HỌP MẶT HD XUÂN ĐINH DẬU NK 68-75 NGÀY 04/02/2017

THĂM THẲM CUÔC ĐỜI




   Nhìn Tổng Thống Mỹ W..J. Bush mặc áo thụng xanh khi viếng thăm Trung quốc, Tổng Thống Pháp Jacques Chirac chắp hai tay gật gật đầu cám ơn, những tiếng « ciao, ciao » của người Tây phương ân cần từ giã, ai chẳng bảo Đông Tây tuy bề ngoài thường khác biệt, nhưng cũng có gì giống giống hợp nhau.

   Thật vậy, căn bản là con người tất có mặt mủi chân tay, cũng cần thở không thể nhịn ăn thiếu uống. Vì khác giống, khí hậu, phong tục, nếp sống nên bề ngoài là dấu ấn riêng của từng xứ, miền vùng. Người da màu sang vùng tuyết trắng vẫn không thể « da trắng vỗ bì bạch », ngược lại nắng xích đạo cũng không nhuộm đen nổi da người tóc vàng mũi lõ mắt xanh. Đó cũng là đề tài của bao mâu thuẫn, khích bác, khen chê, châm biếm, tị hiềm, kỳ thị.

  Âu Mỹ chê da vàng mũi tẹt, mắt hí, nhỏ lùn. Người Việt ta xưa kia đã chẳng gọi Pháp là Bạch quỉ, da đen Hắc quỉ, Anh, Hồng mao, Ấn độ, Phi lại ví von :
               ‘’Chà và Ma ní tí te,
          Cái bụng thè lè, con mắt ốc bưu’’.
Còn ông bạn láng giềng khổng lồ Trung quốc, ‘xì thẩu’, ‘xếnh xáng’, ta cũng chẳng tha :
            ’’Bên Tàu ăn ở ngược xuôi,
       Cho nên chú Chệt mọc đuôi trên đầu.’’.

  Cũng đừng ngở xứ văn minh là hoàn toàn không mặc cảm. Họ cũng là người có mắt có tai, cũng ganh ghét khinh khi cao ngạo, thói chê quê của kẻ học làm sang. Mình nhìn họ lông lá như con cháu Tôn ngộ Không, họ xem mình như loại cá không vãy trên bờ. Họ cũng thích phè phỡn làm chơi ăn thiệt, « ngồi chơi xơi nước », ngồi trên ăn trước, dưới trướng kẻ hầu người hạ kẻ dạ người vâng. Con người là như thế đấy, ai chẳng có mộng lưu tên tuổi mình cho thế gian. Lịch sử đâu chỉ ghi tên anh hùng hào kiệt mà Hitler Pol Pot, Bin Laden cũng làm đổ bao máu đỏ mực đen.

Ngày nay, tình đoàn kết giữa các dân tộc phát triển mạnh hơn qua sự cứu trợ giúp đỡ viện chi. Lòng nhân đạo đích thực vô vụ lợi cần được trân trọng, biểu dương. Tinh thần tương thân tương trợ quốc tế đó khó xảy ra trước kia, thời kỳ mộng xâm lăng thịnh hành. Với chiêu bài mở mang kinh tế, văn hóa, phất cao ngọn đuốc văn minh tiến bộ khoa học kỹ thuật, bọn thực dân trá hình đã đặt ách nô lệ, khai thác đến tận cùng dân lệ thuộc, thấp cổ bé miệng mà chẳng có tòa án nào, kể cả tòa án đạo đức lương tâm lên tiếng. Họ còn được tuyên dương anh hùng, ân nhân quảng đại nhân đạo vị tha.

Phải công nhận nếu không có những nhân vật cầu tiến, mạo hiểm, có lòng nhân, thiên tài thì làm gì thế giới được như ngày nay. Chỉ tiếc là lòng người thay đổi trắng đen như trở bàn tay. Túi tham không bờ bến, « giàu đổi bạn, sang đổi vợ », mộng vá trời càng ngày càng chồng chất biến dần thực chất tình người.

Nhìn lại khúc phim lịch sử thế giới, bao cuộc chiến xảy ra thường là vì tìm thị trường, cạnh tranh về kinh tế và mở rộng biên cương. Âu châu khai thác bao nhiêu thuộc địa ở Á, Phi châu. Mông cổ, một thời oanh liệt với Thành cát Tư Hản, Trung quốc đã bao lần thôn tính Việt nam. Hítler xây mộng làm bá chủ hoàn cầu, xứ ‘mặt trời’ một dạo làm đảo điên thiên hạ. Rồi như vết dầu loang, mọi lãnh vực dần dần đều được điều nghiên hoàn chỉnh, ngay cả phần tâm linh cũng bị vi phạm lung lay.

Hiện nay, nhan nhản những kho tàng , di sản lịch sử văn hóa, văn minh của các nước thuộc địa được trưng bày ở các nước chiếm hữu, kỷ niệm đánh dấu thời kỳ vàng son kỳ công của họ. Những hầm mỏ kim khí, kim cương, vàng, « vàng trắng,vàng đen »,  rừng gỗ quí, cà phê, nha phiến, Tam giác Lào, được tài phiệt đầu tư vơ vét đến dân bản xứ « tay trắng vẫn trắng tay ». Khoa học kỹ thuật lại là phương tiện đòn bẫy hoàn thành công cuộc bành trướng hữu hiệu hơn.

 Thường là bao nhiêu tội đều trút lên đầu những tên trùm tư bản, đô hộ, mafia. Rồi xã hội tiến triển, trào lưu độc lập lan rộng, tự do vùng lên, hòa bình đầy hứa hẹn. Không còn sợ cảnh « cá lớn nuốt cá bé », đã có Liên Hiệp quốc, Luật Nhân quyền bảo đảm. Vậy mà tranh chấp vẫn xảy ra.

Chiến trường còn có giới tuyến, chứ còn nhiều mặt trận khác như văn hóa, kinh tế, chính trị, tôn giáo thật như mê hồn trận mà dây mơ rễ má bí hiểm khôn lường. Trình độ càng cao, phương tiện càng tinh vi, tham vọng càng lũy tiến, sức tàn phá giết chóc nhau tỷ lệ thuận bội phần.

Thế giới như xích lại gần nhau hơn qua nền giao thông truyền tin, khoa học kỹ thuật vượt tiến. Chiến tranh pha trộn dân tộc, hòa bình biến đổi quan niệm, lòng tin. Không còn ếch ngồi đáy giếng tưởng trời chỉ có khoảng túm trên đầu, nạn kỳ thị chủng tộc nhạt dần. Giai cấp sang hèn thu hẹp. Xứ dư thừa sợ béo phệ cữ ăn cho teo nhách hợp thời. Ngược lại, nạn đói kém vẫn còn giết bao người xứ nghèo gầy còm thiếu ăn chết dở. Mâu thuẫn cuộc đời kể sao cho hết như lòng người sâu thẩm khó dò.



Tàu hỏa chạy trên đường sắt Hindenburgdamn ở giữa biển Âu châu, mỗi ngày từ đất liền ra đảo SYLT nướcĐức. 

Đông Tây nghĩ gần nhưng lắm lúc thật xa. Hình thể đã khác, phong tục tập quán dị biệt vì thế làm sao không chênh lệch trái ngược nhau. Về ăn uống chẳng hạn, Á châu dùng chén đủa, Âu Mỹ đĩa muỗng nĩa dao. Trong cuộc tranh giải bóng tròn thế giới 2002 ở Nhật- Đại hàn,Tây phương lên án gắt gao và yêu cầu cấm bán thịt chó công khai trong các quán ăn, ít nhất trong tháng 6 dự thi. Báo chí địa phương trả đũa ngay là cần phải kính trọng văn hóa mỗi nước.

 Chúng ta cũng biết người Ấn độ thờ bò, Islam cữ heo. Nhật tiếp tục săn cá ông, loại cá cần bảo vệ cho môi sinh. Tàu nổi tiếng về mật gấu, cao hổ cốt quí hiếm, rắn trăn, sâm nhung bổ thận. Sau 75, ở Việt nam ta nhan nhản những chiếc xe đẩy lủng lẳng chó quay chó luộc thơm phức phát thèm. Có dịp về miệt Hậu giang, những quầy hàng chuột đồng vàng béo ngậy đập vào mắt khách du lịch phương xa.  Hột vịt lộn con lớn nhỏ, hột vịt giửa ăn kèm với rau răm rắc lẫn muối tiêu cũng là món ăn vặt khoái khẫu. Tiết canh béo bổ, nước mắm không thể thiếu. Đặc biệt là mắm sao mà đủ loại, thơm mà thum thủm, ai chưa nếm thử thì khó mà thưởng thức nổi mùi vị đậm đà đặc biệt của món ăn dân tộc ‘tuyệt cú mèo’ nầy. Bạn có thấy nước mắm có mùi sao mà ăn hoài phát ngây không chán như súng sen ‘gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn’.

Ngày xưa, dân da trắng thường nghĩ rằng người da màu sinh ra chỉ để làm nô lệ, họ buôn người đỗi chác như thú vật không chút tiếc thương. Tác phẩm « La case de l’oncle Tom »(Cái chòi của chú Tom)- Harriet BEECHER-STOVE -1852 cho ta thấy hố sâu giữa giàu nghèo trắng đen thật đáng sợ.

Thử ngồi yên một chút, nhắm mắt lại trầm tư, phải công nhận sống trên đời chúng ta phải đương đầu liên quan mật thiết với bao bạn thù hữu hình trừu tượng chung quanh. Thật sự chúng ta sống tự do trong lệ thuộc như A dong cần có E và, ‘một cây làm chẳng nên non’... Chẳng những thế, có khi đã có tự do mà vẫn tự ý muốn trở thành lệ thuộc. Hôn nhân là chứng tích hùng hồn nhất. Cộng đồng Âu châu vớí đồng Euro được phát sinh từ đây « đoàn kết là sống » chia rẻ là ngất ngư chết dở.

 Lần đầu tiên được vào bán kết Giải bóng tròn thế giới 2002, cả nước Nam hàn đứng sau lưng đòan cầu thủ nhà và tôn vinh huấn luyện viên Hòa lan Guus Hiddink đã đưa đội bóng quốc gia lần đầu tiên lên hàng thứ tư quốc tế nổi danh. Biến cố nầy thể hiện đòan kết không ranh giới, tình người có thật chứ không phải « cứu vật vật trả ơn, cứu nhơn nhơn trả oán ».

Thế giới ngày nay rộng mở. Dân tộc nào cũng muốn có danh xưng trên bản đồ thế giới. Các nước lớn nhỏ, trong Liên Hiệp, Liên bang trước kia đều vùng lên lập quốc, độc lập, tự cường. Corse, Basque cũng lăm le tách biệt. Ngay cả Bỉ trong thể chế liên bang, nhóm chính khách vùng nói tiếng Hòa lan đã gióng lên tiếng nói phân ly. Québec (Canada) hăm he trở thành một quốc gia riêng biệt.

Càng gặp gỡ, xích lại gần nhau hơn, hòa bình như lố dạng. Ai cũng ngỡ khoảng chênh lệch, mức bất đồng, mọi bất công dần dần thu hẹp. Nhưng thật ra, thế giới như con bệnh nhiều biến chứng, một thiếu nữ đẹp xinh mà mặt mày đầy mụn bọc nay nổi mai lành. Chiến tranh không còn chiến tuyến, dàn trận, xáp lá cà như thời trước mà nổi bật nhất lối đánh du kích ở Việt nam, Afghanistan làm đảo điên chiến thuật chiến lược Âu Mỹ. Ác liệt hơn khủng bố lộ hình, khó truy kích, khó diệt, khó tìm mà ngay cả các nước đại cường cũng không dễ dàng áp đảo.

Quan niệm hôn nhân chẳng hạn, khoảng cách giữa tự do luyến ái đến quá trớn ở Âu Mỹ và « môn đăng hộ đối », « nam trọng nữ khinh », tục đa thê ở châu Phi, Á hẹp dần, bớt khắc khe, dị biệt.

Môi sinh đâu thể bỏ quên. Bắc bán cầu đã được quan sát viếng thăm, Nam bán cầu đâu dễ để yên. Trên bờ, dưới nước, không trung đều không thoát khỏi bàn tay con người. Các nhà khảo cổ đã « Đập cổ kính ra tìm lấy bóng » khai quật vết tích xưa như « momie », cổ vật trong Kim tự tháp để tìm hiểu gốc nguồn, ....Rốt cuộc vẫn là vòng lẩn quẩn, kiếm tìm, xây dựng phá hủy, sống chết.    

      Dù ý thức cuộc đời ngắn ngủi, sinh bệnh lão tử chẳng tha ai, hai mặt mâu thuẩn thăm thẳm của cuộc đời luôn xâu xé cạnh tranh nhau, con người thường cứ tiến bước, ít vội nghĩ  đến ngày cùng. Thật sự, sống là đi trọn đường trần ngắn dài khó biết, rủi may ai đâu chọn được cho mình. Tài với số như bóng với hình, hiện tại tương lai trong tấc gang mà xa cách. Mấy ai sống trăm năm không thử thách, nằm xuống rồi tay trắng chả còn chi. Tên tuổi ư, hạnh phúc có nghỉa gì, đời đáng sống là vẫn biết hiện tại mình đang được sống như câu tiếng Anh :
            « Yesterday is History
               Tomorrow is Mystery
       But  Today is Present”
( Chữ “present” có nghĩa là « hiện tại » mà cũng còn có nghĩa “món quà ”.)
    
                                   Cô Trần thành Mỹ                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                         

NHƯ


                                              

                    Như lênh đênh con đò
                    Phơi mình cùng nắng gió
                    Sớm chiều đưa khách lạ
                    Khách lạ đến rồi xa.

                              Như là một dòng sông
                              Nước lớn rồi lại ròng
                              Chảy xuôi về biển cả
                              Biết bao lần đục trong.

                    Như vài sợi mây bay
                    Hội ngộ nơi góc trời
                    Cùng rong chơi khoảnh khắc
                    Có nhau mấy phút giây.?

                              Như sân ga ngày ngày
                              Từng chuyến tàu ngược xuôi
                              Bao người đưa kẻ đón
                              Tương phùng và chia phôi

                    Nơi ga cuối đường tàu
                    Chẳng ai tránh khỏi đâu
                    Tất cả rồi phải xuống
                    Tuần tự người trước sau.

                              Như mỗi người đến đây
                              Trần gian được bao ngày
                              Từ bến đời tạm bợ
                              Ta trở về đâu đây !?
                                                  
Cảm tác khi đến với buổi ra mắt sách“Ga Cuối Đường Tàu” của tác giả Huy Phương, tại Nam California, Hoa Kỳ
                                                                          
                                    Hoài Việt 17/9/2018.



                   

TÌNH MUỘN



                    Tôi biết anh từ sau 1975 chừng vài tháng, khi mà mấy ông Thầy bị sàng lọc và đuổi ra khỏi trường mà không cần biết lý do, để đưa những tên cán bộ chính trị của Đại học Pắc Pó từ miền Bắc vào giảng dạy. Cộng Sản là thảm họa của cả miền Nam kể từ dạo ấy và đối với riêng anh việc bị đuổi ra khỏi trường Văn Khoa là một biến cố đau buồn nhất trong đời, nó thường xuyên ám ảnh đến cả giấc mơ đầy ác mộng của anh sau này. Anh là bạn thân của ông Thầy dạy tôi thời Trung học, hai người bạn thất nghiệp đi lang thang và ghé vào căn phòng trọ của cô học trò nhỏ, cả Thầy trò đều xác xơ đến tội nghiệp, tôi loay hoay nấu cơm bằng cái nồi nhỏ xíu với chút rau luộc và cái trứng vịt dầm nước mắm, buổi cơm đạm bạc nhưng chân tình. Tôi ấm ức kể cho Thầy nghe những bực bội trong cuộc sống mới mà tôi phải chịu đựng, những bất mãn hậm hực trong chế độ XHCN nói một đàng làm một nẻo này, tức mà không biết nói với ai..Tôi viết nhật ký và in roneo cả xấp, không biết để làm gì nữa nhưng chắc cũng đở buồn đôi chút. Thời buổi này biết tin ai bây giờ ngoài Thầy, tôi không có dịp học với anh dù nửa chữ, nhưng tôi kính anh như thầy mình. Tôi đưa bản nháp cuốn nhật ký cho hai ông, coi như có người để chia sẻ tâm sự..Năm 1978 Cuốn nhật ký được một người thân lén chuyển qua Mỹ, và được in làm nhiều kỳ trong bán nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại tại San Diego. Và đầu năm 1979 tôi vào tù, tôi nghĩ chuyện tới đó là chấm hết.
                    Thời gian như cuồng phong phẩn nộ cuốn phăng mọi thứ, mất hút trong mưa giông là những dề lục bình tuổi thơ mơ mộng của bạn bè tôi, dật dờ rác rưởi trong chế độ mà “đôi dép râu làm sầu tuổi trẻ, nón tai bèo dẫm nát mộng đời trai”, gió đưa gió đẩy không về rẫy Kinh Tế Mới thì cũng ra khơi vượt biển tìm Tự Do. Thời điểm sôi bỏng lúc đó ai cũng muốn đi, dù biết chắc rủi ro phía trước.
                Cuộc sống bức bách trong thời gian đầu khiến anh không thể chịu đựng nổi, Anh dẫn vợ con ra khơi trên chiếc ghe chông chênh túm húm phó thác tánh mạng cho Trời. Tôi chọn sự ở lại để cùng chồng mưu toan “bẻ gậy chống trời”, mọi việc không thành, cả nhà bị bắt, chồng tôi bị tuyên án Tử Hình, tôi chôn tuổi trẻ của mình hơn 10 trong lao tù Cộng Sản, thằng con trai mới hơn một tuổi cũng bị vạ lây vướng vòng lao lý đến độ tật nguyền. Câu chuyện đau thương và trãi dài biết bao khốn khổ bất hạnh trong suốt những năm tháng buồn hiu đó. Cuối cùng thì tôi cũng ra tù, con trai tôi được một tổ chức nhân đạo bên Thụy Sĩ mang ra khỏi trại giam trước đó vài năm, sự giải thoát chậm trể đã khiến nó tàn tật suốt đời, chính điều này đã làm tôi đau đớn ân hận mãi không nguôi.
                     Phần anh sau chuyến vượt biển thành công, chiếc ghe mong manh tấp vô một đảo nào đó bên Indo chờ ngày qua Mỹ định cư, giống như định mệnh được báo trước, những ngày trong trại tỵ nạn, tạp chí VNHN tình cờ lọt vào tay anh và những đoạn nhật ký rời rạc trong đó khiến anh thảng thốt vì anh đã biết tác giả là ai, anh đã từng đọc nó bằng bản roneo nhòe mực, và anh đã đốt nó trước khi xuống tàu ra đi, anh chọn sự bỏ cuộc và cô học trò chọn sự ở lại để đối đầu với cả một chế độ. Tuổi trẻ của cô ta thật dũng cảm, anh đã không làm được điều đó. Có cái gì như ân hận ray rức khiến anh bồn chồn trong bụng.
                 Vài năm sau, khi cuộc sống tạm ổn định anh gọi về Sài gòn gặp người bạn cũ để hỏi thăm tin tức về con nhỏ năm xưa, Thầy tôi cũng nghe loáng thoáng trong đám học trò “..hình như nó bị bắt và chết trong tù..” Anh thực sự đau buồn thương tiếc một người con gái trẻ sớm lìa đời...
                   Những bầm dập trong tù đã không làm tôi gục ngã, tôi sống sót để trở về với bao tang thương mất mát không cách gì bù đắp nổi
                 Ra trại, trở lại cuộc sống bình thường nhưng không yên ổn, cơm áo mưu sinh vất vả, thường xuyên đối mặt với những kỳ thị hoạnh họe của chính quyền địa phương, với cái lý lịch tăm tối tù tội trong quá khứ khiến tôi thật sự mệt mỏi. Trong một lần đi họp trường xưa bạn cũ, tôi đến chào Thầy, ông ngỡ ngàng nhận ra “con nhỏ học trò”thuở nào và buột miệng “ em còn sống hả Ánh? Em còn nhớ Thầy S không? nó cũng hay về thăm tôi, có lần nó hỏi thăm em, tôi nói em chết rồi , nó buồn xo..” Mấy chục năm qua rồi, gặp anh một lần như thoáng gió, có yêu thương hò hẹn gì đâu mà nhung nhớ, tôi lúc đó hừng hực lửa hai mươi, còn anh có vợ 4 con bộn bề trăm nỗi. Cái buồn xo nếu có chắc cũng chỉ là tội nghiệp đứa học trò lận đận mà thôi!.
                   Trong mùa hè nào đó, tôi nhận được cú phone lạ “ Thầy S đây, con có nhớ thầy không?” Phản ứng rất tự nhiên tôi “dạ - không” gọn lỏn, bên kia đầu dây ngập ngừng một chút “ Ờ hôm nào Thầy trò mình gặp nhau nhe”.
                    Cũng không có gì bất ngờ luống cuống, hai ông thầy lại đến thăm cô học trò  đã già hơn xưa sau hai mươi mấy năm không liên lạc, lại có bữa cơm thân tình nhưng tươm tất hơn trước, lại những câu chuyện kể đứt khúc như cuốn phim buồn, thật tình tôi muốn quên đi quá khứ đau thương. Ra về anh ghi vội cho tôi email để Thầy trò liên lạc nhau, và tôi vẫn kính cẩn “Thưa Thầy” mặc dù tới bấy giờ Thầy vẫn chưa dạy tôi cách dùng email để viết ..thư tình.
                     Thời đó có Computer trong nhà là một mơ ước của tôi, anh đâu biết mỗi lần trả lời email tôi phải chạy hàng mấy cây số mới tới chỗ dịch vụ Internet, loay hoay tự học mổ cò từng chữ.

                     Rồi thư qua thư lại, lúc đầu chỉ là những chia sẻ trong cuộc sống ở hai bờ đại dương xa lắc, anh còn đi dạy, lũ học trò tiểu học dễ thương, các con đã lớn có cuộc sống riêng, vợ anh ly dị đã lâu, anh ở một mình trong căn nhà rộng vắng vào ra cô đơn lặng lẽ, cơm nước tự nấu bữa sống bữa chín.
             Còn tôi làm công nhân trong một xưởng gỗ tư nhân, mỗi ngày đạp xe hì hục trên xa lộ nắng cháy mà không biết tai nạn chết chóc xảy ra lúc nào, không có bằng Đại Học thì chỉ làm công nhân suốt đời, tôi nghĩ vậy mà cố gắng ghi tên học lại, rồi mấy năm đèn sách vất vả cũng qua đi.Khi anh gặp tôi thì mọi việc có vẽ như ổn định, tôi tự đứng dậy được trên đôi chân của mình. Email qua lại cả hai năm trời, anh gọi phone cho tôi thường xuyên hơn, thân thiết hơn và không biết từ chữ “Thầy” chuyển qua chữ “Anh” lúc nào mà tự nhiên chúng tôi không còn thấy khoảng cách hàng mươi ngàn cây số giữa Mỹ và Sàigòn xa xôi mút chỉ nữa, những lá thư tình chất đầy ngăn kéo đã kết nối đôi bờ.

                   Mùa hè 2004 Anh quyết định bay về nói chuyện kết hôn,  Má tôi im lặng một hồi mới nói “ Già rồi ở vậy cho rảnh” nhưng nói là nói vậy thôi, Má sợ tôi bước thêm bước nữa rồi khổ. Nhưng Má ơi, tử vi nói con hết cơn bỉ cực rồi Tôi chợt nhìn xuống chân”ông rể” tương lai của Má, ai đời buổi ra mắt nhà vợ đầu tiên mà anh mang vớ chiếc xanh chiếc xám bê bối thấy mà thương, mới biết anh chàng đã làm mềm lòng trái tim tưởng đã hóa thạch của tôi từ những điều nhỏ nhặt.

                  Vậy đó, tôi làm cô dâu ở tuổi 50, trong chiếc áo dài đơn sơ giản dị, bạn bè hai bên chừng vài bàn, buổi tiệc nhỏ đầy ấm cúng, ai cũng chúc mừng cho hạnh phúc muộn màng nhưng rạng rở của tôi, lối xóm bàn tán “cô ta hên ghê có chồng Việt kiều về cưới”. Anh nắm tay tôi ấm áp dỗ dành, tôi nghĩ mình thật hạnh phúc và bình yên khi có anh bên cạnh.
                   Sau ngày cưới, thấy không thể nấn ná trong cái xã hội đầy rẫy sự bất an ngang ngược từng ngày này, anh quyết định mang tôi đi xa hơn về miền đất hứa...
               Ngày tôi lên máy bay rời Sài gòn cũng vào mùa hè, tháng 5 và những chùm phượng đỏ rưng rưng ướt đẫm trong cơn mưa đầu mùa, tôi biết mình đã mất Quê Hương từ cái ngày 30/4/1975 đáng nguyền rủa ấy, nhưng lần ra đi này mới thật sự thấy thấm nỗi chia ly, biết bao người đã bỏ nước ra đi và chết tức tưởi trên biển cả, còn tôi đã may mắn hơn triệu triệu người khi vượt biển trên chuyến bay American Airlines, để đến một nơi mà mình biết chắc là có Tự Do Hạnh Phúc thật sự chứ không phải thứ Tự do được rêu rao bịp bợm gian trá trong cái gọi là CNXH.
                Qua rồi những bão tố gian nan, những cay nghiệt khốn khổ trong cuộc sống tù đày của ba mươi năm trước, tôi khép lại quá khứ nhọc nhằn, lau khô những giọt nước mắt bi thãm để nắm tay anh đứng dậy. Cuộc sống vốn ngắn ngủi cho những ai bi quan, tôi nghĩ mình đang hướng về phía mặt trời. Như cuốn tiểu thuyết có hậu ở trang cuối, tôi cám ơn anh đã viết Tình Yêu bằng chữ hoa trân trọng cho những năm tháng còn lại của chúng tôi. Hạnh Phúc thật sự chỉ có trong trái tim rộng lượng, chân tình.

                Cám ơn anh, cám ơn nước Mỹ đã dung chứa thêm một người tị nạn khốn khổ như tôi. Chào một ngày mới bắt đầu trên quê hương mà bao người mơ ước được đặt chân tới. “America Dream”


                                                                                                    Ngọc Ánh
                                                                                                (Tháng 8/2018)
 

CHIẾC LÁ NGÃ VÀNG


                                      


Một ngày hè tắt nắng. Nhìn lại lần cuối nơi quen thuộc bằng ánh mắt thân thương, quay phắt gót bước nhanh không ngoảnh mặt, lời từ biệt sao mà làm tê mặn lưỡi môi. ‘‘Bay bay’’ bước đi không dám hẹn ngày tái ngộ vì lời hứa đôi khi không còn tùy thuộc ở mình. Nuốt lửng đi thổn thức nghẹn ngào bịn rịn, gói trọn tâm tư trong đáy vô thức một lần thôi. Hai thế giới vô tình ngấm ngầm ngăn đôi không chuyển tiếp, khoảng trời xanh lịm hẳn nhường chỗ cho mảnh tím mịt mờ. Màu cầu vòng trộn pha thành sắc trắng như giọt sương, nước mắt chạm đất vỡ ngang. Cuộc đời tất có hợp có tan, vừa thấy đó mà mất đi lúc nào ai đoán được. Tâm hồn trẻ, còn sức khoẻ, cuộc sống sao mà ngắn ngủi, chưa làm gì xong mà đã đến tuổi phải ra đi. Lại có người lo âu rồi đây quan tha ma bắt vì đã từng bỏ sức bôn ba không nghỉ cho đến nỗi mỏi gối long chân rời rã khi phải về hưu.

Nhớ lại khoảng thời gian ‘’sáng vác ô đi, tối vác về’’, ai chẳng mong có ngày nghỉ đền bù. Tự do dệt mộng tương lai, vẽ mây cữi gió. Phải làm cái chi chi để tỏ rõ ý chí của mình, sức mạnh được thắp đuốc trí tuệ bùng lên vững tin tiến bước. Cứ lao về phía trước, tuổi nầy là ngọn sóng càn bờ, thủy triều dâng lên ngập bến, xung phong vào cuộc đời với tất cả vốn liếng vật chất lẫn niềm tin. Không có tầm phóng đầu tiên e đà nhảy khó dài, không có sào chống dẻo dai, nhảy cao khó đạt. Đừng do dự chần chừ làm nhục chí nhưng thật khó mà không nôn nả, nóng nảy, bướng ngang. ‘’Hãy đứng dậy ta có quyền vui sống’’ thôi thúc làm sôi sục bầu nhiệt huyết trẻ trung. Đường đời còn thênh thang rộng mở, thua keo nầy bày keo khác có mất mát gì đâu . Cứ làm gì mình tưởng là thích, đem hết cả khả năng ý sức lao thẳng vào lý tưởng mộng mơ.

Đời là cuộc đấu tranh, ai không tranh đấu thì tụt lùi xuống dốc. Mà trong bất cứ cuộc thư hùng nào tất có mất mát buồn vui. Có những người may mắn, người khác thua thiệt luôn. Và cuộc chiến với ngoại nhân thường còn dễ hơn với chính mình mới lạ. Do đó nhan nhản những tấm bi hài kịch xảy ra, Anh hùng tính biến thành anh hùng cá nhân, cá lớn nuốt cá bé. Sự choảng nhau giữa các fans của bao thần tượng, băng đảng mọc lên như nấm. Hòa bình với chiến tranh không còn chiến tuyến, thực hư chẳng biết làm sao phân biệt giả chân.
Ngay cả tôn giáo, giáo phái cũng tung ra nhiều chưởng lạ, Đấng Tối cao không còn chỉ là Trời, Phật, Chúa, Allah....Các Giáo chủ Chưởng môn ai chẳng đai diện Thiên cơ xuống thế dạy người đời lánh dữ làm lành hầu đừng sa hỏa ngục, “ kiếp sau xin chứ làm ngườI” cũng đừng “làm cây thông đứng giữa trời mà reo”. Làm việc thiện như tạo cho con người trần thế những bước thang hay cái vé bước vào cửa Thiên đàng hưởng phước đời đời.

Tự do tháp cánh vào ảo mộng cộng thêm sức hút nhiệm mầu của khoa học kỹ thuật biến con người ngày càng điêu luyện nhuần nhuyễn sáng tạo hơn, những nhà phù thủy văn minh buôn bán không màng văn tự đất trời huyền hoặc chưa ai biết. “Ai mua trăng tôi bán trăng cho” thơ Hàn mặc Tử tướng chừng như rơi vào hư vô, không tưởng, thế mà ngày nay đã có dự tính chia lô phân đất trên mặt trăng và ngay cả Hỏa tinh. Đây là hiện hữu có thể xảy ra trong tương lai. Như thế mới thấy rằng mọi bình diện ngày nay tiến nhanh vượt bực, mỗi phút giây sao gây bao chuyện bất ngờ.

Vả lại mỗi xã hội có truyền thống tập tục riêng, mỗi con người là một thế giới duy nhất, do đó càng tiến bộ, văn minh càng tạo cái đòn bẩy phóng nhanh vào lòng ích kỷ, tự tôn độc nhất. Ai ai cũng lo chạy đua với thời gian không bao giờ trở lại, kim đồng hồ đời chẳng biết quay ngược bao giờ. Lắm lúc người ta như không còn thì giờ để sống cho mình, thiếu dưỡng khí trong ngoài mà tìm hụt hơi mới có. Cũng chẳng biết tin ai mà cũng chẳng còn tìm đâu ra lý tưởng, kêu Trời biết Trời có thấu, van đất, đất có nghe ? Ngày nay, mặc chiến tranh, bệnh tật tàn sát không ngơi, dân số cứ tăng lên vùng vụt, con người chẳng phân biệt được bạn thù cứ vô tình tìm cách tiêu diệt lẫn nhau.

Cuộc sống ở các nước văn minh ngày nay khác hẳn. Chưa lọt lòng, vì sinh nhai cha mẹ đã phải tìm cách gởi con từ khi còn trong bụng mẹ. Tất bật với cuộc sống đã choán mất bao thì giờ quí báu. Trẻ đã quen sống riêng từ hai tháng tuổi. Nếu còn ông bà khỏe mạnh giúp đỡ tay chân thì dó cũng là một đặc ân. Đấy cũng là công tác ước mong mà nội ngoại nào cũng thích. Tiến bộ giúp con người càng sống lâu hơn trước. Người sắp già có còn sức đi chăng nữa vẫn phải về hưu. Chiếc lá ngả màu còn đứng vững trên cành đâu ngăn nổi gió đời bắt rụng.

Trước đây, chắc bạn đã từng mơ nghĩ, đường về hưu thênh thang rộng mở, mộng viễn du sẽ thực hiên cho bằng được hầu bù những năm tháng gò bó nhọc nhằn. Nào là phải thức dậy cho kịp giờ, không phạm vi kỷ luật. Ăn nói, giao tiếp cho đúng phép học làm người. Ở sở làm có chán ngán bực mình thi cố rán về nhà mà xả xú báp, chứ đừng nhăn nhăn nhó nhó chỉ gây khó cộng thêm bao nỗi phiền lo. Về hưu, tự do vùng vẫy, từ đây tưởng chừng như không gì gò bó nổi, ta làm chủ khoảng đời già còn lại của ta như Luật nhân quyền viết rõ trắng đen .

Đi đâu ta cũng sẽ được thế hệ sau kính nể, “ kỉnh lão đắc thọ”mà. Giới trẻ nhìn chúng ta như chiếc gương trước mắt, những bậc tiền bối đã tiếp nối tạo ra của cải quê hương. Những chiến sĩ anh hùng trong bao mặt trận đời ít nhiều kinh nghiệm, còn sống tất phải là người can đảm, khôn ngoan, dám dấn thân đương đầu với bao kẻ thù trong ngoài khó biết. Những kỵ mã thúc ngựa lao vào trận tuyến sống còn khai rừng phá núi lấp sông đổi mới để giành được miếng ăn, chỗ trú. Thế hệ trước viết những trang sử hào hùng hay khốc liệt đều là những chấm phá nét vẽ đầy màu sắc trên  bản đồ thế giới quê hương.

 Hãy vui sống thêm đi các cụ, lịch sử ta há chẳng đã ghi công các bô lão dự Hội Nghị Diên Hồng. Các cụ sẽ bảo đó là chuyện thời xưa, thời nay đâu còn nữa. Hãy thử nhìn qua tôn giáo chính trị đàn thế giới tiến bộ hiện giờ, các cụ sẽ không thất vọng mà thấy rằng các nhà lãnh đạo vẫn còn thường là những bậc “lão làng” vào tuổi hoàng hôn, “thập cổ lai hy”.

 Cuộc đời là đường thẳng từ trẻ đến già, chỉ có thể bị đứt đoạn chứ không bao giờ quay bước. Nhưng theo lẽ tuần hoàn con người luôn biết thích nghi đoán ước. Hơn thế nữa, con cháu ta không ngớt nghĩ lo cho thế hệ cha ông. Khoa học kỹ thuật thẩm mỹ chẳng hạn là phương tiện tạo cho ta một thời hứng thú, cải lão hoàn đồng tưởng chừng như tuổi già xồng xộc bị đấp mô thụt lùi, nhượng bộ. Bao nhiêu thứ thuốc linh dược được nghiên cứu, phát minh, bào chế, phổ biến để phục vụ sức khoẻ của thế hệ về chiều mà Viagra là một liều đáng kể ?

Nhưng thật ra mỗi người mỗi hoàn cảnh, mỗi tâm tánh nên cách sống tất nhiên khác nhau, không so sánh được. Dù sao cũng phải công nhận đối với người già thiếu thốn, cô đơn hay tha hương trên đất nước quá khác biệt từ khí hậu đến ngôn ngữ, sự hòa đồng đòi hỏi nhiều công khó và nhẫn nại vô vàn. Ra vào thường làm bạn với trời trăng mây tuyết, cây cỏ đổi thay biến dạng theo mùa. Vả lại đối với con người, danh vọng không thể trẻ trung hoá, vĩnh cửu ta như phú quí bạc tiền ta cũng không mang được sang bên kia thế giới.

Biết thế để thấy rằng già trẻ là chuyện tất nhiên, có làm cách gì vẫn không giải quyết như ta ước muốn. Oán than, buồn tiếc không là cơ phương cho tuổi già nhượng bước, trách trời hận người chỉ gậm nhấm riêng mình thôi. Cũng đừng vì quá nhớ một thời dĩ vãng mà khắt khe với trẻ, cứ ngỡ thế hệ mình là thế hệ vàng ròng. Con cháu mình đâu thế nào lật ngược quay ngang trang sử, sao không nhớ rằng mình cũng đã từng âm ức hậm hực phản đối trách móc chê bai. Thôi cố gắng sống như dòng nưóc trôi xuôi uốn khúc đổ ra biển khơi mất hút hay cạn khô không dấu tích vĩnh hằng.

Nếu có dịp vui vẻ cất tiếng ngân nga bài’’Je ne regrette rien’’ và tin rằng mình đã làm được ít nhiều trong cuộc sống. Ôn cố tri tân những kỷ niệm vui buồn bằng cách quay lại khúc phim dĩ vãng một cách khách quan.

 Đừng bỏ lỡ cơ hội, dù tóc bạc răng long, nhắc nhở giới trẻ kinh nghiệm đời thời trước, như tập tục lễ giáo truyền thống hầu cho thế hệ hậu sinh nhận thấy tự do ngày nay đáng quí và khác biệt đến dường nào. Nhìn cách phục sức, ăn mặc gọn gàng xinh đẹp, hợp thời trang của các con mà nhớ đến ngày nào đầu còn để chỏm, đi học chân không, tóc ngắn. Vào sân trường, dép guốc cũng tuột ra để nhảy giây, đánh nhà, đánh u, chuyền một, hai ba trong lúc đánh tên.

Sao không nghĩ ông bà cũng là con người với ưu khuyết điểm, cũng từng bị đòn, bị mắng rầy la. Anh em cũng choảng nhau chí choé, giận hờn đấm đá rồi xin lỗi làm hòa. Bạn bè cũng không khác có người thân, kẻ phá chọc tức ganh tị bực mình.

Mỗi tuổi cho mỗi thời, “avec le temps, va, tout s’en va” sao muốn níu kéo làm chi cho thời gian trở lại. Tiếc nhớ chuyện bất di bất dịch cũng hoài công vô ích mà tốt nhất là luôn sẵn sàng hiện diện tiếp nối cuộc hành trình theo dự án đã theo .

Đừng tự ái xằng khi con trẻ hơn mình vì nhận chân quan niệm ông bà lắm lúc lỗi thời “cổ lỗ xĩ’’kém văn minh’. Các cụ sẽ cảm thấy hảnh diện và vui sướng biết bao được xẻ chia chung hưởng với thệ hệ đương thời những thành quả tiến bộ xã hội như sử dụng máy vi tính, nhìn máy robot Spirit, Opportunity Mỹ đáp xuống Hõa tinh....

Sao lại ngại kiểm điểm tự phê khuyết lỗi hay kể những mẫu chuyện buồn vui
-‘’Ông hồi còn bé cũng một cây phá phách đấy, qua cầu khỉ thì chẳng chịu đi cũng chẳng cần vịn cọc mà cứ ngồi “chàng hảng” dạng hai chân lòng thòng, lết bon bon trên thân gổ bắt ngang cho đến qua bên kia bờ mới thôi.’’
-.’’Còn bà nội con, có lần tập xe đạp, bướng bỉnh không cho vịn, bảo chỉ cần giữ được trọng tâm, ai dè lạng quạng té xuống mương khóc mếu’’.
-‘’ Ông con ngày xưa từng được phần thưởng danh dự toàn trường, bà con có lần đọc diễn văn thay mặt học sinh chào mừng quan khách.’’

 Vui miệng thuật lại cho con cháu nghe những cuộc biểu tình, nhảy rào bị lựu đạn cay, bao bố nhìn mặt dưới thời Pháp thuộc. Học sử từ nhỏ đã phải thuộc nằm lòng câu “ Nos ancêtres sont des Gaulois” dù chẳng mủi lõ mắt xanh. Sao mà nhớ quang cảnh gia đình Việt ta trong những ngày lễ Tết giỗ, đoàn tụ quây quần họp mặt sum vầy, gói giấy đỏ lì xì, quà mứt, bánh tét bánh chưng, bánh giò bánh nếp...

          Đó là đề tài góp phần vào văn hóa nước nhà như những truyện cổ tích, tiếu lâm, đời xưa quen thuộc. Câu chuyện kể do kinh nghiệm bản thân là những khoen xích ràng buộc con cháu vào gia tài dòng họ, khẳng định cội nguồn. Giới trẻ cảm thấy mình có giây mơ rễ má, tên tuổi, gia đình tổ quốc quê hương.

            Rõ lẩn thẩn nếu không tìm cách hưởng và duy trì hanh phúc trong giai đoạn ngồi chơi xơi nước nầy một cách an nhàn, yên tĩnh vì bồn chồn lo lắng cũng đâu đổi được thời cơ. Đừng mặc cảm tuổi già là gánh nặng rồi đâm ra chán nản thờ ơ trách con buồn cháu. Có thể ví như chiếc cột cái trong nhà chân ràng buộc với nền, đầu với mái, rui, kèo, chỗ tựa nương cho gia đình ấm cúng.

Đừng chần chừ nữa nên cạn bầu tâm sự, thảng không, đến ngày nào quẳng gánh trần ai lại tiếc ngẩn tiếc ngơ là mình quên mất bao điều chưa dặn dò thực hiện. Còn làm được là cố hết mình, vừa hưởng thụ vừa an dưỡng, moi cả óc tim, trưng dụng cả sức, cảm nghĩ suy còn lại trước khi ngọn đèn bất ngờ phụt tắt, để rồi khi nào nhắm mắt không còn thắc mắc vướng bận ân hận nhẹ nhõm buông xuôi.

 Vì đời đáng sống chính là thời gian được sống.

Ơ kìa nhìn cảnh mặt trời lặn với những ánh rán nắng còn vương mắc trên chân trời, lúc hồng, khi đỏ, người Việt ta đã chẳng bảo ông trời nấu cơm sao? Vậy là sắp đi vào hoàng hôn mất dạng, mặt trời vẫn ung dung tỏa ánh sáng nhạt dần, rồi từ từ nhẹ nhàng khuất bóng sau bức màn tiếp giáp đất trời. Đó quả là hình ảnh quí vị lão thành cao tuổi còn thung dung không ngại bước lên các bậc cuối cùng của chiếc thang mây.


Thật ra thế hệ nào cũng là hòn đá viên gạch cấu tạo quê hương và chứng nhân lịch sử mỗi thời. Rồi trang sử đời được lật qua nhiều lắm là hơn trăm cuốn lịch, đâu có lý do gì làm ta cứ mãi vướng bận, lo âu. Chữ “phải chi thế nầy, thế nọ” đâu giúp ích được gì, cố khiêm tốn tự hào xứng đáng là người đi trước.

Mỗi ngày là ngày mới khác nhau, chớ phí của trời, như những sợi tóc ngả màu là những cây cổ thụ trong đám rừng già ngạo nghễ vươn cao. Đó cũng là thời kỳ tai hoa tàn rụi nhường chỗ cho nhụy vàng, trái ngọt, như than đá qua bao nhiêu năm trui luyện trở thành những viên kim cương quí hiếm sáng ngời.

Có thể xem về hưu là khoảng thời gian chuyển bước giữa cuộc đời trần gian với thế giới tương lai. Đời là cõi tạm, cát bụi trở về cát bụi, sống gửi thác về phong phú hóa tầm phóng của cuộc sống tâm linh, Từ là một bào thai trong bụng mẹ, tuổi về hưu là bước sửa soạn lối về trong lòng đất nuôi ta.

Bây giờ quả là giai đoạn tính sổ cuộc đời, tổng kết khuyết ưu và là khởi đầu giả từ vĩnh biệt để chuẩn bị cuộc hành trình bước vào một cõi hoàn toàn xa lạ chưa hề một ai biết rõ. Đi về đâu thiên đàng hay địa ngục ? Có nhân quả luân hồi ? Sẽ gặp lại ông bà cha mẹ, cửu huyền thất tổ, bạn thù ở cõi âm ty, nơi chín suối ? Tuổi hoàng hôn nầy là chiếc cầu nối liền quá khứ hiện hữu với tương lai ảo mộng, cuộc sống thật với thế giới vĩnh hằng mơ ước, giữa hình ngày với bóng mờ mờ ảo ảo trong đêm.

Chắc chắn không phải cứ nhắm mắt xuôi chân cho phận số rủi may là hợp thời cơ
        “Chẳng hay muôn sự tại TrờI”...
      “Bắt phong trần phải phong trần,
    Cho thanh cao mới được phần thanh cao”.

 Vì thái độ mặc cảm buông thỏng, chán chường cũng chẳng thay đổi được gì. Tốt hơn là nên cố gắng luôn luôn nhập cuộc, đừng vì lý do gì mà hờ hững đứng bên lề cuộc đời. Hãy chứng tỏ cho thế hệ mai sau nhận chân rằng cuộc đời là con đường một chiều không phân biệt ai ngồi xe hay đi bộ, không lùi quay ngược được, như không một ai có thể tráo trở hối lộ, mua vé chợ đen để hoãn lại cuộc hành trình, chận đứng tuổi già, nếp nhăn trên má.

 Ai chẳng là khách lữ hành đơn thân độc mã cùng hưởng chế độ thời gian ròng rã mỗi ngày hai mươi bốn tiếng, không thể quên thở, nhịn ăn chả uống. Hệ thống sinh bệnh lão tử kềm kẹp bủa vây ta bằng bàn tay bọc nhung hay khắc nghiệt, có bao giờ ta hiểu nổi nguyên nhân. Đó cũng là chuyện tất nhiên, thệ hệ nầy đi qua, thế hệ sau tiếp nối. Chiếc lá ngã vàng sẽ rụng để nhường chỗ cho chiếc lá khác tươi xanh hơn. Hy vọng !
                                                                                                             Cô Trần Thành Mỹ 
                                                                      



 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 - Xây dựng bởi Blog Thiết Kế – Hỗ trợ bởi Người Áo Lam - Giao diện Rumah Dijual