HỌP MẶT HOÀNG DIỆU ĐH ÂU CHÂU NGÀY 04/10/2014

HIỆP THÔNG




Nhân mùa Giáng Sinh, xin gởi đến thân hữu bốn phương thông điệp Chúa trời. Cầu chúc bình an đến với mọi gia đình.

Phúc âm lời Chúa dạy người
Hãy nên biết nghĩ đến người quanh ta
Thương người như chính thương ta
Khi cho là nhận, thứ tha là  hòa
Đời người chìm nổi phong ba
Lúc may lúc rủi khi ta khi người
Mấy ai trong suốt cuộc đời
Thuận buồm xuôi gió vận thời hanh thông
Đố ai trước lúc thành công
Không từng vấp ngã bại vong đôi lần
Mỗi người riêng một số phần
Nhưng đều chung cảnh trầm luân biển đời
Đời là biển khổ ai ơi!
Phúc đâu không thấy, họa thời liên miên
Đường đời nếu có cơ duyên
Gặp nhau xin chớ để phiền sự sinh
Xin đừng tranh chấp bất bình
Chuyện to hóa nhỏ nương tình hóa không
Giữa người nếu biết cảm thông
Cùng nhau hóa giải hiệp thông hòa bình
Thế gian ngàn triệu sinh linh
“Cái tôi” dẹp bớt, hy sinh mỗi người
Là đời bớt khóc thêm cười
Để tình nhân lọai rạng ngời nơi nơi


                     Người Phương Nam


BỆNH DỬNG DƯNG, THỜ Ơ THỜI ĐẠI?

                                        


Thế giới ngày nay thay đổi cực kỳ nhanh chóng trên mọi mặt và cũng ảnh hưởng đậm nét trên mọi tầng lớp xã hội biến chuyển xoay vần bí hiểm loạn xạ không biết đâu là đầu đuôi, tốt xấu đúng sai. Có phải là càng văn minh con người càng trở thành độc đoán, ích kỷ độc tôn ?


Thế kỷ 21 đang toàn cầu hóa dù nhân loại vẫn chưa trút bỏ ảnh hưởng tâm linh của thần linh nên dễ biến con người thành quá khích chia rẽ hơn ngay trong các tôn giáo. Các giáo phái  thành thù kình địch nhau tìm mọi cách mở rộng phạm vi hoạt động, truyền bá bảo vệ đường lối giáo lý của mình không khoan nhượng, sử dụng bất kỳ phương tiện nào bất lợi kể cả sát hại đối phương.

Lá cờ Tự do Nhân quyền càng ngày càng được phất thả bay lên cao, kẻ mạnh người yếu đều hãnh diện hớp sinh khí nầy xả giàn không mặc cảm, ít ai còn để ý đến cán cân xã hội cung cầu, hưởng thụ và bổn phận càng ngày càng lệch lạc hết chính xác mất hướng..

Chạy đua theo nền văn minh hiện đại đề cao không giới hạn khoa học kỹ thuật, sự cạnh tranh cao độ giữa các cường quốc, sự đột phá các nước đang trong thời kỳ phát triển, cao trào phân hóa tột độ các tôn giáo làm tổn thương tâm lý, tất cả chỉ gieo sự nghi hoặc trong lòng mọi tầng xã hội nhất là lớp người lao động chân chính nghèo nàn.

Càng ngày không còn lòng tin vào aì, chính quyền chính trị tâm linh, bạn bè thân thuộc, chiến hữu và ngay cả gia đình mình nữa. Dần dà con người ta cảm thấy bất lực trước bao mũi tên tẩm thuốc độc không ít thì nhiều của mọi vấn đề địa bàn thực tế cho đến nổi ý chí phấn đấu chống cái hiểm họa bất ngờ tuột xuống độ không thành thái độ « ba phải » tuyệt đối thờ ơ.

Thái độ vô cảm nầy ví như là một bệnh cực kỳ nguy hiểm hơn cả bệnh Ebola 2014 ở Phi châu, một loại ung thư trong xã hội loài người, một bệnh truyền nhiểm ác tính truyền bệnh, một thứ dịch vô hình còn nguy hại hơn cả hành động tội ác thông thuờng vì có thể trở thành điểm tựa đồng lõa cho tội phạm mất lương tri, không lương tâm không tình người trong phạm vi rộng lớn hơn.


Thái độ tuyệt kỹ lưng chừng nầy rất thích hợp với mọi thế hệ già trẻ vì ai cũng đều tự trang bị lý do thích đáng bào chữa cho thái độ cực kỳ yếm thế nầy một cách hợp lý hợp tình. Ít ai còn có mặc cảm mình đã vô tình che dấu tội phạm ác ôn đội lớp con cừu. Hoặc giả đổ thừa cho người khác, thời thế, hoàn cảnh riêng hay chung là đất nước.

Ở các nước lạc hậu chưa phát triển như ở Phi châu, chiến tranh giữa các bộ tộc càng ngày càng khốc liệt và lan rộng không dừng. Thêm vào đấy nạn đói vì thiên tai hoành hành làm tê liệt giết chết lần mòn bao dân xứ cùng khổ như những ma trơi giữa sa mạc vùng đất khô cằn. Bao phong trào cứu trợ từ thiện từ khắp nơi trên thế giới vẫn không đáp nổi tình trạng bấp bênh đầy mâu thuẫn, thù địch nhau do truyền thống lịch sử, tôn giáo, chính trị.

Do đó biên giới giữa các nước lân cận bị xâm phạm do đoàn người dân trối chạy bằng mọi phương tiện tìm chút sống còn, tự do. Rồi vấn đề tị nạn « bất hợp pháp » nầy lan tràn gây phiền phức va chạm với dân bản xứ nhất là các nước Cộng đồng Âu châu già nua, ít tài nguyên, đất hẹp người đông, theo thể chế chính trị khác nhau. Hậu quả tất nhiên là tình trạng của người đáng thương cần sự giúp đỡ thiết yếu đó không còn sức hút mãnh liệt lòng từ thiện tự nhiên của con người như trước đây.

Hơn thế nữa, ở đâu có mặt thiện tất có mặt ác vì hai mặt nầy như bóng với hình. Vì thế bao kẻ quyền thế ác ôn, doanh nhân vô liêm sỉ, đầu nậu dẫn mối buôn thần bán thánh lợi dụng không mặc cảm đến tận cùng nỗi thống khổ của con người.

Bao nhiêu chùa chiền, nhà thờ, mosquée,…thật hiện đại đồ sộ được xây khắp nơi, trang bị đầy đủ bất cứ phương tiện tân kỳ tốn kém miễn là thu hút tín đồ càng nhiều càng tốt. Đạo và đời có khác nhau đâu ?

Ngày xưa chiến tranh còn có giới tuyến khí giới còn thô sơ, ngày nay tiến bộ hơn tất cả đều được tối tân hóa trên mọi địa hạt cả trên trời dưới nước, chất hóa học độc hại giết người và đặc biệt là biết vận dụng cả trí óc thông minh sáng tạo, chiến tranh trở thành tên đồ tể phục vụ cho kẻ mạnh kẻ ác, độc tài túi tham lam không đáy. Ngay cả thực phẩm, nước uống, môi trường sinh sống khí trời ta thở, tất tất đều có thể qua cái lò sát sinh của kẻ vô nhân trên mọi địa bàn thế gìới.

Con người vốn đã cô độc rồi càng ngày càng thấy cô đơn hơn. Biết tin ai vào gì bây giờ để có lý do, mộng ước, lý tưởng để sống? Dần dần trở thành thờ ơ, dửng dưng tất nhiên thôi. Dửng dưng không ngừng lại ở thái độ yếm thế, bất cần đời, ủy mị than mây khóc gió, bê tha lêu lỏng, không thiết sống mà leo thang cao lên muốn trở thành  người thành đạt, người anh hùng thời đại. Do đó nhan nhản những tổ chức đảng băng cướp bóc giết người, giả dạng, hảm hại lương dân và ngay cả trẻ con, khủng bố thành hình. Và trong tương lai, « biết ra sao ngày sau » địa cầu xanh của thế giới loài người ?

Bệnh buông xuôi thờ ơ trở thành bệnh vô cảm, căn bệnh nầy không chỉ hoành hành cho cá nhân mà còn trà trộn vào mọi tầng xã hội. Trước hiện tượng đẹp, người ta cũng chẳng còn say mê thích thú, trước cái xấu cũng chẳng phẫn nộ, bực tức chống đối. Không còn biết thương xót thương hại, trái tim như đóng băng đóng kín vô tri vô giác trước sự kiện trước mắt.


So sánh với các bệnh về thể xác còn có thể hy vọng chữa trị, tuy nhiên với cái bệnh vừa vô hình mà vừa vô hình nầy, khi tàng hình lúc lộ diện, vì ma dẫn lối quỷ đưa đường hay « thánh thần » soi sáng ai hiểu được, nếu không kịp thời hướng dẫn ngăn chận, hậu quả có thể nghiêm trọng làm mất cân bằng đời sống con người và thiên nhiên. Và không ai có thể đoán trước được tương lai của con người địa cầu sẽ ra sao ?

Và chính cái thái độ dửng dưng vô cảm đó cũng đã bị Đức Hưng Đạo Vương (1228-1300) kết tội là « khác nào như quay ngọn giáo mà đi theo kẻ thù ». 

                                                                             Cô Trần Thành Mỹ


TÂM SỰ CHIẾC XÍCH LÔ


                                                                                                                                            *****
Tên  tôi  đời  gọi  xích  lô
Vì  không  biết  gọi  cậy  nhờ  tên tây
Kiếp  xưa  tội  lỗi  đọa  đày
Làm  dâu  trăm  họ  kiếp  nầy  chịu  thua
Dù  hè  gió  rét  trời  mưa
Chạy  không  biết  mệt  để  đưa  đón  người
Nghĩ  đời  lại  quá  buồn  cười
Sao  không  cơ  giới  cho  tôi  được  nhờ
" Ê "  thằng  đứng  bến xích lô
Thị  phi  khinh  miệt  huống  hồ  thân  tôi
Xuân  về  đám  cưới  vài  nơi
Rước  dâu  bằng  chiếc  xích  lô  nhà  chồng
Rạng  đông  gà  gáy  lập  đông
Chở  hàng ra  chợ  gánh  gồng  hàng  bông
Dù  trưa  có  khách  hay  không
Say  nồng  giấc  điệp  cho  lòng  thảnh thơi
Quê  nhà  hiếm  thấy  khắp  nơi
Tôi  không  xuất  hiện  vì  đời  quên  tôi
Nhưng  tên  vẫn  nhắc  muôn  đời
Đem  tôi  an  nghỉ  ở  nơi  bảo  tàng


TRINH QUANG CHIEU
                                                                                                                      
CANADA

CHIẾC XUỒNG QUÊ HƯƠNG


*******
Chiếc  xuồng  ba  lá  miền  tây
Đó  là  biểu  tượng  mang  đầy  tình  quê                
Xuồng  con  nhỏ  bé  đừng  chê
Vượt  bao  kinh  rạch  miền  quê  xóm  làng
Xuồng  em  chở  mạ  mùa  sang
Cấy  cày  mong  lúc  mùa  vàng  bội  thu
Xuồng  ai  thấp  thoáng  sương  mù
Cho  tôi  đi  với  lòng  thu  rạt  rào
Dù  xuồng  có  khẳm  chẳng sao
Đi  chung  một  chuyến  cớ  sao  hững  hờ
Rạch  quê  nước  chảy  lững  lờ
Xuồng  em  trôi  giửa  đôi  bờ  bần  xanh
Phù  sa  nước  đục  trời  thanh
Bên  vàm  tím   thẳm  lục  bình  nở  hoa
Dáng  em  khua  mái  chèo  xa
Quá  giang  một  chuyến  thăm  nhà  bên  sông
Xuồng  em  trôi  nổi   bềnh  bồng
Bến  trong  em  ghé  đẹp  lòng  mẹ  cha
Giăng  câu  với  chiếc  xuồng  nhà
Mấy  tay  lưới  bén  trăng  tà  bên  sông
Kìa  trông  đám  cưới  đi  xuồng
Trông  như  ngày  hội  khơi  nguồn  lễ  xưa
 Áo  màu  thấp  thoáng  bóng  dừa
 Lọng  che  đôi  lứa  sông  xưa  bóng  hình
Ai  về  PHỤNG  HIỆP  mà  xem
Xuồng  ghe  chợ  nổi  ngắm  em  chèo  xuồng
Xuồng  em  chở  khách   qua  sông
Người  xưa  vắng  bóng  nhớ  mong  tháng  ngày
Ngày  đi  em  tặng  khăn  tay
Để  anh  lau  lệ  những  ngày  xa  em
Trăng  quê  sáng  rọi  bên  thềm
 Câu  hò  điệu  lý  êm  đềm  anh  ơi
 Dù  cho  vật  đổi  sao  dời
 Chiếc  xuồng  biểu  tượng  muôn  đời  quê  hương

TRỊNH QUANG  CHIẾU
CANADA



CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ANH TRIỆU VĂN TRUNG



NHÓM CHS HOÀNG DIỆU ĐH ÂU CHÂU, THÀNH KÍNH PHÂN ƯU VÀ CẦU MONG HƯƠNG LINH ANH SỚM VỀ CÕI VĨNH HẰNG.






 

SỐNG ẢO


Văn hóa Facbook hiện nay quá phổ biến đến không ngờ, ai cũng hòa mình vào không gian ấy, không gian ảo, không biết ngày chưa có FB mọi người có thấy thiếu thốn không trong cuộc sống mình, thế nhưng khi nó phát triển là lan rộng đến kinh khủng, ai ai cũng thích hòa mình vào nó, thích hình ảnh mình được ca tụng, liệu điều đó có thật không!?.

Dù biết rằng đó những lời khách sáo. Nhưng cũng thích hòa mình vào đó, dù quỹ thời gian mình hạn hẹp, nào là gia đình vợ (chồng) con, còn thêm công việc ngoài xã hội, sau đó là vui chơi giải trí những món ăn thể thao dành cho giới trẻ rồi sồn sồn cũng thích tham gia cho biết mình còn xung sức, sau đó là bạn bè gần xa, những hình ảnh cũng được đưa vào FB để được hòa cùng bạn bè sống ảo trên cái văn hóa FB ấy. Chắc trên này là vui vẻ nên hình ảnh nào là trong ngoài nào cũng được báo cáo trên cái FB ấy, và hình ảnh từ mấy chục năm xưa cũng sống lại ngời ngời, thời vàng son trỗi vậy, tự mình cho mình còn non trẻ dù đã lên chức ông bà.

Nói chung cái văn hóa FB không biết nó có hay ho gì hay không?! nhưng đối với một số đông người nó là con dao hai lưỡi, ai cũng có thể lấy tên của mình mà tạo ra một cái FB đó và mang những links hình ảnh không lành mạnh, mua bán vv vào để mọi người cùng bị gạt. Người cứng cựa thì blocked họ, còn người biết thì ignore, có người sợ quá thì thay đổi FB khác, nói chung là muôn hình vạn khúc.

Trở lại thực tại, cuộc sống trở về già, hình như ai cũng nuối tiếc rằng ngày xưa ấy sao không có FB để mà được chọn lựa cho tương lai của mình cho phu nhân phu quân của mình chính xác hơn?! Điều đó đúng hay sai? Cái này để cho chúng ta suy nghĩ FB nó có tác hại hay là hữu ích cho chúng ta.

Hình ảnh riêng tư trong cuộc sống cũng ngày ngày được báo cáo cả thế giới bạn bè gần xa đều biết, điều này cũng hay đấy chứ?! Thế nhưng nếu mình không sàn lọc điều chắc chắn rằng nó sẽ tự mình hại mình. Vì con người đặc biệt là dân Nam chúng ta có thói quen hay phỏng đoán mọi chuyện theo chủ quan của mình, đánh giá cũng như những điều không hay ho sẽ đến mà không thể lường trước được. Bỡi vì xung quanh ta còn có quá nhiều sự khác biệt, do ta tự kết bạn quá nhiều người mà những người không quen biết cũng từ đó mà ra.

Nếu mọi thứ phương tiện phổ biến đến nhanh theo sự phát triển chóng mặt từ các phương tiện truyền thông thông tin này mà không có sự sàn lọc, chắc chắn rằng rồi từ đó chúng ta sẽ tự đào thải nó và thay thế bằng một món ăn tinh thần khác, điều này là những câu hỏi cho các nhà khoa học tương lai, liệu món ăn nào sẽ thay thế cái văn hóa FB này, rồi mọi người sẽ chạy theo như thế nào sống thực hay sống ảo trên phương tiện truyền thông mới nhất trong tương lai.

Sống ảo là món ăn tinh thần quá phổ biến và chưa dừng lại nó còn phát triển nhiều và xa hơn, tuy nhiên tương lai sẽ còn nhiều phương tiện khác nhanh hơn hiện đại hơn, hòa vào không gian ảo này, liệu con người biết kiểm soát mình đến mức độ nào?! đó là câu hỏi cho chúng ta, tránh đi điều không hay vào cuộc sống vào văn hóa tinh thần ảo này?!.

Snowynguyen l'hiver 2014



BỆNH TIỂU ĐƯỜNG, NỔI KHỔ CỦA NGƯỜI GIÀ


     5 giờ sáng thhai, ông Hoành loạn choạng lấy cặp mắt kính đeo vào rồi mò mẫm bấm số điện thoại của con trai ông tên Xuân:
-        Con ơi con vào ngay viện dưỡng lão gấp, ba mệt quá.
-        Dạ vâng ba chờ con 20 phút ạ, con sẽ đến ngay.
     Sau cú điện thoại thì anh Xuân tỉnh giấc hẳn, mặc vội cái quần jeans và áo sơ mi sọc vào garage lấy xe rồi rồ máy xe phi thẳng vào viện dưỡng lão Lafayette lúc 5 giờ 20. Mỗi lúc ông Hoành cảm thấy bần thần sắp xỉu vì mấy tuần nay trong viện dưỡng lão ông mắc chứng bệnh sưng phổi (pneumonia) kéo dài dai dẳng cộng với chứng tiểu đường (diabetes) tuýp 2 kinh niên, chứng huyết áp và cholesterol cao và lại thêm chứng đau lưng (disc herniation) từ khi ông bị mỗ cách đây 6 năm. Từ đó ông ít hoạt động thể dục thông thường như đi bộ 2 tiếng mỗi ngày. Ông béo ra và lên cân thấy rõ cho nên BS của VDL cho uống 7 thứ thuốc mỗi ngày kể cả vitamine D.
     Trong lúc chờ con trai ông đến, ông Hoành lại bấm thêm 2 số điện thoại nữa cho 2 cô con gái để cho biết tình trạng khẩn cấp của ông liền sau đó. Ông Hoành có hơn mười người con ở trong vùng Montreal, vài người khác ở Orange County, Houston, Ottawa và Washington DC, trong đó có 2 người đang về nghỉ hưu, 1 cô con gái tên Hồng rất thương và chìu cha nhất và đứa con trai út còn độc thân nên sẳn sàng giúp đở ông mỗi khi cần đến. Ngày xưa lúc còn khỏe ông luôn được con cháu quan tâm và thường đến nhà riêng của ông hầu chuyện. Bây giờ trong viện dưỡng lão ông cảm thấy quá cô đơn mặc dù ông nói rành tiếng tây tiếng u nhưng lúc nào ông cũng muốn có người thân bên cạnh.
     Anh Xuân lái xe đến viện VDL, vừa đến nơi là chạy ngay vào phòng số 23 để tìm hiểu tình trạng sức khỏe của cha lúc ấy cũng gần 6 giờ sáng. 10 phút sau 2 cô con gái tên Hồng và Lan cũng vừa đến. Hỏi han và theo dỏi sức khỏe cha thực hư thế nào trong khi đó chị Hồng đến dịch vụ y tế của VDL để hỏi thêm chi tiết. Họ cho biết là 3 giờ sáng hôm nay  ông Hoành có bấm số điện thoại khẩn cấp của viện và chúng tôi đến phòng ông để khám thì ông Hoành cho biết ông cảm thấy mệt và trở mình trong lúc ngủ. Ống nói khi thức dậy vì xây sẩm nên chập choạng té ngay cạnh giường và hầu như trong tình trạng bất tỉnh. Chúng tôi đo tension máu và khám nghiệm thì vẫn thấy khá bình thường có điều là chỉ số A1C hơi cao. Chúng tôi để ông nghỉ ngơi trên giường và thỉnh thoảng chúng tôi đến phòng tái khám. Anh Xuân vấn an ông cụ, năm nay đã ngoài 87 tình trạng đau đớn có khả quan hơn không. Ông đòi anh Xuân chở ông vào bệnh viện ngay lập tức vì VDL (viện dưỡng lão) không chịu làm chuyện ấy ngay bây giờ. Chìu cha nên anh Xuân bèn dùng xe mình chở ông vào bệnh viện Charles-Lemoyne cũng không mấy xa VDL Lafayette cho lắm. Trong nhà thương họ làm thủ tục giấy tờ thông thường rồi khám xét và chất vấn ông cụ lẫn người nhà và đo điếc nhịp tim, máu và A1C. Vài chục phút sau y tá cho anh Xuân biết người ta phải giữ ông cụ ở lại nhà thương cho BS khám xét tường tận hơn vì chứng sưng phổi của ông từ hơn mấy tuần nay vẫn chưa khỏi. Chỉ số A1C vượt quá 9 cần được theo dỏi và cho thuốc mới.
   Trong lúc chờ đợi thủ tục ghi giấy tờ và họ hỏi thêm chế độ ăn uống của ông tối hôm qua như thế nào. Cô Hồng cho biết là Cha cô ở trong VDL Lafayette đã hơn 3 năm nay và những ngày gần đây ông than phiền là chán ăn món ăn tây nhạt nhẻo với salad và thịt thì chỉ có gà. Ông cụ cho biết là ông không còn sống được bao lâu nên cho ông thỏa mãn những món ăn mà ông thèm như phở bò và chả giò. Thế là hôm qua chúa nhật nhân dịp nhà cô Hồng đãi khách gia đình, cô tách ra 1 hộp phở và mấy cái chả giò rồi đem vào VDL cho ông cụ. Cô y tá nói: “ tình trạng sức khỏe của ông cụ hơi rắc rối vì chứng tiểu đường và bệnh sưng phổi cho nên yêu cầu gia đình tuân theo chế độ dinh dưỡng của BS trong VDL, không nên tự tiện cho ông cụ ăn bất kỳ món ăn nào khác. Các anh chị cùng gia đình nên hợp tác với chúng tôi vì sức khỏe của cụ”. Vài ngày sau đó con cháu ông lần lượt vào nhà thương thăm ông cụ. Một tuần lễ sau sức khỏe ông Hoành tạm ổn người ta gọi điện thoại cho người nhà để đưa cụ về viện dưỡng lão. Tôi và bà xã cũng có đến nhà thương và VDL để thăm ông thì ông tâm sự rằng ông có một nguyện vọng là xin cho ra đi càng sớm vì tình trạng sức khỏe như thế ông không thể chịu đựng được nữa.
     Ba tuần lễ sau bà xã tôi nhận nhiều cú điện thoại từ các anh chị em cho biết bà mẹ vợ hiện ở trong nhà già Rosemount (Rosemount Senior Home - NGR) bị cơn đau đớn khắp đầu, ở vai, mắt mờ đi và cần các con đưa đi nhà thương để khám sức khỏe. Cô con gái tên Hồng cuốn quýt bỏ công ăn việc làm lái xe từ sở làm đến nhà già NGR để đưa mẹ vào nhà thương Jean-Talon. Đến nơi là 11 giờ sáng. Cô y tá làm công việc xét nghiệm xem tình trạng khẩn cấp để xếp hạng. Cô y tá hỏi han tình trạng sức khỏe và xin bản tường trình của BS gia đình đã khám nghiệm trước để hoàn tất thủ tục. Vài tiếng sau họ cho bà về NGR và khuyên sau đó phải đi tái khám với BS gia đình với lý do đơn giản là bà bị phản ứng của thuốc trị tiểu đường Metformin. Ngày hôm sau bà xã tôi lại bỏ công ăn việc để đưa bà mẹ đi tái khám BS gia đình cố tìm hiểu lý do tại sao BS cho tăng đô thuốc từ 1.5 viên lên 4 mỗi ngày từ tuần trước. Âu là bà Thị năm nay gần 80 mắc chứng bệnh tiểu đường tuíp 2 vỉ chỉ số A1C vượt quá 8. BS gia đình cho thuốc merformin 1 viên rưởi mỗi ngày từ hơn 1 tháng nay. Sau vài tuần bà Thị cảm thấy đau đầu không buồn ăn, chảy mồ hôi hay ngất xỉu vì thiếu ăn. Bà đi khám lại BS gia đình và được bảo tăng liều thuốc lên 4 viên một ngày. Chỉ sau 2 ngày tăng lên thì mặt bà sưng vù lên, mắt mờ đi, đau đầu, thường chảy mồ hôi và nhiều triệu chứng đau nhức mệt mỏi khác. Đồng thời bà cụ cũng mắc bệnh loãng xương và cholesterol khá cao nên BS cho bà 4 thứ thuốc mỗi ngày. Hai ngày sau khi ra nhà thương tức thứ bảy cuối tuần vợ chồng tôi đến thăm bà ở nhà già NGR. Bà ra mở cửa cho chúng tôi với bộ mặt thảm nảo không sắc khí. Bà than đau đầu nhức mỏi, khó ăn, lo lắng vì độ A1C cao. Sau lần khám bệnh cuối cùng BS bắt mua máy đo One Touch để đo FPG trước khi ăn. Thường độ FPG phải dưới 7.0mmol/L là bình thường. Nhưng từ khi từ nhà thương về bà đo độ FPG nhiều lúc lên từ 9 đến 16 làm cho bà thêm lo âu. Những lúc ấy bà gọi điện thoại cho các con hiện sống rải rác ở Montreal, Orange County, Houston và Washington DC để cho biết tin vì bà rất ngại làm phiền con cái phải bỏ công ăn việc làm mà vào thăm bà thường xuyên. Cơn đau đầu hành hạ bà liên tục từ đó và bây giờ đến hai bàn chân tê nhức nhói. Mắt bà lúc tỏ lúc mờ. Căn đau hành hạ bà lien tục làm bà tuyệt vọng chỉ xin một nguyện vọng là cho ra đi càng sớm càng tốt. Khi chúng tôi đến thăm bà, trò chuyện và khuyến khích bà ăn uống. Chúng tôi tìm hiểu tại sao bà đã dùng thuốc trị tiểu đường thường xuyên mà căn bệnh trở nên trầm trọng hơn. Sau vài tiếng trao đổi chúng tôi mới hiểu rằng bà không theo hẳn lịch trình của BS về cách uống thuốc cũng như những hậu quả phụ bà gánh chịu mà không giải thích rõ ràng cho BS để họ hiểu rõ và cho thuốc đúng đô. Đây là một tâm lý chung của người già Á châu thường ngại ngùng khi nói lên những sự thật về căn bệnh mình trước BS. Chúng tôi cố giải thích tường tận về căn bệnh tiểu đường và việc cần trợ lý của thuốc mới mạnh, chỉ dẫn bà nên hoạt động thể dục, ăn uống lành mạnh thì thấy sắc diện của bà dần dà trở lại bình thường, mặt bớt sưng vù, bà cảm thấy vui vẻ lên một chút. Những ngày liên tiếp các con bên Montreal lần lượt thay phiên đến thăm bà. Tình trạng sức khỏe bà cụ có khả quan hơn nhưng vì thiếu hoạt động thể dục trong nhà già nên chứng tê đau ở hai bàn chân càng ngày càng nặng hơn. Chứng lo âu và trầm cảm cũng tăng vọt. Trước đây 10 năm bà cụ ở trong một căn nhà riêng với con trai út. Nhưng ít lâu sau con trai út đi lấy vợ và ra riêng nên bà bán nhà và dọn vào nhà già Rosemount. Vài năm đầu bà làm quen được vài bạn VN mới. Bà sống vui vẻ và rất an phận. Cuối tuần con cháu thay phiên đến thăm bà hoặc đưa bà về nhà riêng mừng tiệc. Hơn nữa các con bà từ Orange County, Houston , Washington DC mỗi năm đều về Montreal thăm bà vì đường xá xa xôi. Tưởng chừng cuộc sống của bà như thế là lên hương lắm. Dần dà rồi bà mất đi mấy người bạn mới trong NGR phải ra đi vỉnh viễn… Từ đó bà chỉ mong vào sự chăm sóc của con cái và cơn bệnh trầm cảm tăng dần. Mùa đông lạnh lẻo bên Canada làm cho việc hoạt động thể dục khó khăn hơn. Mặc dù trong nhà già mỗi tuần đều có tình nguyện viên đến luyện cho các ông bà cụ VN cách thở yoga và tập tài-chi. Bên cạnh nhà già Rosemount là chùa Huyền Không, có nhiều cụ còn sức khỏe tốt thường sang niệm Phật.
Tiểu đường tuýp 2 phát triển khi cơ thể trở nên kháng với insulin hoặc khi tuyến tụy/ lá mía (pancreas) sản xuất không đủ insulin.  Insulin là một hormone từ tuyến tụy, một tuyến nằm ngay phía sau dạ dày. Khi ăn, tuyến tụy tiết insulin vào máu. Khi insulin lưu thông, nó hoạt động như một chìa khóa bằng cách mở cửa cho phép đường vào các tế bào. Insulin làm giảm lượng đường trong máu (đường huyết hay blood glocose).
Glucose / đường - là một nguồn năng lượng chính cho các tế bào tạo nên cơ bắp và các mô khác. Glucose đến từ hai nguồn chính: các thực phẩm ăn và gan. Sau khi tiêu hóa và hấp thu đường ruột, đường được hấp thu vào máu. Thông thường, đường sau đó đi vào các tế bào với sự trợ giúp của insulin.
Gan hoạt động như một trung tâm lưu trữ và sản xuất glucose. Khi nồng độ insulin thấp - khi chưa ăn trong một thời gian, ví dụ - gan chuyển hóa được lưu trữ glycogen thành glucose để giữ lượng đường trong một phạm vi bình thường  Chính xác tại sao điều này xảy ra là không rõ, mặc dù thừa cân và không hoạt động dường như là yếu tố quan trọng. Khi đã bị bệnh tiểu đường tuýp 2, khả năng cơ thể giảm chịu ảnh hưởng của insulin - một hormone điều chỉnh sự chuyển động của đường vào các tế bào - hoặc cơ thể không sản xuất đủ insulin để duy trì mức độ glucose bình thường. Nếu không điều trị, hậu quả của bệnh tiểu đường type 2 có thể đe dọa tính mạng. Tiểu đường tuýp 2, thường khởi đầu ở người lớn, là một tình trạng mãn tính ảnh hưởng đến cách cơ thể chuyển hóa đường (glucose) trước khi cho vào máu. Triệu chứng bệnh tiểu đường tuýp 2 có thể phát triển rất chậm. Trong thực tế, có thể có bệnh tiểu đường tuýp 2 trong nhiều năm và thậm chí không biết nó. Hiệp hội bệnh tiểu đường Mỹ (American Diabetese Association) khuyến cáo tầm soát thường quy bắt đầu cho tiểu đường type 2 ở độ tuổi 45, đặc biệt là nếu đang thừa cân.
TRIỆU CHỨNG

Tăng sự khát nước và đi tiểu thường xuyên. Khi tích tụ dư thừa đường trong máu, chất lỏng được kéo từ các mô. Điều này có thể làm cho khát nước. Kết quả là, có thể uống và đi tiểu nhiều hơn bình thường.
Tăng đói. Nếu không có đủ insulin để chuyển đường vào tế bào, các cơ quan trở nên cạn kiệt năng lượng. Điều này gây nên đói dữ dội.
Xuống cân. Mặc dù ăn nhiều hơn bình thường vì cảm thấy đói nhưng vẫn có thể giảm cân. Nếu không có khả năng sử dụng glucose, cơ thể sử dụng nhiên liệu thay thế được lưu trữ trong cơ bắp và chất béo. Năng lượng bị mất vì glucose trong nước tiểu được thải ra ngoài.
Mệt mỏi. Nếu các tế bào đang bị mất đường có thể trở nên mệt mỏi và gây ra dễ cáu kỉnh.
Mờ mắt. Nếu lượng đường trong máu quá cao, chất lỏng có thể được kéo ra từ các ống kính của mắt. Điều này có thể ảnh hưởng đến khả năng thị lực.
Chậm lành vết loét hoặc nhiễm trùng thường xuyên. Tuýp 2 bệnh tiểu đường ảnh hưởng đến khả năng để chữa lành và chống nhiễm trùng.
Nước da sậm hơn. Một số người bị bệnh tiểu đường tuýp 2 có bản vá lỗi, da mượt màu đen trong các nếp gấp và nếp nhăn - thường ở nách và cổ. Tình trạng này, được gọi là nigricans acanthosis, có thể là một dấu hiệu của sức đề kháng insulin. Nên đi khám bác sĩ nếu quan tâm về bệnh tiểu đường hoặc nếu nhận thấy bất kỳ triệu chứng bệnh tiểu đường tuýp 2.

HẬU QUẢ
Bệnh thận (Kidney failure): Bệnh tiểu đường là nguyên nhân hàng đầu của bệnh thận ở Canada. Về lâu dài, đường huyết cao (blood glucose) ở mức độ có thể làm tổn hại các mạch máu nhỏ trong thận, làm suy yếu khả năng thận để lọc máu đúng cách. Kết quả là, một loại protein được gọi là "albumin" tràn vào nước tiểu thay vì được xử lý cho vào máu. Một lượng nhỏ protein trong nước tiểu được gọi là microalbuminuria; như bệnh thận tiến triển, nhiều protein được tìm thấy trong nước tiểu, một tình trạng gọi là proteinuria. Nếu không được điều trị đàng hoàng, thận sẽ bị suy nhược (điều này được gọi là "suy thận giai đoạn cuối") và lọc máu hoặc ghép thận sẽ được BS khuyến cáo.
Bệnh tiểu đường cũng có thể ảnh hưởng đến thận bằng cách gây tổn hại các dây thần kinh báo hiệu cho ta biết mỗi khi bọng đái bị đầy. Áp lực từ một bọng đái đầy có thể làm hỏng thận. Như vậy, nếu nước tiểu bị giữ lại lâu dài, nó có thể làm tăng nguy cơ phát triển việc nhiễm trùng đường tiết niệu, có thể lây lan đến bọng đái.
Lo lắng: bệnh nhân tiểu đường thường cảm thấy lo lắng không có lý do và sự lo lắng ảnh hưởng cuộc sống hàng ngày của họ, họ có thể bị rối loạn tinh thần vì chứng lo âu. Rối loạn lo âu gây ra lo lắng quá mức hoặc không thực tế và lo lắng về hoàn cảnh sống, thường là không có một nguyên nhân dễ nhận biết. Người ta ít biết về mối quan hệ giữa bệnh tiểu đường và sự lo lắng. Bằng chứng gần đây cho thấy tỷ lệ rối loạn lo âu được nâng lên ở những người bị bệnh tiểu đường loại 1. Người ta ước tính rằng 14% những người bị bệnh tiểu đường mắc bệnh rối loạn lo âu. Ít nhất có tới 40% số người có triệu chứng về lo âu và sợ hãi khi biết đường huyết kém. Rối loạn lo âu ở những người bị bệnh tiểu đường type 1 và 2 (anxiety disorders) có thể được kết hợp với việc kiểm soát đường huyết kém.
Các triệu chứng của trầm cảm ảnh hưởng đến 30% những người bị bệnh tiểu đường, trong khi 10% trong số họ bị trầm cảm nặng hơn. Một tâm trạng trầm cảm dẫn đến chức năng thể chất và tinh thần suy yếu, làm việc quản lý bệnh tiểu đường khó khăn hơn để dẫn đến việc duy trì đường huyết thấp (blood glucose);
Mối liên hệ giữa trầm cảm và bệnh tiểu đường không rõ ràng. Trầm cảm có thể phát triển vì căng thẳng và lo lắng liên quan đến quản lý bệnh tiểu đường. Trầm cảm thường không được chẩn đoán và không được điều trị. Cá nhân bị tiểu đường nên thường xuyên được kiểm tra bởi chuyên gia về tâm lý và rối loạn tâm thần (ví dụ như trầm cảm và lo âu).
Bệnh tiểu đường là nguyên nhân lớn nhất gây mù lòa ở Canada. Người bị tiểu đường có nhiều khả năng để phát triển đục thủy tinh thể lúc trẻ và tăng gấp hai lần khả năng phát triển bệnh tăng nhãn áp (glaucoma), bệnh tiểu đường gây "hiệu ứng trên võng mạc” là mối đe dọa chính đối với tầm nhìn. Theo thời gian, bệnh tiểu đường có thể gây ra những thay đổi ở võng mạc (retina) ở mặt sau của mắt. Võng mạc của bạn sẽ giúp bạn nhìn thấy bằng cách hành động như một máy chiếu phim ở mặt sau của mắt của bạn để chiếu hình ảnh vào bộ não của bạn. Sự thay đổi này được gọi là bệnh võng mạc. Có vài loại khác nhau gây ảnh hưởng đến những người có bệnh tiểu đường. Hoàng điểm (macula), là một phần của võng mạc giúp bạn để xem màu sắc, trở nên sưng lên (macula edema) và điều này có thể gây chứng mù lòa. Một biến chứng thứ hai là sự phát triển của các mạch máu nhỏ mới bị phá vỡ và rò rỉ máu vào mắt của bạn để võng mạc không thể chiếu hình ảnh đến não (proliferative diabetic retinopathy). Kết quả là tầm nhìn bị mất đi.
Người bị tiểu đường có thể phát triển bệnh tim 10 đến 15 năm sớm hơn so với người không mắc bệnh tiểu đường. Bệnh động mạch vành (Coronary artery disease) là hình thức phổ biến nhất của bệnh tim trong bệnh tiểu đường. Nó phát triển khi các động mạch cung cấp máu cho tim bị thu hẹp hoặc bị chặn bởi chất béo lắng đọng. Quá trình này thường được gọi là "xơ cứng động mạch” (hardening of the arteries). Nếu các động mạch cung cấp não bị thu nhỏ và cứng có khả năng dẫn đến đột quỵ. Glucose trong máu cao (đường huyết) là một trong những yếu tố nguy cơ đau tim hoặc đột quỵ. Nhưng những bệnh nhân mắc bệnh tiểu đường thường có một số yếu tố nguy cơ khác. Bao gồm quá thừa cân (đặc biệt là nếu họ có chất béo dư thừa xung quanh eo), lối sống thiếu hoạt động, huyết áp cao và cholesterol cao. Những người hút thuốc hoặc có tiền sử gia đình bị bệnh tim hoặc đột quỵ vẫn có nguy cơ cao hơn.
Thiệt hại bàn chân. Thiệt hại thần kinh ở bàn chân hoặc lưu lượng máu quá thấp làm tăng nguy cơ biến chứng bàn chân khác nhau. Nếu không điều trị, vết cắt và vỉ có thể trở nên nhiễm trùng nặng. Thiệt hại nghiêm trọng có thể yêu cầu loại bỏ ngón chân, bàn chân hoặc cắt cụt chân.
ĐỀ PHÒNG
Như đã trình bày ở trên chúng ta ngày nay đa số ai ai cũng vào lứa tuổi 60 hay hơn thế. Sinh lão bệnh tử là một quy luật bắt buột. Không ai có thể cải lại luật trời. Nhưng nhìn thấy đoạn cuối cuộc đời mà ta phải sống trong sự hành hạ đau đớn của thể xác thì quá buồn. Vì thế nguyện vọng xin ra đi của người thân cũng không cho là quá đáng. Gần đây ở tiểu bang Oregon có ra luật mới cho phép người ta toại nguyện nếu có bằng chứng cụ thể là sự sống không còn ý nghĩa vì sự đài đọa của các căn bệnh hiểm nghèo.
Tại sao ngay bây giờ ta không chọn lối sống khỏe, một chế độ dinh dưỡng lành mạnh hơn. Sự lựa chọn lối sống lành mạnh có thể giúp ngăn ngừa tiểu đường tuýp 2. Ngay cả trong chế độ ăn uống bệnh tiểu đường và tập thể dục có thể giúp phòng ngừa bệnh. Và một khi đã được chẩn đoán với bệnh tiểu đường, một lối sống lành mạnh có thể giúp ngăn ngừa các biến chứng nghiêm trọng.
Dân Á đông chúng ta ăn nhiều cơm. Nên giảm lại. Giảm ăn bánh ngọt và thức ăn bột chứa đường như thể pha gạo thơm với basmati hay gạo lức để giảm lượng đường, không uống nước ngọt mà thay vào đó bằng nước xay tự nhiên (juice no sugar added) từ cam, táo và bưởi, sữa, tomatoe juice (no sugar added). Gạo khi nấu thành cơm nước gạo chứa nhiều carbohydrate, ăn vào cơ thể sẽ chuyển thành đường. Nên ăn bánh phở, bún hay bánh tráng, hủ tiếu vì với quá trình chuyển gạo thành bún, nước gạo sẽ bị thải ra ngoài chỉ còn rất ít lượng carbohydrate giữ lại.
Sống tích cực. Tiểu đường là một bệnh nghiêm trọng, nhưng nó có thể được kiểm soát. Nếu sẵn sàng để làm phần việc, có thể tận hưởng cuộc sống, hoạt động lành mạnh với bệnh tiểu đường type 2.
Hạn chế ăn bánh mì trắng hãy thay vào đó bằng bánh mì làm bằng lúa mạch (whole grain). Tuyệt đối không uống nước ngọt thương mại như Coke, 7-Up, Reb Bull, etc…Ăn nhiều rau cải xanh nhiều chứa nhiều chất xơ, ăn ít mở và ít muối.
Rượu. Rượu và các chất được sử dụng để làm đồ uống hỗn hợp có thể gây ra cao hoặc thấp lượng đường trong máu, hoặc tuỳ thuộc vào cách uống và nếu ăn cùng một lúc. Nếu uống rượu nên  uống với trách nhiệm. Rượu có thể gây ra hoặc đường huyết thấp hoặc cao, phụ thuộc vào uống bao nhiêu và nếu ăn cùng một lúc. Nếu chọn uống, làm như vậy chỉ trong chừng mực và luôn luôn với bữa ăn. Các khuyến nghị đối với phụ nữ không có nhiều hơn ly hàng ngày, và đàn ông không quá hai ly mỗi ngày.
Căng thẳng. Các kích thích tố cơ thể có thể sản xuất để đáp ứng với stress kéo dài có thể ngăn chặn insulin hoạt động đúng. Hãy tránh căng thẳng nghiêm trọng. Nếu đang căng thẳng, rất dễ từ bỏ thói quen quản lý bệnh tiểu đường. Để kiểm soát, giới hạn thiết lập. Ưu tiên các nhiệm vụ. Tìm hiểu kỹ thuật thư giãn. Nên cố gắng có nhiều giấc ngủ ngon.
Giữ cholesterol trong máu thấp và huyết áp trong kiểm soát. Ăn những thực phẩm lành mạnh và tập thể dục thường xuyên có thể đi một chặng đường dài hướng tới việc kiểm soát huyết áp cao và cholesterol. Thuốc có thể cần thiết.
Nếu hút thuốc hoặc sử dụng các loại thuốc lá, hỏi bác sĩ để giúp bỏ thuốc lá. Hút thuốc làm tăng nguy cơ biến chứng bệnh tiểu đường khác nhau, bao gồm đau tim, đột quỵ, tổn thương thần kinh và bệnh thận. Trong thực tế, những người hút thuốc bị bệnh tiểu đường ba lần nguy cơ tử vong bệnh tim mạch hơn là những người tiểu đường không hút thuốc, theo Hiệp hội Tiểu đường Mỹ. Nói chuyện với bác sĩ về cách để bỏ thuốc lá hoặc ngừng sử dụng các loại thuốc lá.
Ăn thức ăn lành mạnh. Những thực phẩm có nhiều chất dinh dưỡng và ít chất béo và calo. Cũng cần ăn sản phẩm động vật và đồ ngọt ít hơn. Các loại thực phẩm chỉ số glycemic thấp cũng có thể hữu ích. Các chỉ số glycemic là một thước đo của thực phẩm một cách nhanh chóng gây ra sự gia tăng lượng đường trong máu. Thực phẩm có chỉ số đường huyết cao làm tăng lượng đường trong máu một cách nhanh chóng. Các loại thực phẩm đường huyết thấp có thể giúp đạt được một lượng đường trong máu ổn định hơn. Thực phẩm có chỉ số glycemic thấp, thường là loại thực phẩm có chất xơ cao hơn. Tập trung vào các loại trái cây, rau và ngũ cốc. Đối với mỗi 1 000 calo tiêu thụ, cố gắng để có ít nhất 14 gram chất xơ, vì chất xơ giúp kiểm soát lượng đường trong máu. Định lượng carbohydrates trong thực phẩm là một điều cần phải kết hợp vào kế hoạch bữa ăn. Khi hiểu được những điều cơ bản nên ghi nhớ tầm quan trọng của sự nhất trí. Để giữ cho lượng đường trong máu, cố gắng ăn cùng một lượng thực phẩm với cùng một tỷ lệ carbohydrates, protein và chất béo đồng đều mỗi ngày.
Bông cải xanh (broccoli) và trắng (choux fleur) là loại rau rất tốt cho sức khỏe người bệnh tiểu đường. Bông cải xanh có nhiều chất xơ và chất chống oxy hoá. Nó cũng giàu crom, có vai trò quan trọng trong kiểm soát đường huyết.
Trái Mướp Đắng (khổ qua) màu xanh có bề ngoài gồ ghề ngộ nghĩnh đã được ghi trên sáu con tem biểu tượng cho sáu loại cây thuốc thiên nhiên có dược tính trị bệnh cao mà Liên Hiệp Quốc phát hành vào năm 1980. Mướp đắng chứa đầy đủ các chất dinh dưỡng căn bản như nước, đạm, carbohydrat, béo, sinh tố và một số khoáng chất với tỷ lệ khác nhau. Mướp đắng được coi như có khả năng làm hạ đường huyết, hạ huyết áp, chữa ho, giảm đau nhức và sát trùng ngoài da. Trên thị trường hiện nay có bán trà khổ qua, được giới thiệu là có thể giúp ngủ ngon, đại tiện dễ dàng, mát gan, bổ mật, giải nhiệt, giải độc trong cơ thể và khi dùng thường xuyên sẽ ngừa được các biến chứng của bệnh tiểu đường, sỏi thận, mật....
Chế độ ăn gồm nhiều loại đậu, đỗ có thể giúp kiểm soát chỉ số đường huyết cũng như giảm nguy cơ mắc các bệnh tim mạch và đột quỵ ở những bệnh nhân tiểu đường tuýp 2.
Theo nghiên cứu khoa học mới đây được đăng trên tờ Daily Mail thì măng tây có khả năng giữ lượng đường trong máu ở mức độ kiểm soát và tăng cường sản xuất insulin, hormone giúp cơ thể hấp thụ glucose.
Trong khi các loại đường có các loại thực phẩm chuyển thành đường trong máu một cách nhanh chóng, thì đường trong cà rốt lại chuyển hóa ở mức độ chậm chạp. Cà rốt được cho là rất tốt cho bệnh nhân tiểu đường nó cung cấp beta-carotene giảm nguy cơ của bệnh tiểu đường và kiểm soát đường huyết tốt hơn..
Hạn chế thực phẩm chứa nhiều đường như mía, tất cả các loại sữa chế biến, cà phê, kẹo, đá chanh, trái cây đóng hộp, nước quả ép, kẹo, mứt, chè, mỡ…Nhưng ăn uống bao nhiêu đường là phù hợp?. Tuy nghành Y Tế Canada và chính phủ Hoa Kỳ không có khuyến cáo về lượng tiêu thụ đường trên nhãn hiệu thương mại thức phẩm, nhưng Hiệp hội Tim Mạch Hoa Kỳ cho biết nam giới không nên tiêu thụ quá 9 muỗng cá phê đường mỗi ngày và phụ nữ là 6 muỗng.
Thực phẩm nên hạn chế ăn như cơm, mì xào, hủ tiếu, bánh canh, bánh mì, các loại khoai ( khoai lang, khoai mì...), bánh bích qui, trái cây ngọt như soài.
Hãy hoạt động thể chất nhiều hơn nữa. Hãy nhớ rằng hoạt động thể chất làm giảm lượng đường trong máu. Kiểm tra lượng đường trong máu trước khi hoạt động. Có thể cần ăn một bữa ăn nhẹ trước khi tập thể dục để giúp ngăn ngừa lượng đường trong máu thấp, nếu dùng thuốc tiểu đường hoặc insulin có lượng đường trong máu thấp hơn. Mục tiêu trong 30 phút hoạt động thể chất vừa phải mỗi ngày. Hãy đi bộ nhanh mỗi ngày. Đạp xe. Bơi lội. Nếu không thể phù hợp trong tập luyện lâu dài nên cắt thành nhiều phiên nhỏ suốt cả ngày.
Giảm cân dư thừa. Nếu đang thừa cân, giảm 5-10 phần trăm trọng lượng cơ thể có thể làm giảm nguy cơ bệnh tiểu đường. Để giữ cho trọng lượng trong một phạm vi lành mạnh, tập trung vào thay đổi chế độ ăn và thói quen tập thể dục. Động viên bản thân bằng cách ghi nhớ những lợi ích của trọng lượng mất đi, như một trái tim khỏe mạnh, năng lượng hơn và cải thiện lòng tự trọng.
Ăn uống là một trong tứ khoái của con người nhất là thức ăn ngọt và bánh ngọt lại càng hấp dẫn kích thích hơn. Nếu bỏ qua mấy thứ nầy thì cuộc đời mất đi thú vị. Nhưng hãy nhìn những người già đang sống lê lếch đau đớn trong viện dưỡng lão bị hành hạ bởi căn bệnh tiểu đường kinh niên thì chúng ta cũng nên nghĩ lại thà giảm lượng đường ngay từ bây giờ trong các phần ăn cũng chưa quá muộn…
Nếu xui xẻo mà mắc chứng tiểu đường thì đành phải dùng thuốc. Metformin là một lọai thuốc trị tiểu đường có thể làm giảm nguy cơ bệnh tiểu đường tuýp 2 - nhưng sự lựa chọn lối sống lành mạnh, chịu khó hoạt động thể xác đều đặn và việc dinh dưỡng tốt vẫn là điều rất cần thiết.

Nguyễn Hồng Phúc – sưu tầm & nghiên cứu

Tham Khảo:
1. http://www.dieutri.vn/noitiet/5-1-2013/S3544/Tieu-duong-tuyp-2-dai-thao-duong.htm#ixzz3JgcYguHi
2. http://www.diabetes.ca/about-diabetes/signs-and-symptoms


ÔNG GIÀ NOËL CÓ THẬT



Tôi có hai đứa con mà đứa nào cũng mồ côi cha rất sớm
Khi thằng con trai đầu lòng được hơn một tuổi thì bất hạnh xảy ra, vợ chồng con cái nhà tôi kéo nhau vào trại giam không hẹn ngày về... Thật ra câu chuyện đáng buồn này nếu nhìn theo góc độ nào đó cũng không có gì bi thảm, bụng làm thì dạ ráng chịu vậy. Bất cứ ai còn có tấm lòng với quê hương đất nước khi nhìn thấy cảnh trái tai gay mắt, áp bức bất công xảy ra trong cái gọi là xã hội chủ nghĩa mà cộng sản miền Bắc xâm chiếm và thống trị miền Nam sau ngày 30/4/75 thì cũng làm như chúng tôi thôi, dù sự phản đối được thể hiện bằng cách này hay cách khác. Vợ chồng chúng tôi bị bắt về tội phản động, nhà cửa bị niêm phong và tôi chỉ kịp mang theo mấy gói gạo lức Bích Chi cùng ít khăn tả cho con... Ngoài ra tất cả đều mất hết, kể cả tính mạng của chồng tôi.
Nhưng điều tôi ân hận nhất đời là phải đẩy thằng bé vào trong hoàn cảnh khốn khổ này. Đêm Giáng Sinh đầu tiên trong phòng biệt giam tăm tối ở một tỉnh nhỏ xa lạ ngoài Trung, tôi nghe tiếng chuông nhà thờ đổ rất gần, tôi ôm thằng bé đang khóc ngất vì đói sữa mà nát cả lòng “ Lạy Chúa con là người ngoại đạo, nhưng tin có Chúa ngự trên cao...”Tôi thành tâm cầu nguyện theo cái cách riêng của mình để mong Chúa nghe thấy, nhưng chắc Ngài cũng bận rộn với hàng triệu triệu con chiên đang khốn khổ trong cái xã hội loi nhoi ngoài kia cần cứu rổi hơn, nên bóng tối vẫn phủ trùm quanh đây sự im lặng đáng sợ và tôi lại mơ đến ông già Noël đầy huyền thoại của tuổi thơ “ Ước gì ông già Noël là có thật để ông mang đến đây một bình sữa cho thằng bé nhà tôi”
Rồi những năm tháng lạnh lùng trôi qua trong trại giam, chồng tôi bị tử hình sau đó không lâu, con trai tôi qua những cơn sốt nặng không thuốc men, thiếu dinh dưởng, thoi thóp trong hôn mê kéo dài... Để khi tỉnh dậy thì tay chân co rút và lưỡi líu lại, một bác sĩ tù nào đó nói với tôi về di chứng của bệnh viêm não. Tôi tuyệt vọng tưởng mình có thể giết chết đứa bé và tự tử để thoát khỏi kiếp lưu đày. Nhưng khi nghe tiếng kêu thét đầy hoảng sợ  của con, tôi lại chùn tay bật khóc!... Gương mặt ngây thơ của nó đáng yêu biết bao nhiêu, tôi phải sống để giữ lời hứa với anh ấy là sẽ nuôi dạy nó nên người, cho dù bây giờ hình hài nó không còn giống như bao đứa trẻ khỏe mạnh bình thường khác, cho dù chúng tôi đang sống trong sự trả thù hèn hạ của bên chiến thắng, nhưng tôi không thể dạy nó lòng căm ghét kẻ đã giết cha nó, không thể dạy nó sự oán hận cái xã hội đã đẩy người dân vào bước đường cùng. Chưa bao giờ tôi kể cho nó nghe về sự thật đáng buồn của gia đình mình. Tôi không muốn tinh thần nó bị tổn thương, chịu đựng một thân thể khiếm khuyết cũng đủ làm đau nó cả đời rồi.
Nó chỉ là thằng bé tật nguyền lớn lên ngơ ngác giữa núi rừng hiu quạnh, bệnh hoạn èo uột như rong rêu bám vào cái lu mẻ ở xó hè, như bụi cỏ dại mọc trên bờ tường đá quấn đầy kẻm gai sau trại. Cả tuổi thơ buồn thảm của nó chỉ biết có Mẹ thôi, Mẹ là Trời là Đất, là nắng sớm là mưa chiều, là trăng treo ngoài cửa sổ, là tiếng cú kêu thê thiết đêm sương lạnh... Tôi gom hết những yêu thương dành cho nó, tôi cố đem những kiến thức mà tôi có được để mong dạy cho thằng bé quen dần với đoạn đời đầy gian khổ hôm nay, nhưng có lẽ nó quá nhỏ bé để cảm nhận ra cuộc sống bất thường này, nên dễ dàng chấp nhận hiện tại trong sự hồn nhiên đến xót xa. Mỗi ngày đối với nó đều là những trang sách mới toanh với nhiều điều thú vị mà thằng bé ba- bốn tuổi đầu như nó luôn hồ hởi phấn khởi để ... nghe, từ một chiếc lá rơi bên hàng rào hay hòn sỏi lượm bên bờ suối trong lúc đi lao động, hoặc lông chim vướng ngoài bụi tre đều là những câu chuyện cổ tích đầy sinh động mà tôi cố gắng tưởng tượng ra để làm quà cho nó. Và dĩ nhiên hình ảnh ông già Noël  tuyệt vời không thể thiếu trong tuổi thơ tội nghiệp của nó.
Bắt đầu từ cánh thiệp Giáng Sinh của ai đó gởi vào trại cho người thân, nhưng bị tên công an gác cổng ném đi không cho nhận (liên lạc thư từ thăm hỏi đã khó khăn, huống chi loại bưu thiếp xa xỉ của đế quốc) cánh thiệp nhàu nát lem luốc bị gió cuốn vào đống rơm sau nhà kho và tôi vội cuốn nó trong vạt áo mang về. Đêm đó hai mẹ con chun vô mùng đốt đèn lên để ngắm hình ông già Noël có hàm râu dài trắng như tuyết, mặc bộ đồ đỏ chót và sau lưng vác một bao đầy quà. Tôi nói thao thao với thằng bé như thể tôi đã từng gặp ông, từng được ông ôm vào lòng và cho những món quà mà tôi đã viết thư xin ông trước ngày Giáng Sinh hàng năm. Nhưng bây giờ thì khác hơn một chút, ông quá bận rộn nên không thể đến thăm từng đứa trẻ được, chỉ cho quà những bé ngoan nếu nó treo chiếc vớ ngoài cửa sổ trong đêm 24 tháng 12. Trong đống đồ nhàu nát của hai mẹ con, tôi tìm thấy chiếc vớ len cũ kỷ của nó hồi mới nhập trại, nó có vẽ thất vọng khi thấy chiếc vớ quá nhỏ lại còn bị rách ở dưới gót, món quà có thể bị rớt mất... Tôi đành phải cắt ống tay áo mình ra may cho nó cái túi ba gang như trong truyện ăn khế trả vàng và rù rì với bạn bè chung quanh xin ít kẹo bánh để dành làm quà cho nó. Ông già Noël đã hứa như vậy mà. Đêm đó nó ngủ không yên, lâu lâu lại ngóc đầu nhìn ra cửa sổ trông chờ..
Với tôi thời gian này là những khoảng đời đau buồn nhất mà tôi phải chịu đựng trong cảnh tù đày khốn khổ, nhưng có lẽ là niềm hạnh phúc của cả hai chúng tôi là được sống bên cạnh nhau trong thời gian khá dài, khi mà những túng thiếu đói kém đã trở thành chuyện bình thường trong mỗi ngày qua đi cháo rau hiu hẫm, dù bệnh tật đã đày đoạ thằng bé đến kiệt sức, có lúc tôi tưởng nó bỏ Mẹ theo Ba...
Nhưng ơn Trời! Nó vẫn sống sót đến ngày rời khỏi trại giam. Một tổ chức nhân đạo của quốc tế đã vào trại mang nó đi xa hơn, thoát khỏi gông cùm khắc nghiệt của cái đất nước mà Ba mẹ nó đã chọn ở lại sau những ngày đen tối đó
Hơn mười năm mòn mỏi tù đày, cuối cùng tôi cũng được thả về sau khi bỏ lại cả khoảng trời thanh xuân tươi trẻ của mình trong trại giam. Ngày về thênh thang đến trống rổng, tôi không biết mình phải làm gì, sống ra sao trong những ngày tháng tới... Mọi thứ đều thay đổi, xa lạ khiến tôi như hụt chân chới với, cái cảm giác bơ vơ lạc lỏng trong thành phố thay tên lạ lẫm này làm tôi thấy mình cô đơn đến tội nghiệp...
Con bé được sinh ra như một định mệnh trớ trêu, thật lòng tôi không yêu người đàn ông ấy, nhưng tôi phải cám ơn anh ta đã cho tôi một sinh linh bé bỏng này, nó đáng yêu biết bao nhiêu khi làm thay đổi cuộc sống buồn tẻ của tôi.
Được làm Mẹ là một thiên chức cao quý, trong hoàn cảnh này tuy buồn nhưng tôi thấy nguôi ngoai nhiều khi mỗi ngày nhìn nó lớn lên hồn nhiên mạnh mẽ. Tôi cố gắng để trở thành người phụ nữ đảm đang trong vai trò “ Ba mẹ là bóng mát, che chở suốt đời con”. Tôi trở lại giảng đường khi con bé vừa vô lớp một, để sau giờ tan ca mệt mỏi, tôi lật sáchra đọc thì con bé cũng ê a tập đánh vần, thế mà ròng rả mấy năm trời hai mẹ con “thi đua lập thành tích”, con bé cứ học sinh giỏi, học sinh xuất sắc đều đều, còn tôi thì rớt dài dài mấy môn lịch sử Đảng... Nhưng không hề gì, học để có chút kiến thức nhỏ nhoi trong cuộc sống bon chen này, còn hơn chấp nhận sự thua thiệt vì dốt nát, tôi vẫn thích tự đứng trên đôi chân của mình, dù mỏi đuối !!

Dĩ nhiên ông già Noël cũng không thể thiếu trong trong tuổi thơ êm đềm của con bé, khi thì hộp bút chì màu, con búp bê hay cái áo đầm trong lứa tuổi mẫu giáo, lớn lên một chút nó biết viết thư gởi ông già Noell để vòi quà thì tôi “gài độ” thêm mức khen thưởng chăm ngoan cho nó “phấn đấu tiến bộ”. Có năm nó còn vẽ bản đồ chỉ đường cho Ông già Noel qua phát quà cho bạn của nó, vì hỏi ra trong cái xóm lao động nghèo này, không đứa nào biết có Ông già Noël. Để củng cố niềm tin của nó, tôi lại tốn công gói thêm vài món quà để nửa đêm Noël chờ tụi nhỏ ngũ mà treo lên cây trứng cá trước nhà. Có thấy được vẽ mặt hí hởn của chúng nó khi nhận quà thì mới cảm nhận được sự cần thiết của Ông già Noël đầy huyền thoại trong trí tưởng tuổi thơ, tác động lên việc hình thành nhân cách của trẻ nhỏ, phải ngoan, phải chăm học, phải biết vâng lời cha mẹ thầy cô thì mới có quà. Và con bé tôi đã lớn lên trong niềm tin như vậy, cứ mỗi năm nó lại gởi thư cho Ông già Noël tâm sự vòng vo ở đoạn đầu và xin quà ở đoạn cuối, thỉnh thoảng nó còn chê ông viết chữ khó đọc hơn năm ngoái hay chỉ viết có mấy dòng khi bây giờ nó đã biết đọc rào rào. Và tôi lại cố rèn chữ theo ý nó, viết lưu loát tình cảm hơn ... Cho đến năm nó lên 12 tuổi, một hôm từ trường trở về, nó thủ thỉ với tôi “ Tụi bạn con nói không có ông già Noël đâu, là Má mày làm đó, nghĩa là sao Má?”.
Tôi chợt khựng người bối rối, thật lòng lúc đầu bịa ra câu chuyện Ông già Noël, tôi chỉ muốn con mình vui trong cảnh mẹ góa con côi, nhưng nếu sự dối trá là một điều không thể chấp nhận được đối với trái tim ngây thơ, và niềm tin hồn nhiên của con trẻ, thì có lẽ tôi cũng nên quỳ sám hối về những gì mà tôi đã làm cho các con tôi trong tuổi thơ cô đơn bất hạnh của chúng nóTôi ôm con bé vào lòng với niềm xót xa thương cảm  “Ông già Noël chỉ có thật khi ai tin vào điều đó, nếu con tin thì ông ấy sẽ yêu thương con, sẽ ở bên cạnh con, cũng như Má vậy thôi, con tin là Má luôn yêu thương con thì Má sẽ giữ mãi tình yêu đó cho con”
Thế đấy, chuyện ông già Noël là có thật trong tuổi thơ của tất cả trẻ em trên trái đất này, hàng năm bưu điện khắp nơi vẫn nhận đầy thư gởi cho Ông già Noël, và họ cũng chuyển những gói quà đến các trẻ nhỏ dưới nhiều hình thức khác nhau, để tạo nên mùa Giáng Sinh lung linh sống động, biểu tượng Ông già Noël  là hạt giống của niềm tin, của hy vọng, của tình yêu thương không biên giới được chia xẻ ấm áp, là trái tim nhân hậu, là tấm lòng bao la của cha mẹ dành cho các con, cho dù khi chúng nó nhận thức rằng Ông già Noël chỉ là sản phẩm tưởng tượng của người lớn, nhưng cả thế giới không ai cảm thấy thất vọng về niềm tin hoang đường này, thật lòng mà nói, có phải bạn cũng thích được nhận quà trong đêm Giáng Sinh? dù chỉ là một tấm card mỏng manh hay cái ôm choàng thân tình của bạn bè, người thân, sự ấm áp có sức loan toả kỳ diệu trong cái lạnh giá của cuộc sống hôm nay.
Hãy tin như vậy đi!

Ngọc Ánh


 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 | Designed by Rumah Dijual | Support by Blog Thiết Kế