HỌP MẶT TẤT NIÊN NCL NGÀY 22/02/2015

XA MÀ GẦN




Sáng ngày 19 tháng 3 đang ngồi làm kiếm cơm chợt có điện thoại đầu số +1 gọi đến, Alo thì ra điện thoại từ Mỹ của Út Hột (em chú bác ruột của tôi) hỏi thăm về ngày họp Vườn me đồng thời cho biết là không về được, nhưng đã gởi tiền ủng hộ cho ngày họp 22/3 cho Viên Bình ở Sóc Trăng. Hột học chung với Viên Bình, Quang Cua??  Vậy là anh em chúng tôi lại cùng khoá 65 nửa rồi!... Nhắc tới Thanh Đoàn thì mới biết tôi vai cậu của Đoàn. Từ rày về sau thằng Đoàn sẽ phải gọi tôi là cậu cho đúng vai vế bà con ở Nhơn Mỹ Kế Sách, nhưng không biết có được không?! vì hai thằng tôi đã quen là mầy tao từ lâu rồi!? Thế là tôi vừa có thêm một người bà con cùng khoá 65… và bây giờ biết thêm một em, bạn Nguyễn Hữu Hột HD 65 nữa.

Ngày 20 tháng 3 tôi về Sóc trăng phụ giúp BTC một số việc chuẩn bị cho kịch bản Vườn me của tổng biên kịch “ lính Lực”. Đúng ra sáng 21/3 tôi sẽ đưa các Thầy cô từ Sài Gòn về Sóc Trăng, buổi chiều mới trình diện tại vườn me ráp phần vai của mình trong kịch bản cho khớp, nhưng sợ không đủ thời gian nên tôi bèn đưa Bà Xã về Cần Thơ ở chơi với người chị vợ, còn tôi thì đi thẳng về Sóc Trăng để hoàn thành nhiệm vụ "tào lao"  đã được Tùa Hia trong nhóm ĐBSCL giao phó,  (đi gởi một chút quà cho hai cô bạn NK 66-73).

Hai chữ “ tào lao” nầy tôi đã được ban tặng trong lần tôi và Ân cùng nhau kêu gọi giúp bạn khó khăn của khoá 65… thật sự thì nghe cũng hơi chói tay một chút,  nhưng tôi chẳng màng chuyện thị phi điều quan trọng đối với tôi. Là mình đã làm được một chuyện nhỏ ( bỏ chút thời gian) để xoa dịu phần nào nỗi cơ cực của một vài mãnh đời bất hạnh của bạn mình là đủ vui rồi… những ông bà vô cảm với nỗi đau cơ hàn, lỡ vận của bạn đồng môn. Nếu nhìn thấy những giọt lệ lăn trào từ khoé mắt của bạn mình khi nhận quà tương ái. Chắc hẳn mấy ông bà nầy sẽ phải tự vấn lại lương tâm của mình khi vội vã gắn hai chữ “ tào lao” cho nghĩa cữ tương thân tương ái đầy tính nhân văn nầy cho người khác.

 Con người giúp đỡ con người mà là “tào lao” sao?!

Có lẽ ở điều kiện cũng còn khó khăn của tôi mà đi làm cầu nối cho những tấm lòng nhân ái đến với đồng môn của mình thì hai chữ “tào lao” có thể đúng!!!???  Vâng! tôi xin nhận hai chữ " tào lao" nầy cho hành động làm cầu nối của mình!  Nhưng xin mấy ông anh bà chị hãy nghĩ lại một chút nếu không có mấy người lo chuyện " tào lao" tổ chức mấy vụ họp bạn, họp niên khoá... đến họp trường..vv..vv thì chắc hẳn mấy ông anh bà chị mình đâu có dịp mà gặp lại thầy cô, bè bạn ngày xưa đông vui... và trên mạng hay trên FB đâu có nhiều bức ảnh thân thương về tình Thầy trò, về tình bạn học trò....thậm chí có cả những tấm ảnh của ông ngoại, bà nội làm dáng chụp hình bên nhau trong những lần họp mặt. Và nếu không có những người "tào lao" thì gia đình Hoàng Diệu không đông vui như hiện nay đâu! 

Mà thôi mình nói chuyện khác hay hơn…! có tình có nghĩa một chút.


Trước tiên tôi phải vô Vũng thơm thắp hương cho chị Hường ( một cựu giáo viên trường Hoàng Diệu) lúc chị Hường mất, tôi không về được, mặc dù con trai tôi có thay tôi thắp hương cho chị nhưng tôi cũng cảm thấy rất áy náy trong lòng… Xe gần tới Cống đôi tôi gọi điện cho Ngọc HD66 nhà ở gần đó hẹn chờ tôi từ Sài Gòn về sẽ ghé và nhờ Ngọc đưa tôi vô Vũng thơm, khoảng 15 giờ đến cống đôi thì đã thấy Ngọc chờ tôi bên hông nhà thờ Cống đôi,

Ngọc đưa tôi về nhà nghĩ một chút rồi vợ chồng Ngọc cùng tôi vô Vũng thơm, ghé chợ mua ít trái cây…  loay hoay tìm một chút thì cũng đến nhà chị Hường tại đây chúng tôi gặp chồng, con trai và cô con dâu của chị… Tôi và Ngọc thắp hương, ngồi trò chuyện thăm hỏi một lúc chúng tôi từ giả gia đình chị Hường. Rồi về Sóc Trăng, chỉ cần một ít trái cây,  một nén hương trên bàn thờ chị Hường mà sao lúc nầy lòng tôi thật nhẹ nhõm. Mình đã hoàn thành tâm niệm bấy lâu nay của mình!                                                                       
Về đến Sóc trăng tôi hẹn Như HD66 mời giúp hai cô bạn HD66 đến quán Hương xưa để trao quà của bạn cùng khoá từ Mỹ gởi một ít tiền biếu hai cô bạn còn khó khăn tại Sóc trăng. Lúc nhận quà hai cô nầy đều rưng rưng ngấn lệ và hỏi tên những người bạn phương xa để tiện bề cám ơn…, Vì đã được căn dăn trước nên tôi chỉ nói đây là quà của Tùa Hia nhóm ĐBSCL và hai bạn cùng khoá gởi biếu, hai cô đều nhờ tôi chuyển lời cám ơn đến các bạn phương xa đã tương trợ bạn bè lúc khó khăn.



(Chiều 20/3/2015 với Ngọc & bà xã Ngọc, Như, Tuyết Hồng, Kim Tuyến HD 66-73)
Tôi tâm sự với các cô bạn nầy rất nhiều…. tôi đã lấy những mặc cảm tự ti của mình mấy năm về trước để khuyên bạn mình hãy cố gắng vươn lên… dẹp bỏ hết mặc cảm tự ti và vui sống trong tình yêu thương đùm bọc của bạn bè cùng trường, cùng khoá. Xong việc thì 18 giờ định trở về khách sạn nghĩ ngơi, sáng 21/3 sẽ vô Vườn me tổng dượt lại kịch bản với anh chị em. Nhưng.!

Vợ chồng Ngọc mời tôi đi ăn cơm, ngồi trên xe du lịch rồi! tui mới tiếc hùi hụi!! sao hồi nảy không chụp một tấm hình về khoe với con vợ, rồi post lên FB cho bà con biết là tui được ngồi xe du lịch lại có thêm một cọng dây nịt thắt chặc ngang vai!!...Vô quán ngồi tôi và Ngọc thay nhau gọi bạn K66 đến nhậu chung cho vui… đúng là ngày hên gọi thằng Thắng, thằng Lượng thì hai đứa đang đi họp ở Cần Thơ. gọi thằng Mẫn, Phúc, Hào thì ba đứa bận đi dự tiệc cưới... cuối cùng chỉ có Hiếu Liêm (Liêm là thương binh trước 75,  xài một chân giả, cũng sửa đồng hồ như tôi) đạp xe cọt kẹt đến góp vui.

Uống cũng được gần 3 lon bia… chuyện xoay quanh bạn bè cũ, kỳ niệm xưa, dần dần tới chuyện họp Vườn me khoá 65… chợt thằng Ngọc nhắc tôi chỉnh lại danh sách là nó học Khoá 65,  vì Ngọc học chung với Quang Cua tới đệ lục, hơi giật mình nhưng tui mừng lắm vì có thêm một thằng bạn cũng từ khoá 65 rớt xuống khoá 66 như tui (thêm một thằng can đảm dám nhận là học dở) mà muốn cho niềm vui được trọn vẹn tôi bèn alo cho Cua nói chuyện với Ngọc… thế là hai người bạn líu lo trò chuyện bằng ĐT của tui, Cua thì đã xĩn… Ngọc thì cũng gần tới chữ và…. tui thì sót ruột vì tiền trong ĐT của tui sẽ cạn queo khi hai ông bạn già nầy nhìn được nhau.                                                                              

Trời cũng thương tui, nên cho hai ông nầy trí nhớ còn tốt lắm… khoảng 10 phút thì đã nhận ra nhau và không quên hẹn ngày 22/3 gặp nhau tại Vườn me. Thế là tôi có thêm một người bạn khoá 65 nửa rồi! Chia tay nhau. Ngọc đưa tôi về khách sạn Khánh Hưng, nhận một phòng do Lực đã đặt sẵn cho mình… tắm xong tôi mở nhạc nghe lại bài “Phượng Hồng” cho thuộc ( tuổi giáp ngọ rồi mà còn học nhạc tức cười thật?!).  Để ngày mai vô họp Vườn me hát dẫn vào tiết mục “ Bình thơ” cho ngọt!!

Ngày 22/3 nhóm bạn khoá 66 đi dự cũng đông cảm xúc đang dâng tràn, cả nhóm rủ tôi đi tập hai…! Tôi rất muốn. Nhưng hai hôm nay uống hơi nhiều quá mệt, lại nửa phải đi nhờ xe ( cho đỡ hao tốn), với Thầy cô về Sài gòn lúc 13 giờ nên tôi đành hẹn dịp khác... Lên xe về Sài Gòn nhưng tôi nhớ và rất cảm động khi biết là lúc mình đang say mê vui chơi, ca hát...?! ở những góc khuất của lớp học Vườn me đã có nhiều tờ giấy bạc của những người bạn được dúi vào tay những người bạn, hết sức là tế nhị và đầy ấp chân tình. Tôi nhớ hoài câu nói của Lực, " tôi chỉ muốn tạo nên một tiền lệ cho những lần họp mặt CHS Hoàng Diệu Sóc Trăng về sau nầy đều nên có phần giúp bạn hiền còn khó khăn"  khi Lực làm 2 thùng tiền mang tên Tương ái bạn hiền khó khăn.
                                                                              
Như đã có hứa trước với chị Tiêu thị Thuý HD 63-70 ( sống tại Cali về VN chơi), là sau khi họp vườn me xong tôi sẽ sắp xếp cho Ân, Đoàn gặp chị Thuý cà phê thăm hỏi nhau, với lại Đoàn cũng là bà con với chị Thuý. Nói chuyện với chị Thuý một lát ( trên ĐT) tôi bị chỉnh liên tục….!! vì Thuý lại gọi tôi bằng Cậu và xưng cháu rất ngọt, mà cũng phải vì chúng tôi bà con rất gần. Còn tôi thì  ngượng nghịu mãi trong cách xưng hô mới nầy. Từ từ sẽ quen.

Tính đi tính lại bên Nội tôi hầu như đã định cư ở nước ngoài gần hết, còn lại tôi bên nầy trơ trọi một mình cũng hơi buồn. Nhưng không sao bà con có về thì tìm (mà không tìm tôi thì tôi cũng có cách tim ra thôi!) và mời tôi đi ăn nhà hàng ( dĩ nhiên là sang trọng rồi!) mình lại có dịp nổ là có bà con ở nước ngoài về… Nhưng tui thích nhất là được chụp hình chung với mấy bạn nổi tiếng rồi đem khoe tùm lum… lâu lâu lại lấy hình cũ đưa lên FB chứng tỏ với mọi người là mình giao thiệp rộng khắp, nơi! Tứ hải giai huynh đệ mà!

Không biết có phải tuổi già khiến mình đổi tính hay sao đó? mà cũng có thể,... là mình chẳng làm nên trò trống gì hết cho trường, cho Thầy cô,  cho bè bạn?!  Vì vậy lúc sau nầy tui mà hay tin có cựu học sinh Hoàng Diệu từ nước ngoài về là tui liền mời cà phê, bia bọt... rồi thì không cần biết có thân tình hay mới quen tui đều nằng nặc đòi chụp hình chung đôi khi còn ôm cứng ngắt làm ra vẽ là thương nhau lắm lắm!!!  Về đưa hình lên mạng liền… có lần tôi ôm thắm thiết một anh bạn cũng học chung trường Hoàng Diệu ( trong lần họp trường) chụp hình về khoe trên FB, có người hỏi thăm tên họ và niên khoá của anh bạn nầy, tui ú ớ chẳng biết trả lời sao!!! đành đổ thừa tại nhậu say quá nên quên mất tiêu!!? Quê quá! từ đó tui dặn lòng mình là chụp hình thì chụp, nhưng không ôm mấy bạn không thân tình với mình nửa ( ngoại trừ lúc quá say rồi quên!?)

Thuý nhờ tôi mời Thầy và bạn dùng cơm vào chiều ngày 26/3 tại Bình xuyên quán bên cầu Chánh Hưng… hôm ấy bên nhà Ngọc Ánh (bên Nam Cali về) ở Sài gòn cũng có tiệc; nên tôi chỉ mời thầy Hội, Thầy Lâu, Phương Mai ( Australia), cặp đôi Ân Lang, và dĩ nhiên tôi sẽ mời thêm bà vợ của tui cho Thuý biết mợ Khánh chứ!

Vui lắm hôm ấy chúng tôi nhắc quá nhiều chuyện cũ, ông xã Thuý ( Dũ khoá 57) kể chuyện theo "tán tĩnh" Thuý như thế nào, lúc cả hai lên học trên Sài Gòn… nhưng có lẻ đáng nhớ nhất là những bài thơ tán gái của Thầy Hội ( ngày Thầy còn nhỏ) thỉnh thoảng được Thầy đọc pha trò chấm phá vào những chuyện tình của mấy đứa học trò trong buổi tiệc… nhưng rất tiếc tôi ngủ thức dậy sau chầu bia thì quên hết rồi!

Có tin nhắn Ân rủ uống cà phê!

Tôi lẹ làng dẹp tủ đồng hồ.... rồi tức tốc chạy về nhà thay đồ mới đi gặp bạn nước ngoài, Lòng dặn lòng lần nầy nhất định phải chụp hình chung và ôm thằng bạn Việt kiều nầy cứng ngắc luôn!

Có câu "Người tính, không qua Trời tính" đúng thiệt! Đến quán cà phê cũng thuộc hạng sang ngoài quận 1, (tui chịu thắng Ân nầy hết sức nó chọn quán thì sang trọng, lai chọn chỗ ngồi cho hút thuốc xã láng) lúc nầy chỉ có tôi, Triết (con thầy Tráng), Ân, Kim Lang và Vạng ( anh Lang) chúng tôi mải miết tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, chuyện cũ chuyện mới... chuyện thăm cô Hồng Mộng, cô Huệ... chuyện giúp bạn còn khó khăn trong cuộc sống, chuyện hậu Vườn me, chuyện bên Mỹ bên Úc rồi về Việt Nam... ngồi từ 19 giờ 30 đến 22 giờ thì tôi có lệnh triệu tập của bà vợ, chúng tôi nuối tiếc chia tay nhau. Ân và Kim Lang lại chơi trò tay trong tay dạo phố gần nửa đêm, Triết đưa tôi một đoạn đường. Tôi về trình diện chỉ huy trưỡng lúc gần 23 giờ.

Mê tám chuyện. Tôi lại quên chuyện chụp hình! khoe với bà vợ là mình đi uống cà phê với Việt kiều!

Nhờ có ngày hội ngộ Vườn me năm nay mà tôi lại biết thêm nhiều người bạn của khoá 65, nhờ có ngày 22/3/2015 mà tôi nhận được thêm nhiều bạn đồng môn Hoàng Diệu mà lại là bà con thân tộc của mình nửa. Nhờ có ngày hội ngộ vườn me để tôi biết là chung quanh tôi còn quá nhiều tấm chân tình.

Trường tôi. Thầy cô tôi. Bạn bè tôi sao mà đáng yêu quá!

Cám ơn tất cả về ngày hội ngộ Vườn me Mỹ Xuyên. Sau 50 năm chúng vẫn còn có nhau.

Sài Gòn 30 tháng 3/2015

Nguyễn Thành Khánh HD 65-72


BRUSSELS... VÀ LẦN GẶP GỠ





Nhìn hình em để trên Facebook, chị nhớ lại lúc hai chị em mình gặp nhau lần đầu tiên ở Brussels vào tháng 6, 2013, vui và cảm động lắm...

Em còn nhớ vì sao mà hai chị em đã "quen" nhau không?    

Nhờ vào email "Les Murs de Bruxelles" chị gởi đến Nhóm Đồng Bằng Sông Cửu Long, rồi nhờ anh Hồng Phúc đã chuyển và trả lời thơ cho "em Oanh", nhưng lại gởi qua email... của chị (chị rất cảm ơn anh Phúc về điều nầy) và chị đã chuyển thơ lại cho em. Thơ đã đi một vòng rất xa, từ chị, ở Toronto, đến anh Phúc ở Montréal, từ anh Phúc đến em ở Bruxelles... và rồi thơ trả lời của em đã trở lai Toronto để hai chị em mình quen biết nhau từ ngày đó đến bây giờ.


Về hình chụp trong restaurant ăn French fries ngon ơi là ngon, vì hình bị mờ quá, có lẽ khi chụp, cậu waiter bị run tay, nên coi không rõ em ơi!

Ngộ ghê em hả, không thể ngờ được là hai chị em lại có cùng sở thích, về nhạc Pháp, về quan niệm sống, về cuộc đời, về con người... để cho chị và em trở nên thân ơi là thân, và không biết từ bao giờ, em đã trở thành cô em... nhỏ nhất của chị.

Bao nhiêu là emails qua lại, bao nhiêu lần nói chuyện qua phone, đã chia xẻ với nhau bao nhiêu là chuyện, chúng ta vẫn thường nói với nhau, nếu có thể gặp được nhau... và ngày đó, một ngày tháng Sáu, từ Canada chị đã đến Âu Châu, rồi từ Paris chị đã đến Bỉ, đến Bruxelles, và đã gặp được em, em nhỏ ơi.

Xem lại album, nhớ đến em Tuyết đă lái xe chở chị và cả nhà cùng với hai người bạn của chị trên những đường phố của thủ đô Brussels, giới thiệu cho chị biết những thắng cảnh nổi tiếng của Brussels, những món ăn ngon của Brussels, cảm ơn thật nhiều nhen cô "Tour Guide" thông minh, xinh đẹp. 


Ngày hôm đó, trời nắng đẹp, nắng reo vui cho chị gặp được cô em dịu dàng, giỏi giang của chị, chị rất phục tài lái xe của cô em dễ thương nầy, đường thì nhỏ, mà em của chị lái xe và lách các xe khác rất là tài tình, chị thì... chịu thua rồi nhỏ ơi ! 
Nhìn hộp chocolate thật đẹp, gói thật khéo mà em đã tặng, chị cảm nhận được sự ngọt ngào, với những chân tình dễ thương của cô em nhỏ của mình.
Lúc trở về Paris, lòng thật bồi hồi, nhớ lại những lúc chị và em cùng nhau "dạo phố" ở Brussels, nhất là ở "Grand Place", vui ơi là vui, và trên phi cơ bay trở về Canada thì kỷ niệm và niềm nhớ đã đong đầy em Tuyết ơi... 


Chị vẫn luôn mong sẽ có một ngày chị em chúng ta lại được gặp nhau !
Cho dù đã đi qua những quốc gia, những thành phố nổi tiếng của Âu Châu: Paris, Nice, Cannes, Monaco, London, Barcelona, Venice, Florence, Vatican City, Rome... chị vẫn luôn nhớ đến Bruxelles, thủ đô hiền hoà của nước Bỉ, với cuộc sống êm đềm, vì nơi đó có gia đình em, và nơi đó còn là quê hương thứ hai của cô em nhỏ dễ thương của chị. Gởi đến em lời chúc bình an. Em Tuyết, je t'aime beaucoup ma petite sœur !

*Viết cho em Tuyết Snowy Nguyễn

Ngô Thị Xuân Nga - Toronto - Printemps 2015

HỌP MẶT HD VÀ ĐH ÂU CHÂU NĂM 2015 DỜI SANG NĂM 2016


THƯ CÁM ƠN NK 65-72 HM VƯỜN ME


CHUẨN BỊ CHO NGÀY HỌP KHOÁ 65





DẬY MÀ ĐI

                                                



Phi trường JF Kennedy đây rồi, tên của một vị Tổng thống trẻ tuổi thần tượng của giới thanh thiếu niên thập niên 60 chẳng những Mỹ mà cả thế giới đều mê say tôn vinh một thời. Lần nầy sang Cali, chúng tôi được dừng lai gần ba tiếng đồng hồ ở Nửu Ước. Hi ! Xin chào các bạn ở vùng phía Đông của nước Mỹ nầy cách Bĩ trên 5 giờ bay.

Lần đầu tiên đến đây tôi tưởng chừng như mình gần các bạn lắm, thì giờ rảnh rỗi có thừa, tôi vội lấy quyển ghi đia chỉ riêng của mình ra tìm hết tên của những người thân quen ở vùng nầy hình dung tưởng tượng nếu bây giờ thình lình gặp lại tại đây chưa chắc đã nhận ra nhau. Dù sao tôi vẫn cứ bám lấy hy vọng mỏng manh là trái đất tròn tôi sẽ gặp được người đồng hương, nên đi vòng lượn qua các tiệm ở trong phi trường, nhất là tiệm Á châu, biết đâu có hiệu mang tên Việt nam.

Thình lình mừng rỡ thấy cách trang trí sang trọng, mỹ thuật tiệm bán vật kỷ niệm và cả đồ trang sức với mẫu mã hoa văn kiểu Á Đông, tôi vội nhanh đến ngay. Một bảng hiệu lung linh nhè nhẹ làm nhòe mắt tôi không có âm vang tiếng mẹ và tôi vừa thấy hiện diện sau quầy hàng một cậu thanh niên còn trẻ có dóc váng Á châu. Nụ cười đon đả lúc đầu trở thành gắng gượng, tôi tìm kiếm chỗ ngồi nghỉ chờ.

- Mẹ đừng buồn không gặp một người nào Việt ở đây, Mỹ rộng quá, ngay cả ở Zaventem Bỉ nhỏ hơn mà mẹ cũng ít có dịp thấy người Việt đâu, Nhất con trai tôi đoán ý nghĩ tôi, một thoáng kỷ niệm trôi về quá khứ. Tôi nhìn con chép miệng cảm ơn nhưng bụng cứ lẩm nhẩm vẫn biết rằng trí óc mình khuyên đừng nhớ mà tim mình cứ rình rình là bắt thang bay.

Phi cơ trực thẳng San Francisco lúc 18.45 h. Nhà tôi đã hẹn trước nên chúng tôi về nhà mới ở Foster City không xa phi trường San Francisco lắm như Danville trước kia. Ngoại cảnh hoàn toàn khác nhau, mỗi nơi đều có vẻ đẹp thoáng riêng.

Nhà ở Danville nằm trên ngọn đồi cao mây bay lắm lúc như đùa lùa sờ đầu vuốt tóc, phong cảnh kỳ thú thần tiên thanh tịnh thế mà lại là nơi hội tụ của những biệt thự lâu đài đồ sộ hiện đại của những cự phách mới nổi tiếng nhất là trong lĩnh vực thể thao phim ảnh, với cấu trúc tân kỳ, trang bị tiện nghi vật chất với kỹ mỹ thuật khoa học hàng đầu hiện tại. Thông thường nhà nào cũng có hồ bơi, sân tennis, sân bóng chuyền, sân bóng rổ, xe hơi đắc tiền đủ loại Porsche, Mercédès, Roll Royce,...Ra đường thường gặp những chiếc xe đặc biệt chở hành khách thượng thặng “siêu sao “ trang bị từ đầu đến cuối quần áo mũ đúng thời trang dụng cụ đi chơi golf. Cuộc sống ở đây sao mà như “lạc lối Thiên thai “.

Bất giác tôi nhớ đến nguồn gốc huyền sử tuyệt đẹp mà cũng chia đôi của dân mình “Con Rồng Cháu Tiên”, Lạc Long Quân dẫn 50 con về miền biển, 50 con theo Mẹ Âu Cơ lên non.

Nếu trong một lúc bốc đồng nghĩ quẩn tạm tin rằng tất cả mọi người trên quả bóng xanh nầy chúng ta đều là con cái của một Đấng Tối Cao không phân biệt ai là Thiên tử con Trời, hay “quân tử” con vua, dân nước nầy nước nọ thì biết đâu trên đất Hoa kỳ nầy trước kia cũng từng có dân tộc Việt mình từng cư ngụ? Tưởng tượng thôi cho đỡ nhớ đất nước mình xa xôi vời vợi cho đến thế kỷ 21 nầy rồi mà vẫn có kẻ ngó người thèm.

Mà cũng có thể lắm chứ, nhớ lại người Việt nam đặt chân trên Mỹ lần đầu tiên và sống như một cao bồi chính cống, một nhà thám hiểm đi tìm vàng Ông Trần Trọng Khiêm (1821-1866) và sau đó trở thành nhà báo Việt đầu tiên Morning Post, Alta California, Daily Evening, đến Hoa kỳ năm1849. Rồi đến ông Bùi Viện (1839-1878) nhà ngoại giao Việt thời vua Tự Đức đã hai lần sang Mỹ gặp Tổng thống Mỹ Ulysses Grant nhiệm kỳ (1868-1876), lần hai năm 1875 để tìm đồng minh giao hữu.

Hơn thế nữa, bằng cớ gần đây nhất là trên hai triệu người Việt ta đã trở về quê tưởng tượng trên từ thế kỷ thứ 20 sau 30-04-1975, nơi đất hứa mới thành hình trên ba thế kỷ nay đã đùm bọc nâng đỡ tạo một giàn phóng tốt cho những “người con lạc loài” và thế hệ kế tiếp thành những thành phần mới có tài hữu ích.

Ý tưởng lạc quan tin vào tình người vừa bay vút qua lại chạm vào thực tại, anh em trong gia đình cũng thường bất hòa lắm chứ. Lich sử loài người được lập đi lập lại chứng minh ta thấy rõ điều bất đoàn kết  rồi và đáng sợ hơn là càng văn minh tiến bộ, đông đúc, con người càng tinh vi nhuần nhuyễn trá hình lột xác quên mất cội nguồn, hậu quả xấu cho cái ưu thế thượng đẳng của thế nhân trên mọi sinh vật khác trên địa cầu xanh nầy. Cái mấu chốt vấn đề là sự mâu thuẫn ở trong ta, giữa thân và tâm, thiện ác, xấu đẹp mà chúng ta khó phân biệt dung hòa cân bằng.

Rồi bấy giờ ngược lại chúng tôi lại đang ở Foster City bao bọc những con đường nước dài rộng, nhà nhà đều có bến riêng cho tàu ghe xuồng dạo quanh ra đến vịnh San Francisco. Cảnh vật ở đây hoàn toàn khác hẳn bất giác làm tôi lại nghĩ đến huyền thoại Sơn tinh Thủy tinh nước mình. Cảnh trí ở đây thật êm đềm thơ mộng khác hẳn vùng đồi cao thay đổi bất chợt. Tấm thảm nước phản chiếu ánh sáng mặt trời lung linh kỳ diệu tùy cơn sức gió lồng qua thành những bức tranh thủy mặc tuyệt vời làm rung động tâm hồn.

Sao lại nhớ quê nhà chằng chịt với những con sông dài đầy thắng cảnh, thác ghềnh vĩ đại thử thách trí dũng con dân chưa có dịp  khai thác đúng mực, kịp thời.

Việt nam ta thường tự hào về nền văn hiến trên 4000 năm, tự lập nuôi dân qua cách trồng lúa nước, kiên trì mở mang bờ cõi về phía Nam đến tận Cà mau, và đặc biệt biến miền đất mới với khí hậu nóng bức gió mùa, hoang vu đầy rừng rậm thú dữ trên bờ dưới nước thành vùng màu mỡ trù phú nhất ba Kỳ.

Sự kiện nầy làm chúng ta liên tưởng đến trường hợp Hoa kỳ, một cường quốc chỉ được thành hình  trên 300 năm như miền Nam, và cũng được bao di dân đủ màu da từ các nước khác nhau, phần đông phải vượt cả đại dương mênh mông, sát cánh nhau xây đấp mở mang bờ cõi rộng lớn hạng thứ ba thế gìới.

So sánh các sử kiện trên ta có thể tự hào ngầm ví nước Việt Nam ta như là một Hợp Chủng Quốc thu nhỏ lại, mini, bonsai. Mỹ có sông Mississipi dài rộng, Việt Nam ta có Mékong (sông Cữu Long), Mỹ với dãy núi Rocky Mountains, ta có dãy Trường Sơn, khí hậu thay đổi tùy vùng như miền Bắc nước ta vói khí hậu tiếp nhiệt đớị (subtropical) và Trung Nam nhiệt đới...

Di dân đến Mỹ cũng da dạng đủ loại da màu, nước Việt nhất là miền Nam cũng do công sức của bao dân tôc khác như Khmer, Chàm, Trung quốc Minh hương...

Mỹ cũng có chiến tranh Nam Bắc (1861-1865) chỉ có 4 năm, Việt nam ta cũng đã bao lần chia đất nước thành hai, dài nhất là cuộc nội chiến Việt nam kéo dài 30 năm (1945-1975).

Thế là nước ta cũng hội tụ bao điều kiện căn bản để tiến nhanh vượt bực nhưng tiếc rằng vị trí của ta rất thuận lợi cho mọi đường giao thông, một bao lơn rộng lớn cho hàng không hàng hải, tài nguyên thiên nhiên phong phú, dân số trên 90 triệu cần cù thích ứng nhanh, dễ biến thành một địa bàn tốt đẹp cho thị trường mới nhất cho thế kỷ 21 nầy mà mọi quốc gia lớn nhỏ đều tìm đến.

Hơn thế nữa, vì chiến tranh bao nhiêu nguồn sinh lực phí phạm, chất xám chưa biết trân trọng giữ gìn, tình yêu nước chưa được đánh giá trung thực, còn có bao kẻ hám danh ham tiền đã bán lương tâm linh hồn cho mộng quỹ. Tiếc cho dân tộc Việt ta thông minh cần cù nhẫn nại luôn cầu tiến đầy sáng tạo, bao nuớc ngoài ùn ùn đến xin đầu tư khai thác, nhiều nhà chính trị đã từng đánh giá Việt nam có thể trở thành một con rồng lớn ở Đông Nam Á như Tổng Thống Lý Quang Diệu (1923-2015) nhà lập quốc Singapore phát biểu, thế mà cho đến ngày nay bao nhiêu nước nhỏ khác như Nhật, Nam hàn, Thái lan và cả Singapore tiến bộ vượt nhanh hơn trở thành tự do dân chủ tự lập tự cường rồi.

Rút tỉa những bài học kinh nghiệm máu xương trong quá khứ xa gần, ta còn nhận chân rằng không có dân tộc khác nào dù là đồng minh ân nhân, anh em viện trợ giúp đỡ vật chất hay đánh giặc thay mình mà không ý đồ nào khác, vô vụ lợi vì ngay cả các cường quốc giàu mạnh vẫn ưu tiên quyền lơi, phúc lợi an sinh của dân nước mình.

Dòng lịch sử trôi nhanh. Để sống còn và tiến kịp theo lịch trình tiến bộ toàn cầu, chúng ta nên luôn thức tỉnh, dậy mà đi, biết đoàn kết dựa vào lòng dân, thay đổi tư duy, nhận chân lỗi lầm quyết tâm cải tiến để phục vụ theo gương tiền nhân đã có công gầy dựng non nước chữ S cho đến ngày nay.
                                                                                                 Cô Trần Thành Mỹ




HỌC SINH TRẬT TỰ


Nhớ hồi tiểu học lâu lắm rồi, các lớp nhất luân phiên làm học sinh trật tự các buổi học trong tuần. Làm học sinh trật tự lúc đó oai lắm, các học sinh lớp dưới đều răm rắp nghe theo.

Học sinh trật tự chủ yếu là giữ cổng. Chưa tới giờ chưa cho học sinh vào. Học sinh vào trường, học sinh trật tự đứng kiểm tra, coi học sinh nào chưa bỏ áo trong quần, áo không có phù hiệu, tóc bù xù… thì không cho vào cổng. Chưa tới giờ vào học hoặc trong giờ chơi, học sinh trật tự đi tuần, các học sinh khác đều phải phục tùng… Lớp có học sinh phụ trách trật tự ngày đó sẽ phụ trách việc chào cờ gồm hát và kéo cờ.

Nhớ lại không khí ngày xưa, trường học có nét tôn nghiêm … Học sinh giữ kỷ luật rất tốt, tuy cũng quỷ ma nhưng không thái quá. Nếp học tập thật quy củ, nề nếp…

Tôi đã xa rời thời thơ đó trên 50 năm rồi. Bây giờ đã tuổi nghỉ ngơi. Khóa học cũ dự tính tổ chức kỷ niệm 50 năm ngày vào trung học, tôi có hiều biết khá vững vàng về vi tính, nên nhận vai làm cầu nối các bạn cũ thông qua thống kê danh sách các bạn cũ và qua hệ thống email để cầu nối thêm lan tỏa, mong sẽ thông tin và được sự hưởng ứng của nhiều bạn cùng thời càng tốt. Đây là lần họp mặt đông đảo đầu tiên nên việc tính toán tổ chức hết sức kỹ lưỡng, cò bàn bạc và phân công việc. Kịch bản được hình thành khá lạ, sẽ tổ chức như buổi họp lớp trong không gian nhà trường. Lớp là chòi lá, không gian nhà trường là…vườn me. Đã là nhà trường sẽ có những cơ sở tương ứng như canteen, thư viện, y tế học đường, thể thao học đường, thậm chí là quán ăn sáng! Đã là nhà trường thì sẽ có tổng giám thị, giám thị… và có cả học sinh trật tự! Chi tiết tôi nêu trên sẽ là một thiết kế có bố cục và thu gọn có tính chất hình tượng nhưng bảo đảm làm sống dậy những hồi ức của các bạn về một thời tươi tắn, tung tăng ngày xưa lâu lắm rồi.

Tôi sẽ giữ vai học sinh trật tự hôm diễn ra họp lớp đó. Tay tôi đeo băng chữ HS TT, cổ đeo dây treo cái tu huýt nhựa to. Nhiệm vụ tôi hôm đó là thổi còi những bạn hút thuốc bỏ tàn thuốc lung tung, bỏ rác không đúng chỗ… Tôi sẽ có một báo cáo ở buổi họp lớp, tổng kết tình hình giữa trật tự và tình hình phát triển của THÙNG TIỀN TƯƠNG ÁI BẠN HIỀN KHÓ KHĂN treo ở canteen và thư viện. Thật ra chuyện thùng tiền mới là điểm nhấn trong báo cáo của tôi, thùng tiền đó sẽ nói lên tình thân ái, sự sẻ chia của các bạn cũ một thời đối với những bạn mình còn đang gặp khó. Tôi cũng nói thêm, chủ đích chủ đạo trong kịch bản là tạo nên những tiếng cười thoải mái, càng nhiều càng tốt. Cho nên báo cáo của tôi cũng có nhiều chi tiết với mục đích như vậy. Không riêng tôi, báo cáo hoạt động của trưởng lớp xưa cũng mang màu sắc tương tự. Ngoài ra các cơ sở mang tính tượng trưng cũng sẽ mang lại những nụ cười mĩm, cười nhẹ, cười vang, cười thoải mái theo cảm nhận riêng của từng người. Thí dụ như cây cầu tre bắc qua con mương, phía trước cầu có cổng treo ghi THỂ THAO HỌC ĐƯỜNG và nhấn mạnh cầu tre là môn thể thao tập luyện cho học sinh hay run chân! Đây cũng là con đường từ bên ngoài vào chòi lá vườn me nữa (nhưng còn đường khác!). Chỗ treo bảng Y TẾ HỌC ĐƯỜNG có treo cái băng ca ghi Ai thích băng ca thì ghi danh, cứ mỗi nhóm ba người, bắt thăm một nằm hai khiêng đi vòng vòng vườn me đở mõi chân! Còn có dầu gió, thuốc dán miễn phí nhưng phải xài tại chỗ. Ai đau bụng thì vạch rúng cho nhân viên y tế xức dầu. Chỗ thư viện ghi Sách coi xong tùy tiện đem về, mỗi thứ một cuốn! Thực chất là nơi gởi kỷ yếu. Tương tự là canteen, quán bún nước lèo, tiệm bánh… Chòi lá được coi như là lớp học có treo các bảng là các câu thành ngữ rất thân quen như Ngày nay học tập, ngày mai giúp đời; Ăn trái nhớ người trồng cây; Không thầy đố mầy làm nên…

Với không gian như vậy, vai trò của học sinh trật tự tôi đâu phải nhẹ. Không ít việc tôi phải làm. Tuy nhiên, học sinh trật tự tôi đâu như học sinh hồi xưa. Hồi xưa cảnh thật, làm thật. Còn tôi cảnh giả mà làm như thật, vậy mới vui. Như vậy, tôi phải làm một diễn viên chớ đâu phải đơn thuần là học sinh trật tự. Tôi tính rồi, tôi chưa hề làm diễn viên, tôi chỉ là tôi thật trong suốt quãng đời qua, không bon chen, không nịnh bợ, không lừa lọc… Cho nên sáng hôm họp mặt, tôi phải có sự trợ giúp, tôi cũng tính toán sự trợ giúp làm sao để vai diễn tôi tốt, chắc tốn khoảng nữa két bia!!!


Ngô Lài Sương HD65.

TẢN MẠN 50 NĂM

                                          



                                                                            Nguyễn Ngọc Hồng (65-72) Paris

            Năm 1972  mọi người tất bật học hành và thi tú tài 2  rồi lo vào đại học hoặc có đứa vào quân đội. Rồi thầy mới, bạn mới…
            Liên tục những biến cố lịch sử của đất nước. 1975, rồi 1979… Thế hệ chúng ta đã trãi biết bao nhiêu cuộc đổi dời... Bặt tin tức. Không thể biết hết tất cả bè bạn cùng lớp, đi đâu, ở đâu, làm gì, sống còn ra sao!
            Quá nhiều biến cố, cuộc đời tôi thay đổi từ  cậu học sinh Hoàng Diệu, thi xong tú tài 2, vào đại hoc rồi đi tiếp chuyên môn một thời gian khá dài.  Lập gia đình ở Sài Gòn, tôi gần như quên hẳn bè bạn Sóc Trăng, quê huơng với biết bao kỷ niệm thời áo trắng, quần xanh …. Có khi tôi tưởng rằng không còn dính dáng gì đến mái trường mà tôi đã từng có nhiều bạn bè và nổi nhớ.
           Những năm qua, Hoàng Diệu gặp lại, vui có, buồn có. Chán chường cũng có. Bởi bên cạnh những lần họp mặt đầm ấm, có những nhân vật còn nhiều ý kiến cá nhân làm cho tập thể dần dần rời rạc, Đôi khi tôi muốn quay lưng ra khỏi đám đông.
         Bây giờ tuổi đã xế chiều.
           Mong rằng mọi mâu thuẫn sẽ không tồn tại, và chúng ta nhân danh những người học trò cũ của Hoàng Diệu cùng nhau góp sức làm nên vài ý nghĩa của quãng đời còn lại.
           Dẹp sang tự ái và những thành kiến riêng biệt, cá nhân. Để sẽ có được một vài sự kiện về cuối đời của chúng ta, những học sinh cũ của Hoàng Diệu cách đây trên dưới 50 năm.
           Hôm qua (20/11/2014) bạn  Ngọc Dung (CHS 65-72) để lại trên facebook bản nhạc Nổi buồn hoa phượng. Mấy mươi năm trôi qua, thế mà nghe lại bản nhạc  của nhạc sĩ Thanh Sơn, quê quán Sóc Trăng nghe sao thấm thía. Nghe lại sau gần 50 năm vẫn xúc động mãnh liệt, hồn bay phách tán!  Mời nghe lời  nhạc,  thả hồn chơi vơi về những ngày của năm 1968, 1969, 1970....... ,chợt  nhớ tới ngày hội ngộ 22-03-2015.
          Thanh Sơn,  nhạc sĩ nói rất nhiều về trường học, về sân trường....Không biết có liên quan gì đến trường Hoang Diệu hay không?  Có bạn nào biết không? Sóc Trăng có những nghệ sĩ từng làm mềm lòng một thời gian dài hàng triệu người như Hữu Phước, Hương Lan, Thành Được, Bạch Yến, Trường Hải, Thanh Sơn....

          Tháng 3 năm 2015, gặp nhau sau 50 năm.  Những gương mặt thơ ngây ngày xưa khi gặp lại sẽ là những cụ già, những bà già… Gặp nhau, những người già để ôn lại những chuyện thời tuổi trẻ! Chắc đầy những chuyện vui buồn lẫn lộn. Chưa biết chắc sẽ thế nào ! Dù sao, tôi cũng sẽ có gắng nhiều để cuộc họp mặt được trọn vẹn. Tôi chỉ có mỗi khả năng là liên lạc với từng bạn một để cuộc họp mặt được nhiều bạn hơn và thấm thía hơn.













VỀ LẠI THÁNG BA


                         Phan Trường Ân

về đi!
ngồi trước bảng đen
lần tay quyển vở thân quen: hộc bàn
giở từng trang nhé, từng trang
từng dòng chữ viết, vô vàn nhớ thương!

về đi!
đứng giữa sân trường
vươn vai rũ bụi phong sương ... muộn phiền
vấn vương vành nón che nghiêng
nón sao che nụ cười duyên, sớm chiều

về thôi!
thăm mái trường yêu
dang tay ôm lấy ít nhiều ... tình xưa
dẫu đời dầu dãi nắng mưa
trường xưa, bè bạn vẫn chờ ...vòng tay

về nghe!
thưa lại cô thầy,
cho em trả lại, bài chưa thuộc lòng!


THÁNG 3 THẤY LẠI TRƯỜNG XƯA



                                       Phan Trường Ân (65-72)
Tháng 3, rũ bụi đường xứ lạ
Ta về tìm lại mái trường xưa
Thấy nón lá ai che nắng hạ
Thấy Thầy đang giảng . . . giáo khoa thư

Tháng 3, ta thấy ta ngày cũ
Đứng giữa sân trường đội nắng mưa
Thấy ta nắn nót từng con chữ
. . . thành bức thư tình mãi chẳng đưa

Tháng 3, gặp lại nhiều khuôn mặt
Còn bao nhiêu nữa đã yên mồ?
Rất lạ, sao quen, từng ánh mắt
Năm mươi năm . . . còn tưởng là mơ!

Tháng 3, hội ngộ đời lưu lạc
“Thầy, trò tóc bạc trắng như nhau” (*)
Lòng chợt ngậm ngùi nghe bạn nhắc:
“Chúng ta mất hết . . . chỉ còn nhau” (**)

(*) Lời thầy HT Trần Cảnh Xuân

(**) Phát biểu của HD Nguyễn Rốp

ANH BIẾT EM ĐI CHẲNG TRỞ VỀ



More presentations from SNOWYNGUYEN

MƯỜI THƯƠNG LÀNG CŨ XÓM XƯA

        


              MỘT   thương  khói  tỏa  mái  nhà

    Bếp  hồng  sưởi  ấm  tiếng  gà  gọi  nhau                    
                                                                                                                                 HAI  thương  gánh  nước  cầu  ao
                                                                                                                        Bóng  người  thôn  nữ  áo  màu  nón  che
                                                                                                                                 BA  thương  bìm  bịp  kêu  chiều
                                                                                                                         Nhấp  nhô  nước  lớn  sáo  diều  du  dương
                                                                                                                                 BỐN  thương  tiếng  nhái  ểnh  ương
                                                                                                                         Gọi  nhau  chiều  xuống  khói  sương  xóm  nghèo
                                                                                                                                 NĂM  thương  cô  lái  tay  chèo
                                                                                                                          Chiếc  xuồng  ba  lá  gió  reo  nắng  hồng
                                                                                                                                 SÁU  thương  mùa  lúa  trổ  bông
                                                                                                                           Phất  phơ  hình  nộm  chim  đồng  líu  lo
                                                                                                                                  BẢY  thương  điệu  lý  câu  hò
                                                                                                                            Nhớ  cô  thôn  nữ  đưa  đò  bến  xưa
                                                                                                                                  TÁM  thương  giàn  mướp  rẩy  dưa
                                                                                                                            Xa  trông  em  hái  vụ  mùa  hè  sang
                                                                                                                                   CHÍN  thương  vịt  nước  gọi  đàn
                                                                                                                             Ô  rô  chạy  dọc  rạch  làng  quanh  co
                                                                                                                                   MƯỜI  thương  mùa  lúa  ấm  no
                                                                                                                            Hương  đồng  cỏ  nội  điệu  hò  ngân  vang

                       TRỊNH QUANG  CHIẾU



 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 | Designed by Rumah Dijual | Support by Blog Thiết Kế