HỌP MẶT HD NAM CALI NGAY2 29/05/ 2016

THƠ VÀ NGƯỜI




****
Cuộc đời ai cũng ước mơ
Cuộc đời tươi đẹp có thơ đồng hành
Thơ là tiếng nói của lòng
Mượn thơ bày tỏ đôi dòng tâm giao
Thơ là mạch sống ngọt ngào
Thơ là an ủi niềm đau của đời
Nhờ thơ thay nói đôi lời
Cho vơi niềm nhớ ở nơi xứ người
Mượn thơ châm biếm cuộc đời
Nhân tình thế thái chuyện đời thiệt hơn
Nhờ thơ xoa dịu tủi hờn
Mượn thơ bớt nỗi cô đơn xứ người
Nhờ thơ có được nụ cười
Nhờ thơ tìm được ai người tâm giao
Thơ như một trận mưa rào
Tưới xanh cây cỏ thấm vào đất quê
Thơ là nắng ấm xuân về
Tạo niềm hy vọng tràn trề đời tươi
Thơ là tiếng nói nụ cười
Là nguồn an ủi cho vui đời nầy
Nhựa là nguồn sống của cây
Thơ là nguồn sống của người yêu thơ

Trịnh Quang Chiếu


TÔI SẼ VỀ THĂM


***
Tôi sẽ về thăm quê BẠC LIÊU
Thăm xóm TRÀ KHA nhớ rất nhiều
Ghé qua TRÀ KHỨA mùa lúa chín
Ấm lại tình quê tuổi xế chiều
*
* *
Tôi sẽ về thăm quê BẠC LIÊU
Thăm trường CÔNG LẬP tan trường chiều
Đến trước cỗng trường chờ ai đó
Thẫn thờ nhớ lại bóng người yêu
*
* *
Tôi sẽ về thăm quê BẠC LIÊU
Thăm chợ BẠC LIÊU lúc ban chiều
Kẻ gồng người gánh đời xuôi ngược
Ghé gánh hàng rong ăn bún riêu
*
* *
Tôi sẽ về thăm quê BẠC LIÊU
Thăm bến đò dưới nhớ rất nhiều
Thăm đình AN TRẠCH nồng nhang khói
Thăm xóm LÒ HEO nắng hanh chiều
*
* *
Tôi sẽ về thăm quê BẠC LIÊU
Thăm CẦU HỨNG GIÓ lúc ban chiều
Thở lại mùi thơm mùa lúa chín
Ăn tô cốm dẹp nhớ rất nhiều
*
* *
Tôi sẽ về thăm quê BẠC LIÊU
Thăm vườn nhãn chín ruột hột tiêu
Thăm ruộng BA THẮC mùa muối mặn
Mặn tình biển cả muối BẠC LIÊU
*
* *
Tôi sẽ về thăm quê BẠC LIÊU
Thăm lầu CÔNG TỬ nhớ rất nhiều
Thăm dòng sông nhỏ xuồng qua lại
Thăm lại người em tuổi xế chiều
Tôi sẽ về thăm quê BẠC LIÊU......


( Chieu Trinh )

NHỚ VỀ THA LA XÓM ĐẠO

                                            
-Xóm Đạo Tha La .Trước tiên, nói về “Xóm Đạo”, để chỉ một “xóm gồm những tín đồ theo cùng một tôn giáo sống chung bên nhau,nhưng từ”xóm đạo’ thường để dành chỉ xóm của những ngưòi theo đạo thiên chúa hơn.Xóm đạo cũng có thể hiểu là một họ đạo.Nói về xóm đạo, trên toàn cỏi miền Nam có hàng trăm xóm như vâỵ,trong đó nhiều xóm rất nổi tiếng ,điển hình nhưTha La Xóm Đạo”, vì lai lịch đáng lưu ý.. . Và Tha La là gì,mà khi nghe thật đễ thương vô cùng.Tha La nguyên thủy là do “sa la’’, từ tiếng Cam Bốt , với nghĩa ban đầu là một cái chòi, trạm nhỏ. . Ngày xưa thật xưa, đường xá đi lại không nhiều,và cũng không có hàng quán bán nước giải khát,bà con người mình hay cất một cái chòi nhỏ,bên trong có một chum nước với cái gáo múc thưòng bằng gáo dừa khô , để bà con đi đưòng vào nghỉ chân và uống nưóc.Sau nầy từ tha la còn có thể hiểu như một xóm ,và xóm Tha La nay thuộc xã An Hoà,Trảng Bàng(Tây Ninh), là họ đạo có từ thời Pháp,qua nhiều biến cố, nay vẫn còn . .và đang được xây dựng trùng tu.Là những khách yêu thơ, hẳn phải nhớ bài”Tha La Xóm Đạo” của nhà thơ  Vũ Anh Khanh,khi trở về thămchốn cũ:
                              Tha La xóm đạo
                              Có trái ngọt cây lành
                              Tôi về thăm một dạo
                              Giữa mùa nắng vàng hanh.
                              . . . . . . .
                              Thôi hết rồi còn chi nữa Tha La
                              Đây mênh mông xóm đạo với rừng già
                              Nắng lồ lộ rụng trên đầu viễn khách
                              Khách bước nhẹ trên con đường đỏ quạch
                              Gặp cụ già đang ngóng giữa bâng khuâng.
          Và cũng một nhà thơ khác, Kiên Giang Hà Huy Hà, ông nầy không nhớ ngôi giáo đưòng Tha La, mà chỉ nghĩ đến”ngưòi em xóm đạo” qua bài thơ “Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím”
                              Lâu quá không về thăm xóm đạo
                              Từ ngày binh lửa cháy quê hương
                              Khói bôm che lấp vùng quê mẹ
                              Che cả người thưong nóc giáo đưòng
                              . . . . . . .
                              Mặc dù em chẳng còn xem lễ
                              Ở giáo đưòng u tịch chốn xưa
                              Anh vẫn giữ lầu chuông gác thánh
                              Nghe chuông truy niệm mối tình xưa. .
          Năm 1964, nhạc sĩ Dũng Chinh phổ thành bài hát ”Tha La Xóm Đạo” rất nổi tiếng.Sau đó,một năm nhạc sĩ Sơn Thảo phỏ thành bài hát mang tên”Hận Tha La”.Bài thơ cũng được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc(?),trở thành bản tình ca nổi tiếng cùng với:’Chuyện Tình Giàn Thiên Lý”.Nhưng thôi, chúng ta hãy tạm quên chuyện thơ văn, mà hãy nhớ đến Tha La Xóm Đạo với  một hoài niệm vô cùng. Địa danh nầy ,thuộc huyện Trảng Bàng(Tây Ninh) là quê hương của Trung Tá hạm trưỏng Nguỵ văn Thà .Vị anh hùng của chúng ta vốn là học sinh trưòng tiểu học Trảng Bàng,gần bờ sông Vàm Cỏ Đông.Trung Tá Nguỵ văn Thà đã cùng 74 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà đã hy sinh vào tháng 1/1974 khi quân Trung Cộng điên cuồng, ngang ngưọc xử dụng lực lượng áp đảo đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam. Lúc nầy, quân dân miền Nam đang phải tận lực chiến đấu bảo vệ quê hương ,giờ lại phải chống với quân Trung Cộng to lớn hơn nhiều.Tuy nhiên, hải quân chúng ta đã tuân hành lệnh của Tổng Tu Lệnh Tối Cao là Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà, nổ súng đánh trả.Ta đã anh dũng bắn trả, tiêu diệt hai chiến hạm của địch,và vì lẽ nào đó không quân của ta lại không đưọc ra tiếp sức.Than ôi,  mãnh hổ nan địch quần hồ, cuối cùng về phía ta một số chiến sĩ oai hùng đã phải hy sinh.Riêng Trung Tá Thà, sau khi lo liệu cho chiến sĩ còn sống được cứu thoát,đã nhứt định ở lại cùng với chiến hạm  và cùng 73 đứa con yêu của tổ quốc,mãi mãi ngủ yên dưới lòng biển lạnh.



          Hình nhà thờ Tha La Xóm Đạo     


          Nhớ về chuyện xưa, chúng ta hẳn phải nhuốm chút u buồn, nhớ ngôi giáo đưòng xưa, và đặc biệt nhớ đến vị hạm trưỏng anh hùng Nguỵ văn Thà cùng 74 chiến sĩ thân yêu của tổ quốc Việt Nam.Chúng ta cũng không được phép quên ,mà hãy nhớ và nhớ nói lại cùng con cháu :”Hoàng Sa là của Việt Nam,từ hàng nhiều trăm năm. Năm 1974, quân Trung Cộng đã đánh chiếm, dùng vũ lực xâm lăng là không có gí trị về công pháp quốc tế”(Tài liệu tổng hợp, có tham khảo trang www.myfastforum.org  và  www.chimviet.freefr/truyenky )

Hoài Việt



THA LA XÓM ĐẠO




Tha hương mùa lễ GIÁNG SINH
Gợi bao nỗi nhớ chút tình THA LA
Gió dân xóm đạo hiền hoà
Rừng xanh suối mát đậm đà tình quê
Trái cây vườn tược xum xuê
Xóm nhà im bóng đất quê thắm tình
Hồi chuông ngân đổ GIÁNG SINH
Đèn sao lấp lánh nhớ hình dáng xa
Bỗng nhiên trời nổi phong ba
Chiến tranh lửa khói xóm nhà quạnh hiu
Giã từ làng xóm tiêu điều
Ba lô áo trận mang nhiều hờn căm
Mẹ già em nhớ sớm thăm
Ruộng vườn chăm sóc sang năm anh về
Chúng mình vui lại tình quê
Xuôi dòng VÀM CỎ nước về đồng xanh
Đôi ta dệt lại mộng lành
Quỳ bên tượng CHÚA cùng anh nguyện cầu
Quê người xóm đạo tôi đâu
Để tôi nhớ lại tình đầu THA LA
Ai về xóm đạo hiền hoà
Gởi lời thăm hết xóm nhà giáo dân
Tha hương lòng mãi bâng khuâng
Nhớ về xóm đạo lệ rưng mi trào

TRỊNH QUANG CHIẾU


TÔI VẪN NHỚ



****
Tôi vẫn nhớ người em BẠC LIÊU
Gánh hàng rong rao bán chợ chiều
Bà ba nón lá khăn quàng cổ
Rao hàng lảnh lót dáng đáng yêu
*
* *
Tôi vẫn nhớ trống trường vang xa
Trường tiểu học báo trẻ về nhà
Tiếng cười tiếng nói như chim hót
Cắp sách về nhà gặp mẹ cha
*
* *
Tôi vẫn nhớ chợ đêm ba mươi
Nhà lồng đèn thắp sáng mọi nơi
Rau cải heo gà mang bán hết
" Mại dô " bán rẻ tiếng nói cười
*
* *
Tôi vẫn nhớ mùa nhãn chín vàng
Có nàng gánh nhãn tiếng rao vang
Tiếng rao ngọt lịm như đường cát
Khắp cùng ngõ hẽm nghe vang vang
*
* *
Tôi vẫn nhớ trường công lập xưa
Quán bà quận CẢNH em trú mưa
Nhìn em thẹn thùng trong ánh mắt
Một thoáng tình ai nhớ duyên xưa
*
* *
Tôi vẫn nhớ mùa lúa chín vàng
Ngoài đồng gặt hái chim hót vang
Sáu câu vọng cổ tiếng em hát
Để mãi lòng tôi nhớ cô nàng

Trịnh Quang Chiếu


TÌNH ĐẸP MÙA CẤY LÚA




Nghe em hát khúc dân ca
Gợi bao kỷ niệm thiết tha trong lòng
Nhớ ngày hò hẹn bên sông
Hàng dừa nghiêng bóng cạnh đồng ruộng xanh
Mùi mạ non vương tóc em
Biết bao kỷ niệm êm đềm khó phai
Nghiêng vành nón lá tóc bay
Em hay mắc cỡ tim ai rộn ràng
Chuyện đời nghịch cảnh trái ngang
Đến mùa lúa trổ em sang đò rồi
Trách ai chia rẽ lứa đôi
Đầu làng cuối xóm em về nơi đâu
Em về kiếp sống làm dâu
Cho tròn chữ hiếu đẹp mầu duyên quê
Riêng anh giử vẹn câu thề
Lên đường chinh chiến giử quê thanh bình
Bao giờ thấy được bình minh
Thấy em hạnh phúc lòng mình an vui

Trịnh Quang Chiếu

TRUYỀN GIỐNG

CHUYẾN TÀU ĐỜI



Cuộc đời như một chuyến tàu
Sân ga đưa đón kẻ vào người ra
Đồng hành tôi bạn về nhà
Tới ga bạn trước tôi xa bạn rồi
Tôi về trạm cuối cuộc đời
Ông bà tổ phụ gặp tôi vui mừng
Ga nào tàu sẽ tạm dừng
Để tôi ngơi nghỉ gặp từng người thân
Trên tàu tôi mãi bâng khuâng
Đường xa thăm thẳm tàu dừng trước sau
Lên tàu trông mãi tới mau
Sân ga ai đón người nào gặp tôi
Tàu đời chỉ có thế thôi
Mọi người đều phải lên tàu về quê

Trịnh Quang Chiếu

CÂU CHUYỆN VĂN CHƯƠNG

   

          Có lần tôi viết bài thơ mang tên”Chơi”, và rồi hơi run sợ vì bị hiểu lầm, nhưng  lại cứ ‘vừa chơi vừa run”, vì không bỏ chơi được. Mà nghĩ lại chơi có xấu xa tội lỗi gì đâu,chỉ bởi tại ngôn ngữ Việt Nam mình phong phú, đa dạng quá đi... Quí vị có (và chắc chắn) phải đồng ý với tôi, vì ngưòi Việt Nam mình có 2 chuyện không thể làm chung một lượt là ăn và chơi, mà chơi thì đủ kiểu,đủ chủng loại như: chơi đá banh,chơi cờ tướng,. . rồi tới nào ... chơi chữ, chơi hoa, cả hoa . . biết nói hay không biết nói!.Thôi xin không lạm bàn dài dòng, chuyện chơi  tôi muốn đề cập hôm nay là. . chơi, là rong chơi trong vườn thơ. . Rồi bỗng một hôm, trong buổi rong chơi, tôi chộp được một một bài thơ tên là”Mai Tôi Đi”. .
          Bài thơ cũng như nhiều bài  khác, nghĩa là cũng gồm những từ được xấp xếp theo vần điệu,luật bằng trắc. . Cái khác là nội dung “Mai Tôi Đi”khá hay,khiến những “thanh niên sống lâu năm” như tôi càng đọc càng thấy thấm thía, cố nén lòng,sao  nưóc mắt chực trào tuôn, vì bài thơ sao “thảm” quá, như lời thở than của ngưòi sắp ra đi.. . Qua bao nhiêu bài thơ khác, cũng nội dung là nhắn nhủ chúng ta phải ngang nhiên đi vào . . cõi chết, điểm đừng chân cuối cùng của cuộc chạy marathon, ai cũng là kẻ chiến thăng. Thì tôi cũng vậy, cũng gần đạt rồi “mai tôi đi” cũng sẽ thanh thản.. Chẳng biết chắc không,hay lại run sợ khi tử thần quơ quơ lưỡi hái! Thôi, con đưòng còn xa lắm, tôi chưa vội đi đâu., vì còn một thắc mắc,chẳng biết tác giả bài thơ đích thực là ai??? Thế là chịu khó đi tìm, lúc đầu còn hơi ngờ ngợ, cuối cùng tôi tìm thấy có khoản 20 bài cùng mang tên”mai tôi đi”.mỗi ngưòi đi mỗi khác, và khi đi bỏ lại mỗi  thứ khác nhau. . . Sau khi tìm tòi, mong biết tác giả là ai, nhận ra  khá nhiều trang mạng, trong đó chia ra 2 nhóm:
          -Nhóm Một gồm :Gợi Nhớ (Kimchiblog1.blogspot.com), Thư Viện Hoa Sen(thuvienhoasen.org),Trường         Bộ Binh Thủ Đức(.batkhuat.net), Tâm Duyên(tamduyen.com). . và vài trang khác, đã xác định tác giảbài thơ là Phước Tuyền(Nguyễn Ngọc Hùynh), cựu sĩ quan khoá 5/Trường Sĩ Quan Thủ Đức.
          -NhómHaigồm: Thư viện Việt Nam(tvvn.org/forum), Trưng           Vương(trungvuong6269.blogspot.com.            (taythaytrongtaycon.blogspot.com).và vài trang khác, xác định rõ ràng,tác giả là Thái Thúc Hoàng         Linh,con trai của đạo diễn Thái Thúc Nha(trưóc 1975) tại Sài gòn /VN.. .
          Cả hai nhóm cùng chia xẻ điểm chung là,không do chính tác giả đưa lên ,nhưng đã cùng khẳng định với những lời chắc nịch”phải trả lại cho césar. . “.
          Cũng có một trang  www.vandanviet.com  ghi tác giả là Khuyết Danh. Vậy ,biết tin nhóm nào, và tác giả là ai. Về phần tôi, như đã nói là rất  xúc động, và cũng rất tôn trọng ý nguyện của tác giả (đã ra đi rồi). Tác giả bài thơ đã dưòng như” bất cần đời đen bạc” chi đó,nên khi :
                                       Mắt nhắm rồi,xin đừng thương rơi lệ,
                                       Đừng vòng hoa phúng điếu hoặc phân ưu,
                                       Đừng quay phim chụp ảnh để dành lưu,
                                       Gây phiền toái nợ thêm người còn sống.
Tuy nhiên, cá nhân tôi lại có suy nghĩ khác, mình trót sinh ra trong cõi đời nầy, tất cả là đồng loại, là bạn bè cả, cho dù chưa một lần gặp mặt.Vậy thì, khi xa nhau nếu có thể,cũng nên phân ưu, nên “vẫy tay chào nhau” hay tiển nhau đi, không cần tràng hoa hay lễ nghi rưòm rà, chỉ với một nén hưong giản dị cũng đủ. Do vậy, mà tôi lại viết lên ý nghĩ của mình. Phải nói đây là một trong những bài thơ  tôi “nắn nót”  mây lượt. Tôi cũng đồng ý với tác giả”Mai tôi đi không có gí quan trọng”, đồng thời mưọn ý thơ qua 2 câu đầu tiên,và lấy nhã hứng từ đây, vì vậy xin phép được xử dụng tựa “MAITÔI ĐI”. Đây là bản cuối tôi rất ưng ý, thân kính chuyển đến qúi bạn cùng chia xẻ. Trân trọng.

Hoài Việt/T.A.N

                                                 

                                                           MAI  TÔI  ĐI
                                                                               Hoài Việt
                                        Mai tôi đi, không có gì quan trọng
                                        Cũng bình thường như lá rụng công viên
                                        Như nước trên nguồn chảy xuôi về biển
                                        Như bốn mùa, mãi luân chuyển mà thôi.
                                        Mùa xuân  đến cây đâm chồi nẩy lộc
                                        Chuyển sang hè, nắng khô khốc làn da
                                        Đến thu sang, rụng rơi từng chiếc lá
                                        Khi đông về, trời buốt giá người ơi.
                                        Mai tôi đi như dòng sông mãi trôi
                                        Như con nước ròng, xong rồi lại lớn.
                                        Qua bao cơn mưa, cát đá tràn tuôn
                                        Chở đầy ấp những giọt buồn năm tháng.
                                        Mai tôi đi, xin chẳng màng thắc mắc
                                        Như những cụm mây treo ,vắt lưng trời
                                        Gíó vẫn thổi, mây thoãi mái rong chơi                  
                                        Được mấy chốc, đã tới hồi tan biến.
                                        Đúng rồi, đời là nơi mình dung tạm
                                        Chuyến xe thời gian,mượn làm sân ga
                                        Đón khách xuống lên, rú còi rời xa
                                        Nhanh đến trạm cuối, đó là.. . cỏi chết!
                                        Mai tôi đi, phải rời nơi đã đến           
                                        Từ bấy lâu, mượn đây làm quê nhà
                                        Từ bấy lâu, cứ tưởng là của ta
                                        Cảm ơn nhé, xin trả về chốn củ.
                                        Mai tôi đi, không chần chừ được đâu
                                        Tuy không hẹn, vẫn cùng nhau hội ngộ
                                        Đã gần gủi, đã vui buồn sướng khổ
                                        Cần nói gì nhau, trước giờ tạm biệt???
                                        Và nên lắm, mình đưa tiển đôi lời
                                        Không rườm rà, giản dị thôi bạn ơi
                                        Một nén hương đủ giúp tôi thấy ấm
                                        Thanh thản về nơi sâu thẩm mù khơi.
                             
                                                           Có mượn ý hai câu thơ đầu trong bài”Mai Tôi Đi’ tác giả là Thái thúc Hoàng                                                            Linh,(www.tvvn.org/forum) hayPhước Tuyền(Nguyễn Ngọc Huỳnh- www.batkhuat.net)
                                                  vậy tác giả thực sự là ai.? Chưa xác định, có điều bài thơ quá hay,khiến lòng tôi ray rứt.
                                                 Ray rứt nhưng xin phép không cùng suy nghĩ với tác giả,đã viết:
                                                                     Mắt nhắm rồi, xin đừng thương rơi lệ
                                                                     Đừng vòng hoa,phúng điếu hoặc phân ưu
                                                                     Đừng quay phim,chụp ảnh để dành lưu
                                                                     Gây phiền toái,nợ thêm người còn sống. .
                                                           Chúng ta trót được sinh ra trên cõi đời nầy, dù chưa một lần gặp nhau, cũng là đồng                                                 loại trên cõi tạm, nếu có dịp mình cũng nên “vẫy tay chào nhau” khi chia tay.Và cũng vì vậy,                                                  tôi viết lên suy nghĩ của mình, và xin được cùng mang tên”Mai Tôi  Đi”. 
Hoài Việt                                                                                                                                               -7/11/2016
                   




            

 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 - Xây dựng bởi Blog Thiết Kế – Hỗ trợ bởi Người Áo Lam - Giao diện Rumah Dijual