HỌP MẶT HD XUÂN ĐINH DẬU NK 68-75 NGÀY 04/02/2017

MỘT THUỞ DẠI KHỜ



Trong lúc rảnh rổi lục lọi lại “ngăn ký ức”, cái ngăn mà tui đựng hằm bà lằng đủ thứ từ hồi năm nẳm, những bài thơ tình chép nắn nót bằng mực tím đến mấy tấm ảnh đen trắng nhạt nhòe, từ tang vật đến kỹ vật, từ chiếc lá ép khô đến đôi bông tòn teng rớt mất hột bẹt, cái kẹp ba lá đến cuốn lưu bút rách bìa, nói như thơ Nguyên Sa “ con búp bê gãy tay trên gác bếp” chắc cũng nằm đâu đó trong dĩ vãng một thời để nhớ của tui.

Hồi đi học ai mà chẳng từng dại khờ để đứng giữa sân trường “ngọng nghịu làm thơ” như mấy thằng bạn tôi, để bây giờ tóc đã bạc màu, tụ nhau cà phê cà pháo nhắc chuyện xưa mà tiếc hùi hụi “ Ờ phải chi...”, cái ngọng nghịu ngày xưa sao mà dễ thương quá đổi.

Trong thời chinh chiến khoảng 72-73, ngôi trường tỉnh nhỏ của tui cũng bị vướng vào làn sóng phản chiến để thành lập một đoàn du ca với cái tên nghe cũng ngược đời “ Sỏi Đá Trổ Bông”, do vị giáo sư  “lãnh đạo” mà sau này tụi tui mới bật ngữa ra khi thấy ông mang băng đỏ trong ngày vui đại thắng, hèn gì tên đoàn cũng na ná “ với sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Mới biết hồi đó tuổi trẻ mình dại khờ đủ thứ, hát nhạc Tôn thất Lập, ngâm thơ Giang Nam ra rả như là mình yêu nước thứ thiệt.

Cuốn sổ nhỏ cũ mèm được lật ra, hồi đó học trò làm gì có cái bàn phím gỏ lốc cốc như bây giờ, những bản nhạc du ca toàn chép tay chuyền nhau hát, nói thiệt mấy bài ca thời đó hùng hồn hết sức, như có lửa bật ra từ trái tim, như bước chân rầm rập đi tới “dậy mà đi- dậy mà đi hởi đồng bào ơi, bao nhiêu năm qua dân ta sống không nhà, bao nhiêu năm qua dân ta chết xa nhà” (TTL) “cho đồng bào tôi ngồi nghếch mắt trông chờ, nghe những ủy ban hội đồng nói vu vơ, nuôi cho sâu mọt chúng đông thêm, trong xương trong tủy chúng xông lên, moi tim dân lành đau nhức từng cơn..”(NĐQ) Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn...còn ViệtNam triệu con tim thành một khối kiêu hùng Những lời hát hay ở chỗ là hơn mấy chục năm qua nó vẫn còn nguyên vẹn ý nghĩa của nó, tính thời sự được cập nhật y chang! Mà thôi, tạm quên cái dại khờ của cả bọn khi gia nhập đoàn du ca hồi đó đi, cũng may là không có đứa nào bị bắt bỏ bót ba bốn bữa, nghĩ cho cùng tại mấy chú bác “trào ngụy” hiền quá, đấu tranh xuống đường tá lã mà chỉ trầy da tróc vảy chút đỉnh, chớ bây giờ thì có nước mà “tự tử trong đồn côn an”!

Cuốn sổ rách bìa chợt rớt ra mấy tấm hình đen trắng của thời đi học khiến tui ngẩn ngơ, nhìn mặt đứa nào cũng ngây ngô dễ thương cách gì, còn giữ được mấy ảnh phai màu này cũng là nhờ Má tui và nhỏ Hà cất dùm trong thời kỳ khó khăn di tản, nên bây giờ mới có mà post lên mấy cái trang web của trường, nhưng đó là chuyện nhỏ, chẳng là trong số bạn bè đồng chí hướng du ca xưa, theo thời gian cũng tứ tán đứa còn đứa mất, mãi đến mười mấy năm sau này nhờ Internet toàn cầu mà cả bọn mới có cơ hội kết nối được với nhau, phải nói đó là niềm vui hết lớn của tụi tui từ bốn phương trời bay về quê xưa hội tụ, điểm danh có vài tên “hưởng dương”trong thương tiếc của bạn bè như MTL, TVS..nhưng số còn lại thì vẫn sống vui sống khỏe dù sự thật thời gian có tàn phai nhan sắc, nhưng không hề gì đối với những ông bà nội /ngoại ham vui như bọn này.

Thời đi học chắc ai cũng có vài ba mối tình ...đầu để làm kỹ niệm, dĩ nhiên nhóm du ca tụi tui cũng vắt vai mấy cặp đi về có đôi, mà hồi xưa tình yêu học trò nó thanh cao lãng mạn như trong nhạc trong thơ, chỉ nắm tay thầm lặng thôi cũng đủ cho con tim rộn ràng rồi, mà đám bạn tui cũng nhát hít không dám, nói chi yêu như thơ Trần Dạ Từ “lần đầu ta ghé môi hôn, có con ve nhỏ hết hồn bay lên” chắc về bị Má uýnh nát đít.

Nàng là cô em Bắc Kỳ nho nhỏ còm nhom như con cò ốm, bay xuống đậu ở lớp tui, tánh hiền lành ít nói nên bị tụi tui rủ rê vô nhóm du ca hát bè, chàng là cậu út miền Tây cũng ốm nhách như cánh vạc bay, hay ôm đàn nghêu ngao mỗi lần đốt lửa trại , trong khi nhiều cặp bồ nhau ai cũng biết vì họ luôn líu lo khi gặp, hay nhắc nhớ khi xa..nhưng “con cò con vạc”này thì âm thầm để ý nhau suốt mấy năm trong sinh hoạt nhóm mà hổng ai hay. Cuộc chơi nào rồi cũng tàn, bổng một ngày cả bọn ngộ ra chân lý, lấy lý do rong chơi hát hò hoài mà học hành xao lãng thì tương lai cũng tối hù, chưa kể tụi con trai cũng lo chuyện lính tráng tổng động viên ..nên đồng loạt xin rút tên ra khỏi nhóm, dĩ nhiên điều này khiến Thầy Ph vô cùng thất vọng trong khi phong trào phản chiến với sinh viên biểu tình khắp nơi đang ở thời kỳ sôi nổi nhất, tiếng hát những đêm không ngũ đã làm bao thanh niên lúc đó thức trắng và dĩ nhiên trong số này không ít là ViCi nằm vùng hay thân Cộng...

Chiến tranh ngày càng khốc liệt, bạn bè có đứa xếp bút nghiên theo việc đao binh, hôm tiễn hai thằng nhập ngũ  thấy buồn não nuột, cầu trời cho tụi nó không vị quốc vong thân khi tuổi đời còn quá trẻ, nghe LVC nói mà thương “tui chưa kịp có bồ thì vào lính rồi nên đâu có ai viết thư tình cho mình đọc, phải đọc ké thư bồ thằng Q cho đở buồn”. Hèn gì tới bây giờ có người còn thuộc thư tui hơn tên bồ cũ!?

Rồi 75 tan hàng, mới biết mấy ông nhạc sĩ phản chiến chỉ viết nhạc tuyên truyền “..rồi xong chiến tranh anh sẽ quay về, rồi xong chiến tranh anh trở về quê..về lại trường xưa cây xanh đường dài, về lại dòng sông nơi ta hẹn hò..” (nhạc LQD) tàn cuộc chiến lính tráng không đi tù  cải tạo thì cũng trốn chui trốn nhủi, đứa nào lý lịch sạch sẽ hầu hết đều nhào vô sư phạm, ra trường về quê đi dạy, chuyện cơm áo  lận đận, cuộc sống khốn khổ trăm bề còn tâm trí đâu mà hẹn hò như trong thơ trong nhạc thanh bình, có chăng là sự nuối tiếc chuyện ngày xưa, những mối tình thơ dại thời học trò đều phôi pha theo năm tháng, “tình chỉ đẹp khi còn dang dở”thật ra là lời an ủi cho cuộc tình tan thôi, các cặp đôi trong nhóm tui có đứa nào tròn duyên với nhau đâu, tuổi mới lớn thường hay mơ mộng vậy mà, hình- như –là- Tình -Yêu chứ không phải Tình Yêu, trái tim chỉ rung rinh xao động chút xíu mà sao kỹ niệm đẹp đó khiến ta nhớ hoài...

Riêng thằng bạn tui cứ thổn thức về “mối tình con cò” này suốt mấy mươi năm, chắc hắn ray rức vì sao ngày xưa mình nhát gan đến thế? Thậm chí một lời tỏ tình dễ thương cũng không dám nói, để nàng lặng lẽ ra đi biền biệt...Mà đâu phải mình hắn tình câm đâu, hầu hết đám bạn trai của tui đều  chôn chặt nỗi lòng để sau này nhìn lại người xưa mà ngẩn ngơ làm thơ tình muộn “ai biểu hổng nói chi! Ừ ai biểu”

Mỗi lần có dịp về quê nó lại chở tui đi vô con hẻm nhỏ nhà nàng, đứng tần ngần dưới cây trứng cá rồi lầm bầm “ lạ thiệt, mình có người bạn mà bổng dưng biến đi đâu mất tiêu, hỏi tìm hoài mà không ai biết..”. Rồi trong lúc trà dư tửu hậu, LVC thương cảm nỗi lòng của V bèn hứa sẽ truy tìmcon cò ốm trên Facebook, tấm hình thẻ học sinh của nàng được post lên với đôi dòng tiểu sử...Thời đại internet thật tuyệt vời, sau hai hôm thông qua nhiều dây nhợ quen biết đưa tin , LVC bên Mỹ đã thức trắng đêm để canh me bắt cho được con cò đang làm tổ bên Úc, dĩ nhiên nàng đã có chồng có con và cuộc sống yên ấm, thời gian có chờ ai bao giờ, đứa nào cũng tóc bạc như nhau, cũng có gia đình riêng tư hạnh phúc, mối tình học trò ngày xưa (nếu có ) chỉ là kỹ niệm đẹp của một thoáng xao lòng,con cò con vạc gặp nhau trên FB tha hồ líu lo sau gần 40 năm mất dấu, chỉ cần nghe tiếng bắc kỳ nhỏ nhẹ của nàng thôi, chắc thằng bạn tui cũng thấy ấm áp thân tình..Nếu có cái đồng hồ quay ngược thời gian của Doremon, không biết bạn bè tui có còn ngọng nghịu như ngày nào...

Ngọc Ánh  


HỌA THƠ HOÀI VIỆT



VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ
(Họa bài thơ ”Trở Về Quê Cũ”
của thi sĩ Nguyễn Bính)                                                     TRỞ VỀ QUÊ CŨ

Gần hai mươi năm, nay trở về                                    Đã đi mưòi năm nay trở về
Lòng như ấm lại chút tình quê                                   tâm tình tràn ngập bước đưòng quê
Ghé thăm trường cũ thời tiểu học                              Nghe sao náo nức khi còn trẻ
Bỗng nhớ ve kêu tiếng gọi                                      Níu áo theo cha buổi hội
Đứng đây mà lòng luống tơi bời                                 Một cơn khói lửa mấy tơi bời
Buồn thay, tất cả đổi thay rồi                                    Cảnh cũ làng xưa khác cả rồi
Chốn xưa, giờ sao xa lạ quá                                       Ngước mắt trông lên, trời cũng lạ
Nào còn ai nữa nhận ra tôi                                         Nhà ai đây chớ phải nhà tôi
                         Hoài Việt                                                                    Nguyễn Bính
      TÔI  ĐÃ VỀ ĐÂY                                    SAO CHẲNG VỀ ĐÂY
Quê tôi lắm vườn trái cây xanh                                 Ở đây vô số những trời xanh
Có những chàng trai thật hìền lành                           Và một con sông chảy rất lành
Cùng bao thiếu nữ trông xinh quá                            Và những tâm hồn nghe rất đẹp
Ôi, đẹp làm sao như bức tranh                                   Từng chung sống duói mái nhà tranh
Tôi đã về đây, đứng bên sông                                     sao chẳng về đây múc nước sông
Ruộng mút tầm xa đã cấy trồng                                Tưới cho những luống có hoa trồng
Mai đây mùa lúa vàng nở rộ                                      Xuân sang hoa nụ rồi hoa nở
Lả lơi theo gió mướt như nhung                                Phô nhụy vàng hanh với cánh nhung
             
              NHỚ XUÂN                                                  XUÂN VỀ
Rồi đã đến ngày vào cuối đông                                   Ủa,thấy Xuân về với gió đông
Biết bao hoài niệm mãi chất chồng                            Với trên màu má gái chưa chồng
Nhớ tết quê xưa buồn rười rượi                                 Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm
Quê hương vời vợi mỏi mòn trông                             Ngước mắt nhìn trời đôi mắt trông
Nhớ nhiều thôn nữ đang xun xoe                               Từng đàn con trẻ chạy xun xoe
Trong nắng Xuân vế ánh vàng hoe                            Mưa tạnh trời quang nắng vàng hoe
Hồn nhiên, thông thả tươi cười nói                            Lá nõn nhành non ai tráng bạc
Mong được cùng vui chung bước đi                           Gió về từng trân gió bay đi
Phóng mắt nhìn xa trên cánh đồng                             Thong thả dân gian nghĩ việc đồng
Nằm trên rơm mới êm như nhung                              Lúa thì con gái mượt như nhung
Trên không từng khúm mây lảng đảng                      Đây vườn hoa bưỏi hoa cam rụng
Ước chi được lượn theo đôi vòng                               Ngào ngạt hương bay bướm vẽ vòng
Nhớ mùa Xuân ấy gặp một cô                                    Trên đuờng cát mịn một đôi cô
Khi theo mẹ tôi viếng cảnh chùa                                Yếm đỏ khăn thâm trẩy hội  chùa
Tự nhiên ngơ ngẩn như quên hết                                Gậy trúc dắt bà già tóc bạc
Mãi nhìn quên cả niệm nam mô                                  Tay lần tràng hat niệm nam mô
                            Hoài Việt                                                                     Nguyễn Bính

Một chút tâm tình:
Từ thời còn trai trẻ, có dịp làm quen với thơ văn ,tôi rất thích thơ của Nguyễn Bính,bởi nét dung di, mượt mà và đặc biệt  chủ để thưòng là tình yêu và tình tự quê hương. Tôi đã mạo muội ”họa” một số bài. Chỉ để thoã đôi chút lòng mến mộ, hoàn toàn không có ý gì khác. Rất mong được đồng hương chia xẻ, và Hoài Việt rất vui nếu những bài họa nầy giúp quý vị tạm quên đôi phút những buồn vui trong cuộc sống. Thân kính



CON TIM VỤNG VỞ RỒI - HAI SẮC HOA TI GON



CON TIM  VỤNG VỞ RỒI                                         HAI SẮC HOA TI GON
   (Thơ hoạ bài “Hai sắc hoa                                      ( tác giả: TTKH)
     Ti Gon “cuả TTKH)
                                                                                                  
Ngày ấy ngất ngây trao nụ hôn                      Một muà thu trước, mỗi hoàng hôn                                              
Mà nay  cay đắng với  đau buồn                    Nhặt cánh hoa  rơi chẳng thấy buồn
Và nay phận gái đành cam chịu                     Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Đoạn kết của bài học yêu đương                   Tôi chờ người ấy với yêu đương

Trời  hỡi, giờ sao quá lạnh lùng                                   Người ây thường hay ngắm lạnh lùng                                      
Như nhà hoang vắng nét rêu phong                             Giải đường xa vút buổi chiêu phong
Vì bởi quá yêu mà khờ dại                                             Và phương trời thẩm mờ sương cát
Càng nhớ càng sao thấy chạnh lòng                            Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng

Ngày xưa thề nguyện mãi yêu tôi                                       Người ấy thường hay vít tóc tôi
Tình yêu, ôi cả chuổi ngày vui                                           Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Giờ đây mắt đã khô dòng lệ                                                Bảo rằng “hoa dáng như tim vở
Người sao bội bạc thế thì thôi.                                           Anh sợ tình ta cũng thế thôi

Tuổi mới tròn trăng,em biết                                             Thuở đó nào tôi có hiểu
Tưởng tình mãi mãi chẳng chia ly                                      Cánh hoa tan tác của sinh ly
Em đã trao anh, không nghi ngại                                        Cho nên cười đáp: ”màu hoa trắng”
Ngây ngất cuồng say chẳng nghĩ suy.                                Là chút lòng trong chẳng nghĩ suy

Đau buốt tim tôi phận lỡ làng                                               Đâu biết lần đi một lỡ làng
Ngồi đây học lại chữ yêu đương                                          Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Như kẻ đui mù trong tù ngục                                                Người xa xôi quá, tôi buồn lắm
Hay giữa rừng sâu lạc mất đường                                       Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Hôm nay trời dịu sắp sang thu                                            Từ đấy thu rồi thu lại thu
Niềm đau ấp ủ tự bao giờ                                                     Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Muốn quên, khổ quá, làm sao được                                   Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Dù biết người ta đã hửng hờ                                               Người ấy, cho nên vẫn hửng hờ

Tôi vẫn ngồi đây giữa cuộc đời                                           Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời                                                 
Nào ai hiểu được cõi lòng tôi                                               Ái ân lạt lẻo của chồng tôi
Con tim biếng đập, lơi từng nhịp                                         Mà từng thu chết từng thu chết
Bởi liều độc dược của một người.                                       Vẫn dấu trong tim một bóng người

Rồi đây buốt giá chỉ mình tôi                                                Tôi nhớ lời nguòi đã bảo tôi
Thu đến rồi đi mãi xa xôi                                                      Một mùa thu trước rất xa xôi
Khóc tình đã vở, không thù hận                                            Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Chỉ khổ tim tôi vở vụng rồi                                                    Làm lỡ tình duyên cũ  mất rồi
                            Hoài Việt                                                                                


 Một phút tâm tình:

Từ thờ xa lắm lắm, hơn nửa thế kỷ qua. . cũng như quý bạn yêu thơ hầu như đều ‘mê’ thơ của TTKH,cho dù tên thi sĩ khá bí ẩn.Như bài “Hai sắc hoa tigôn” khá dài,khó nhớ ,nhưng chắc hẳn phải nằm lòng câu” Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời,ái ân lạt lão của chồng tôi”. . Riêng cá nhân tôi, bên cạnh những vật vả buồn vui trong cuộc sống xung quanh, thỉnh thoảng cũng tìm về chút hưong xưa,và tôi đã “gồng mình” họa một số bài thơ . . Thân kính chuyển đến quý đồng hương, với hy vọng sẽ mang đến đôi  cái gật gù bên tách trà ,nhìn mưa rơi.Ôi, sao giống như ở quê nhà.! HV.



THƠ VUI CUỘC ĐỜI



****
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhìn lá vàng rơi cảm thấy buồn
TẾT nầy sửa soạn làm đám cưới
Cho đời bớt khổ cảnh cô đơn
*
* *
Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Đêm về hai đứa không giường chung
Vì tiền lương tháng giao còn thiếu
Chắc là cất giấu phải không ông ?
*
* *
Người ấy thường hay kiểm tra tôi
Thấy bóp tôi xẹp hết cả rồi
Chắc đem tiền cho con ghệ nhí
Thôi để bà giử chắc cho rồi
*
* *
Thuở ấy nào tôi biết nghĩ gì
Khù khờ ngu dại chút tình si
Bao nhiêu tiền bạc bà cất hết
Chỉ giử bên mình thằng cu ti
*
* *
Lấy gì giao thiệp với người ta
Cà phê cà pháo thèm xót xa
Bạn bè thân thiết đành xa lánh
Về nhà làm bạn bên ấm trà
*
* *
Từ đấy thu rồi thu lại thu
Tương lai mù mịt như sương mù
Người ấy biết tôi đã sạch túi
Bà đã xem tôi như kẻ thù
*
* *
Tôi vẫn đi bên cạnh một người
SƯ TỦ HÀ ĐÔNG quá nực cười
Và từng thu chết từng thu chết
Sợ bà hơn cả sợ ông trời
*
* *
Cho đến hôm nay quá xuân thì
Ông bà dạy dỗ không khắc ghi
Làm lũi bước vào con hẽm cụt
Bây giờ tức quá khóc hi . hi ....

Trịnh Quang Chiếu


NẮNG ĐẸP MIỀN NAM



Miền nam mưa nắng hai mùa
Ruộng đồng xanh biếc hàng dừa ven sông
Ánh trăng vàng toả cánh đồng
Đờn ca tài tử vang trong xóm nghèo
Rạnh bần uốn khúc cong queo
Dáng cô thôn nữ mái chèo khoan thai
Trai làng nhẹ bước tìm ai
Gái làng tựa cửa mơ ngày xe hoa
Bánh phồng ai nướng trước nhà
Trẻ con ngồi đợi chiều tà xóm quê
Tù và ai thổi trâu về
Khói um rơm rạ ven đê sương mờ
Chiếc cầu khỉ bắc đôi bờ
Dáng cô thôn nữ đang chờ ai đây
Sáo diều vi vút trời mây
Ngày mùa lúa trúng sum vầy ấm no
Miền nam vang vọng câu hò
Sông dài rạch nhỏ quanh co ruộng đồng
Tiếng gà cục tát hừng đông
Dân làng rảo bước ra đồng mùa sang
ĐỒng vàng bát ngát thênh thang
Quê cha đất tổ vẻ vang một thời
Phương trời xa cách đôi nơi
Nhớ về quê cũ cuộc đời chóng qua

Trịnh Quang Chiếu

MƠ CHỊ HẰNG


Siêu mặt trăng trên Ngọ môn Huế ngày 14/11/2016

Ngắm bầu trời xanh mênh mông bát ngát,
Thấm vào hồn bao tình cảm dạt dào.
Chị Hằng ngày rằm lã lướt xiêm bào,
Tuyệt sắc âm thầm tiến gần trần thế.

Dáng tha thướt lướt qua màng mây mỏng,
Lồng bóng cao sang thanh thản thong dong.
Nhìn càng gần mộng tha thiết vào lòng,
Ai đoán được tuổi trăng già hay trẻ !

Có phải vốn mình vô ưu vô cảm,
Thích trêu người bằng sắc đẹp siêu phàm ?
Tâm sự nào giữ mãi kiếp hồng nhan,
Tự nguyện làm ngọn đèn trời đêm đến.

Giữa trời bao la bên hằng tinh tú,
Tỏa sáng hào quang hạnh phúc thiên thu.
Tầm nhìn sao mà ấm áp cương nhu,
Không gay gắt như vầng ô nóng bỏng.

Cũng e thẹn nép sau rèm thay sắc,
Biết hạ mình lòn dưới mảng mây ngông.
Vẫn hiên ngang sau giông tố bão bùng,
Tâm tự tại giữa không gian trống rỗng,

Có những đêm chỉ thấy toàn tinh tú,
Đang nháy nheo như đom đóm cành bần.
Vẫn cô đơn luôn chu du vũ trụ,
Nhân chứng bao chuyện thế sự xoay vần.

Là chiếc gương xa vời vợi vận hành,
Ảnh hưởng đậm cả thủy triều vận nước.
Một vệ tinh xoay quanh trái đất xanh,
Nhà khí tượng cho nông dân trồng trọt.

Sống nơi thiên thai quây quần tiên nữ,
Trên cung thiềm còn Chú Cuội cây đa.
Vũ Nghê thường làm vua Đường quên lối,
Thế mà sao Chị cứ mãi đơn côi.

Có phải chăng vì dương gian trần thế,
Với địa cầu luôn hòa hợp đậm đà.
Môi trường sống con người làm ô uế,
Tình giữa người như nước ốc nhạt phèo.

Mơ Chị Hằng sẽ trở thành hiện thực,
Một bước chân trên thiềm điện tuyệt vời. (1)
Chị không còn buồn nữa Chị Hằng ơi,
Người trần thế cùng vui trên Cung Quảng !    

                                Cô  Trần Thành Mỹ


(1)  Câu nói để đời của phi hành gia vũ trụ Mỹ Neil Amstrong khi đặt chân đầu tiên lên Mặt Trăng :« That’s one small step for a man, one giant leap for mankind.”(Đây là bước đi nhỏ với một con người, nhưng là bước tiến vĩ đại của cả nhân loại.) với phi thuyền Apollo 11, ngày 20/07/1969.    

                           

ĐÓN XUÂN NẦY NHỚ XUÂN XƯA


                  
Mặc dù không khí TẾT đã qua rồi nhưng dư âm vẫn còn vang đọng mãi  cho đến hết tháng giêng vì " tháng giêng là tháng ăn chơi " tháng nghỉ ngơi hưởng thụ hoà theo tiết xuân nồng thắm nên câu chuyện về xuân kaeso dài không dứt : ĐÓN XUÂN NẦY NHỚ XUÂN XƯA " tựa đề của bài nầy đủ nói lên sự khác biệt giửa hai mùa xuân ở hai quốc gia khác nhau, nếu như ở quê nhà thì xuân nào cũng giống xuân nào không gợi cho ta liên tưởng đến mùa xuân cũ nhưng nơi đất khách quê người phong tục tập quán khác biệt làm cho tâm hồn ta quay về dĩ vãng luyến tiếc mùa xuân quê hương nếu như cụ NGUYỄN DU có hai câu thơ tả cảnh sắc xuân : 

                 " Cỏ non xanh rợn chân trời "
                " Cành lê trắng điểm một vài bông hoa "
  Thì ngày nay ông bà ta có câu :
                  " Tháng giêng ăn TẾT ỏ nhà "
                " Tháng hai cờ bạc tháng ba hội hè "
Đó là câu chuyện vui chơi của ông bà chúng ta suốt mùa xuân, còn ngày nay thì sao? 

Là người VIỆT tha hương chúng ta mang thân phận " sống lê đất khách, thác chôn quê người " làm sao không khỏi nao nao trong lòng mỗi khi xuân về trên đất khách và nhất là thấy cuốn lịch TAM TÔNG MIẾU treo trên tường sắp hết như thầm nhắc " ngày hết TẾT đến ". Thật vậy làm sao quên được những kỷ niệm êm đềm mấy ngày xuân nơi quê hương chốn cũ, mặc dù lớp bụi thời gian đã làm nhạt phai đi phần nào ký ức đó, nhưng nó vẫn sống mãi trong lòng của đứa con viễn xứ khi xa rời đất mẹ mến yêu.

Mỗi một dân tộc có một loại hoa biểu hiện cho ngày TẾT. Nếu hoa mai hoa đào được bày bán trên khắp các chợ ở nước ta vào dịp TẾT thì ngay ở các nước BẮC ÂU và cả ANH, PHÁP, ÁI NHĨ LAN, ÚC ngày TẾT người ta thường chưng bày một loại hoa có tên là " hoa chùm gởi " ( misletoe) và họ tin rằng loại hoa nầy đem lại sụ may mắn suốt năm. Loại hoa nầy tự nó có cái tên ăn nhờ ở đậu vì nó chỉ mọc ở các vỏ cây già như : thông, sồi, dâu v.v... và nó còn có cái tên khoa học là VISCUM APBUM và nó không bao giờ mọc trên mặt đất ngay tại ANH và các nước BẮC ÂU vào dịp TẾT các thanh niên và các thiếu nữ vẫn giử tục lệ là vào dịp đầu năm họ dẫn nhau đến một tàn cây có nhiều hoa chùm gởi và họ đứng dưới một nhành hoa chùm gởi của cây đó để hôn một nụ hôn đầu năm và họ tin tưởng rằng họ sẽ được may mắn suốt năm nếu đã thành vợ chồng thì họ tin rằng con cái của họ sẽ được xinh đẹp.

Đó là câu chuyện đầu xuân ở xứ tây còn ở xứ ta thì sao ? Mọi nhà ai nấy đề chưng một bó mai vàng hoặc một chậu mai điều nầy có nghĩa là sẽ được may mắn quanh năm tưởng cũng nên nói sơ qua về cây mai, cây nầy thuộc họ hoàng mai vốn là một loại cây rừng, cây mai vàng cũng rụng lá vào mùa đông hoa có màu vàng hương thơm  thoang thoảng e ấp mai vàng có loại gọi là mai tứ quý nở bốn mùa, còn một loại mai khác gọi là nhị độ mai là mai nở hai lần trong một năm, khác với mai thường chỉ nở một lần trong năm, và trên bàn thờ tổ tiên họ thường chưng mâm ngũ quả gồm năm thứ trái cây : mãng cầu, sung, dừa, đu đủ, xoài. Khi chưng mâm ngũ quả như thế người dân miền tây muốn bày tỏ ước mong suốt cả năm cuộc sống gia đình sẽ luôn luôn sung túc bởi vì tên gọi của năm loại trái cây nầy nếu sắp xếp và đọc theo tiếng miền nam sẽ trùng với câu:  "cầu, vừa, đủ, xài ", đó cũng là một đòi hỏi khiêm nhường có lẽ xuất phát từ người dân quê chất phác dùng cây nhà lá vườn để tạo nên bình hoa mâm quả trong ba ngày TẾT, và cũng có khi họ không dùng trái đu đủ trong ngày TẾT vì sợ không hay và cũng lắm khi họ không dùng trái sung vì một số dân miền nam họ cho rằng âm của " sung " không chỉ trùng với âm của " sung túc " mà trùng với âm " xung " của " xung khắc " nên không chưng sung trong mâm ngũ quả mà thay vào đó là thơm ( trái khóm ) ngụ ý là "thơm tho " và đối với dân miền nam họ cũng  không thích chưng trái cam trong mấy ngày TẾT vì chữ cam hàm ý " cam khổ " hoặc  " cam chịu " với số phận. Và ngày nay còn khôi hài hơn nữa họ còn bày ra câu " chôm vừa đủ xài "có nghĩa là chưng trái chôm chôm, trái dừa, trái đu đủ, trái xoài nhưng hiểu theo nghĩa bóng khôi hài là " CHÔM VỪA ĐỦ XÀI " mà thôi chữ CHÔM đây có nghĩa là " CHÔM CHỈA " nghĩ ra cũng hơi tếu thật.

Người ta thường nói " vui như TẾT " câu nói ấy phát xuất từ đầu môi chót lưỡi của tất cả mọi người. Thật vậy không vui sao được khi con người rũ hết mọi ưu phiền ngưng hẳn các hoạt động thường nhật để hoà mình vào cuộc sống lý tưởng cuộc sống mà người đời thường mơ ước mà chỉ có ba ngày TẾT mới thực hiện được. Các phong tục ăn TẾT mỗi miền mỗi khác , như vùng thượng du miền bắc chúng ta thấy các người thượng như : TÀY, NÙNG, THỔ nước da trắng như bông bưởi, họ chính là gốc người THÁI TRẮNG  họ mặc quần áo may bằng vải chàm đầu họ vấn khăn nhung màu đen họ rủ nhau vài chục cô gái ra bãi cỏ xanh để chơi một trò chơi gọi là tung cầu, họ đứng cách xa hàng mấy chục thước tung những trái cầu ngũ sắc bay vút cao lên bầu trời xanh và họ đón bắt trái cầu đó. Quay ngược về phương nam đến vùng THANH HOÁ HÀ TĨNH có dân tộc MƯỜNG  họ mặc áo màu sặc sỡ và những thanh niên họ mang cồng vào làng họ đến từng nhà sàn để hát điệu " sắc bùa " đó là một lối hát xuân của đồng bào THƯỢNG đó là một lối hát chúc mừng năm mới vang lên cả núi rừng âmm u và chúng ta cũng đừng quên quay về miền châu thổ sông HỒNG thì lại có phong tục đặc thù của nó là các tranh TẾT được bày bán ở khắp các chợ. Ngoài bắc theo quan niệm xưa thì mùa xuân là mùa ca hát, còn mùa thu vẫn là mùa cổ điển của trai gái mùa xa xưa của ái ân, thì tiếng hát của các cô càng véo von bất tận mang theo bao nhung nhớ của mùa xuân trước và sang đến mùa hạ là mùa của ruộng đồng gặt hái và người dân quê phải cần cù kiên nhẫn để có được hạt gạo trắng ngần nên những tiếng hát lời ca đó thật cần thiết để xoá đi nỗi nhọc nhằn khổ cực tay làm hàm nhai.

Cũng đừng quên ghé vùng tây nguyên sẽ thấy hoa "loong rang " nở rộ trắng rừng núi và các bạn sẽ được mời vào nhà rong cùng quây quần bên nhau quanh bếp lửa hồng để uống rượu cần và sẽ nghe các tù trưởng kể chuyện cổ tích về sắc tộc của họ. Thử làm một chuyến xuôi nam qua cầu MỸ THUẬN  xuyên qua cầu CẦN THƠ xuôi về miệt SÓC TRĂNG, TRÀ VINH, BẠC LIÊU, CÀ MAU thăm các đồng bào MIÊN ( KHMER ) bàn sẽ đi vào các " sóc " nghĩa là các xóm  MIÊN bàn sẽ thấy các ngôi chùa có các mái ngói cong vút lên trời, có các cây cột chạm hình các vũ công mặc xà rong tay uốn éo trông thật là mỹ thuật và các bạn sẽ say mê với các vũ điệu " lam thôn " tình tứ nồng nàn hoà theo tiếng nhạc ngũ âm của người MIÊN, âm thanh có lúc tràm như dòng CỬU LONG chảy lững lờ. Ở miền tây có tục tảo mộ ngày TẾT còn ở miệt SÓC TRĂNG, BẠC LIÊU, CÀ MAU, TRÀ VINH họ tảo mộ vào tháng ba âm lịch cho nên trong truyện KIỀU cụ NGUYỄN DU có viết :


                 " THANH MINH trong tiết tháng ba "
                  "Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh "
                  " Gần xa nô nức yến anh "
                  "Chị em sắm sửa bộ hành du xuân "

Sau đó trở lại thành phố SÀI GÒN nơi đây được biểu hiện cho TẾT của miền nam mộc mạc đơn giản không như miền bắc. Trong nam không khí TẾT bắt đầu nhộn nhịp vào đầu tháng chạp cho đến đêm giao thừa và cũng đừng quên ghé  vô CHỢ LỚN thăm các người HOA họ là những người lâu đời gắn bó với người VIỆT hằng bao thế kỷ đi xem những đoàn lân râu bạc, râu đen, họ thường đến các cơ sở thương mại  múa lấy hên và cũng đừng quên ghé LĂNG ÔNG BÀ CHIỂU xin một quẻ xăm đầu năm. Có thể nói ngày TẾT là dịp để thoả mãn ước vọng mà suốt năm hằng mong đợi, kẻ sĩ thì cho đó là dịp để khai bút, khai khẩu, người nông dân thì cho đó là phần thưởng xứng đáng để hưởng thuáu bao ngày dầm mưa dãi nắng cực khổ, còn giới thương gia thì đó là dịp mua may bán đắt, một năm chỉ có một lần thôi, người già thì được săn sóc an ủi dưới hình thức mừng tuổi ông bà, con người rũ bỏ tất cả cái gì cũ kỹ nhà cửa cũng phải sơn phết lại nợ nần phải được trả trước giờ giao thừa đừng để cái cảnh thiếu nợ hai năm ân nghĩa phải lo đáp đền trẻ con được quần áo mới như vậy giống như một xã hội lý tưởng mà mọi người hằng mơ ước, lời ăn tiếng nói phải lịch sự nhã nhặn để ta có được sự hên suốt nămcofn ở nhà quê thì người dân nuôi gia cầm họ trông cho đến ngày TẾT họ mới xẻ thịt trước cúng ông bà sau sau quây quần ăn nhậu vui vẻ bù lại sưốt năm làm lụng vất vả và ngày TẾT cũng là dịp se duyên  chồng vợ thường đám cưới xảy ra vào dịp TẾT, họ đến chùa hoặc nhà thờ cầu nguyện vào dịp TẾT

Ngày nay phong tục về TẾT cũng đổi thay khá nhiều thật đơn giản nhưng căn bản họ vẫn giủ nguyên, đó là truyền thống văn hoá lâu đời của nước ta mong sao thế hệ trẻ hải ngoại cố giử gìn đó là niềm hảnh diện vô cùng.
 
Trịnh Quang Chiếu
               



HỌP MẶT KỶ NIỆM 50 NĂM NGÀY VÀO TRƯỜNG KHÓA 67- 74 NGÀY 05/02/ 2017

HỌP MẶT HOÀNG DIỆU NIÊN KHÓA 68-75 MỪNG XUÂN ĐINH DẬU NGÀY 04 02 2017

BẮC MỸ ĐÓN XUÂN


****
BẮC MỸ đón xuân lúc vào đông
Tha hương quê cũ thấy chạnh lòng
Bao mùa tuyết đổ bao niềm nhớ
Cuộc đời trôi nổi mãi ngóng trông
*
* *
BẮC MỸ đón xuân lúc vào đông
Mái trường công lập mùa phượng hồng
Trao nhau lưu bút bao kỷ niệm
Đường đời đôi ngã nhớ mênh mông
*
* *
BẮC MỸ đón xuân lúc vào đông
Nhớ đi lễ PHẬT thấy bóng hồng
Cầu xin PHẬT độ nên duyên mới
Để khỏi cô đơn nhớ ngập lòng
*
* *
BẮC MỸ đón xuân lúc vào đông
Cầu QUAY nối nhịp chợ bên sông
Phố thị ồn ào vui sắm TẾT
Xuồng ghe tấp nập nắng xuân hồng


Trịnh Quang Chiếu

 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 - Xây dựng bởi Blog Thiết Kế – Hỗ trợ bởi Người Áo Lam - Giao diện Rumah Dijual