu trả-vay nói gì mà chẳng được
Gánh "chợ búa" vào học đường sòng phẳng, hơn-thua

Thời đại bây giờ đâu phải như thuở xưa
Ôi lễ nghĩa, kỷ cương, luân thường đạo lý? 
Nghề nhà giáo ngày xưa sao cao quý
Nay quá phũ phàng nuốt cay đắng vào tim! 

Nghề giáo bây giờ bạc quá phải không em? 
Nhưng dẫu sao em cũng đừng quỳ cúi
Em phải đứng ngẩng cao đầu như núi
Nghề giáo muôn đời cao quý lắm em ơi! 

Cả nước xót xa không thể nói nên lời... 😰

Trần Lê Phượng Loan 

PS: Mến tặng cô B. T. T. N với sự đồng cảm và xót xa....️ 



Ảnh nguồn: internet


 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 - Xây dựng bởi Blog Thiết Kế – Hỗ trợ bởi Người Áo Lam - Giao diện Rumah Dijual