HỌP MẶT HD NAM CALI NGAY2 29/05/ 2016

NHỚ TẾT NĂM XƯA


Trái bưởi có khắc chữ Tài Lợi
Hằng năm ở Âu Mỹ khi thấy nhà nhà phố xá bắt đầu trang hoàng rực rỡ từ đầu tháng 12, người Việt chúng ta biết rằng Tết âm lịch ta sẽ đến. Học sinh sinh viên còn đi học đang lo thi học kỳ rồi sau đó được nghỉ lễ Giáng sinh Noёl và Năm mới dương lịch. Đối với các giới trẻ và thành phần người còn đi làm, Giáng sinh Tết Tây đối với họ là cơ hội vui chơi thoải mái du lịch giải trí hơn. Trái lại người lớn tuổi tha hương về hưu còn vấn vương kỷ niệm ngày Tết quê nhà càng lâu càng sâu sắc tha thiết hơn.

Thật ra Tết nước nào cũng có đêm trừ tịch và ngày đầu năm mới. Xứ nào cũng thế to nhỏ giàu nghèo đều xem ngày cuối và đầu năm là thời kỳ chuyển giao quan trọng nhất hằng năm giữa cái cũ và cái mới mang niềm hy vọng vào tương lai, sự đổi mới cho cá nhân và mọi người. Và tùy theo truyền thống tập tục riêng, Tết cũng là thời gian thích hợp cho việc nghỉ dưỡng vui chơi đoàn tụ kết hợp nhau trở về nguồn.

Vào thời điểm nầy hầu như ai ai cũng muốn trở thành người tốt thiện tâm hơn như Jean Jacques Rousseau đã viết « L’homme est né bon, mais c’est la socìété qui l’a dépravé. » (Con người sinh ra là thiện, chính xã hội làm con người suy đồi ). Vì thế Tết đối với mọi người chúng ta không phân biệt giai tầng xã hội, vẫn là cơ hội làm cho con người tạm quên bớt những lo âu cơm áo gạo tiền thường nhựt, bồi dưỡng chút nào hay chút nấy sức khỏe tình cảm và tâm linh để tạo cho mình nguồn sinh lực mới tiếp tục tốt đẹp cuộc hành trình còn lại trên trần thế nầy.

Và những ai có dịp sống ở nước ngoài càng nhiều năm càng nhận sự khác biệt rõ nét. Giới trẻ Việt ta vì không hay ít có những kỷ niệm hằn sâu trong ký ức nên dễ dàng nhập cuộc hơn vào đời sống mới. Còn thế hệ lớn tuổi đã từng trải qua bao đêm Giao thừa tống cựu nghinh tân, đắm mình trong phong tục nghi lễ xưa rườm rà mà truyền thống, thật khó mà quên cái quang cảnh và tâm tình đón Xuân quê hương được.

Thật ra, Tết nước nào không giống nước nào cả, ngay trong một nước cũng không hoàn toàn giống nhau nữa là, chằng hạn như Tết Hà nội, Huế, Saigon nước ta. Nghi lễ cúng bái chúc tụng quà biếu, trò chơi dân gian, cuộc vui giải trí, ăn uống, … vẫn có điểm khác biệt dù có cùng ngày Tết Âm lịch. Việc tổ chức hưởng Xuân cũng theo qui định từ trước đến nay, tuy nhiên luôn có sự tiến bộ không ngừng, bớt đi những tập tục khắt khe, có khuynh hướng mê tín dị đoan, bày những cuộc chơi giải trí lành mạnh, hiện đại, công cộng, hòa đồng đại chúng, sáng tạo hay áp dụng cho bao ngành nghề khác khoa học kỷ thuật tiến bộ tùy thời...
          
Hơn thế nữa, có lẽ dân ta thuộc dân tộc ăn Tết lâu nhất, trước Tết chuẩn bị cả tháng Chạp, sang năm mới, lễ nầy lại tới lễ khác tiếp tục hưởng Xuân vì « Tháng giêng là tháng ăn chơi, Tháng hai cờ bạc, tháng ba rượu chè… ». Và truyền thống đó dân ta vẫn còn giữ nhưng chúng ta cũng đã biết sàng lọc chỉ giữ những lễ cúng cơ bản, cuộc giải trí cần thiết có tính cách văn minh sáng tạo, mới mẻ hơn.

Từ đầu tháng chạp, chợ nào cũng rộn rịp nhập hàng mới, dựng lên trang hoàng rực rỡ những gian hàng, chiếc sạp đăc biệt riêng quà hàng Tết. Nhà nhà đều lo sắm tết, cho gia đình như y phục giày dép khăn nón mới, nguyên liệu hoa quả thực phẩm để làm bánh, mứt chuẩn bị quà biếu cúng kiến vui chơi. Nhà nảo cũng dọn dẹp sửa sang sơn phết lại nếu cần, ai ai cũng háo hức đi chợ tết, ngắm cảnh trí đổi mới, sản phẩm dụng cụ máy móc nội địa hay nhập cảng được quảng cáo rầm rộ qua tiếng rao hàng, loa phóng thanh, âm nhạc đủ loại, những giàn đèn đủ hình màu chói chan lờ mờ chớp tắt giăng trên đường phố, trước mặt tiền nhà thờ, chùa, rạp hát, tòa hành chánh công sự, biệt thự, khách sạn quán ăn, công viên, tiệm bán hàng tết,…

Tựu trung, về phần trang trí nhà cửa, đường sá phố phường, chúng ta phải công nhận luôn luôn có nhiểu điểm tiến bộ thay đổi cảnh quan Tết kết hợp hòa đồng kỷ thuật mới cũ của các nền văn minh văn hóa khác nhau. 

Ngoài ra nhiều hàng quán ăn đầy thực khách đi chợ Tết, sạp bánh kẹo mứt, xe trò chơi có cả bài bạc như « Bầu Cua Cá Cọp », Hội chợ, chợ phiên. Bao chiếc sạp trái cây tươi rói, sạp trình bày bán lồng đèn đa dạng đa màu, thiệp chúc Tết, báo Xuân mỗi năm mỗi mới, lịch đủ loại đầy màu sắc. Còn có cả sân khấu trình diễn văn nghệ lộ thiên, cho cả khán giả trẻ con, đặc biệt là chợ hoa thể hiện tay nghề kỹ thuật, tài khéo, sáng kiến của nhà trồng trọt, nhà vườn trong việc cắt tỉa ươm uốn lai giống tháp cành, tạo ra những cây con đầy hoa sai trái, những cây ăn trái bonsai thực dụng có thu nhập cao, nhất là trưng bày bao loại hoa tết như hoa mai vàng,  hoa bạch mai chiếu thủy,mai tứ quí, hoa đào, cúc, lan, thược dược, huệ, sen…


Chợ hoa Saigon xưa


Cây đu đủ bonsai
trái cây tươi thơm ngon như dưa hấu, bưởi, mãng cầu, đu đủ, cam quít hồng thanh long…

                                   Trái na hay mãng cầu ta
Có nhiều trái cây được khắc khảm hình ảnh con thú cầm tinh năm mới Âm lịch như năm 2017 năm Đinh Dậu con Gà hoặc lời chúc tết hay tạo dáng mới như hình vuông tròn, trái tim rất lạ mắt đầy sáng tạo.


                                                Trái bưởi khắc hình gà

                                          Trái dưa hấu với hình Phước Lộc Thọ.
Cũng không thiếu những giây hay phong pháo đỏ cho đêm giao thừa đăng quang năm mới đến, những món quà biếu bao gói mỹ thuật bắt mắt bày bán khắp nơi.

Lồng đèn và pháo
Một nét đẹp văn hóa văn minh truyền thống khác đặc trưng của dân tộc ta luôn được truyền giữ ứng dụng một cách trân trọng mọi thời là sự hiện diện các bánh chưng, bánh dầy, bánh tét, bánh ít hầu để nhắc nhở cho thế hệ con cháu dòng lịch sử cội nguồn dân tộc lâu đời đáng tự hào từ thời 18 đời Hùng vương, thời đại mở đầu dựng nước, đặt nền móng cho nước Việt Nam ta ngày nay trên 4000 năm.


                              Bánh chưng –Bánh tét
Tết đến lại không thể quên nhắc kể đến Ông đồ già, « Mỗi năm hoa đào nở, Lại thấy ông đồ già, Bày mực tàu giấy đỏ, Bên phố đông người qua… » (Vũ Đình Liên), của thời quân chủ phong kiến « quân sư phụ », « nhất sĩ nhì nông tam công tứ thương », hình ảnh tiêu biểu một nhà trí thức, một nhà giáo, một công dân của một nước nhỏ từng bị lệ thuộc trong mười thế kỷ bởi người bạn láng giềng khổng lồ đông người hùng mạnh mà vẫn không bị khuất phục bị đồng hóa mất gốc, mất tiếng nói, ngôn ngữ, chữ viết.


                               Thư pháp : Kê minh đại cát-Nguyễn Hiếu Tín
 Chẳng những thế, nhờ cuộc cách mạng chữ viết đầu thế kỷ 20, từ chữ Hán rồi Nôm sang quốc ngữ, một chữ viết cấu tạo theo hệ La tinh, dùng những mẫu tự La tinh thay các nét gạch sổ của chữ Hán Nho Nôm, tiếng ta mới có sức bức phá tiến bộ nhanh không thua kém các ngôn ngữ mạnh khác mà Thư pháp Việt là một điển hình rõ nét phối họp các cách viết chữ đẹp lâu đời Âu Á.
Do đó ngày nay chúng ta có thể viết những câu đối, câu thơ văn, từng chữ chúc Tết như Phước Lộc Thọ…thay vì bằng chữ Hán Nôm trong khuông vuông tròn cùng với bút lông mực tàu giấy đỏ, mà bằng tiếng Việt ta thuần túy. Hơn thế nữa còn tùy sáng kiến tài khéo tay nghề Thư pháp Việt làm rạng rỡ cách viết tiếng Việt ta, hay viết bất cứ tiếng ngoại nào, qua cách sáng tạo muôn hình nghìn vẻ màu sắc chan hòa.
« Xuân đến mai đào nở,
Vắng bóng ông đồ già,
Nay nhà Thư pháp trẻ,
Vinh danh một thời qua ».
Từ Rằm tháng Chạp, miền Nam lại có tục lệ tước lá mai để hoa mai nở đúng ngày đầu năm may mắn. Và  ta còn có lễ Tảo mộ, khác hẳn với người Hoa với lễ thanh minh vào tháng ba âm lịch, thăm viếng săn sóc mộ phần và để rước mời linh hồn ông bà khuất mặt về nhà ăn Tết với con cháu. Rồi lễ đưa ông Táo về trời báo cáo tình hình gia đình hạ giới ngày 23 tháng Chạp Âm lịch và rước về trần khuya ngày cuối năm trong khi đó lễ rước Ông Bà là chiều cuối năm và đưa đi trước kia là mùng bảy Tết, nay sớm hơn mùng ba mùng bốn tháng Giêng năm mới.
Qua Tết Âm lịch năm xưa, chúng ta ngộ ra rằng đây không phải chỉ là cơ hội vui chơi giải trí thỏa thích mà tổ tiên ta đã khôn ngoan lồng vào lễ hội lòng biết ơn, độc đáo hơn là mối quan hệ giữa người với người, sống và chết, xem ông bà quá vãng như người còn sống luôn độ trì cho con cháu.


    Pháo bông
Tết ! Tết ! Tết ! Vui nhất mà cũng là linh thiêng nhất vẫn là lúc nửa đêm giao thừa pháo nổ lách tách đì đùng rộn vang lung linh trên mọi miền đất nước trong tiếng cười vui hoan hi chào mừng, mọi người chúng ta như toàn tâm toàn ý hướng về những tia pháo bông phóng thẳng lên không gian tạo ra bao hình tranh vẽ, những đóa hoa, vì sao tuyệt đẹp đầy màu sắc, những bức tin điện tử từ những đứa con trần gian nói chung, đất nước ta nói riêng, xin kính dâng lên Đấng Trời Cao những lời cầu khẩn thiết tha cho Việt nam được yên bình, dân chủ tự do, thế giới hòa bình, tình người nở hoa, nơi nơi an lạc. Quả địa cầu chúng ta mãi mãi là hành tinh xanh xinh đẹp đáng sống và xứng đáng với thanh danh Địa đàng trần gian.

                                                                                         
Cô Trần Thành Mỹ 

THOÁNG XUÂN VỀ




Sau những ngày âm u của mùa đông vừa mưa vừa lạnh, thì buổi sáng cuối tuần vừa qua lại là ngày tuyệt vời với nắng ấm và tình Thầy trò Hoàng Diệu thân thương tại miền Nam California lại có dịp gặp nhau trong hoan ca xum họp để chào đón Năm Mới.

Cũng tại khu đèn hoa lộng lẫy trong một nhà hàng quen thuộc để mọi người đứng chụp vài tấm hình kỹ niệm cùng nhau, cũng từng gương mặt bạn bè đồng hương Sóc Trăng gặp nhau bắt tay nói cười rôm rà và câu chào quen thuộc “ Khỏe không ?”. Ờ khỏe.Vậy mà thấy như thiếu thiếu ai đó, Thầy Xuân không khỏe nên không dự được, định nhân dịp này tổ chức sinh nhật cho Thầy vui bất ngờ, vậy mà giờ chót phải hủy bỏ, không biết tới nay thầy đã ổn chưa, còn Thầy Phan với cái nón nỉ đen và chiếc máy ảnh luôn đeo trước cổ, Thầy Lợi với nụ cười hiền lành và anh Hồ hảo Hiệp nữa, ba người này đột ngột bỏ mọi người mà đi xa, mãi mãi không thèm về họp mặt lần nào nữa. Tham dự lần này chỉ có Thầy Lục, Thầy Đường, thầy Hòe, Thầy Khương, Cô Ngân , Cô Hoàng Anh, Cô Ngọc Nói, Cô Nguyệt Ánh, Bàn Thầy Cô còn hai ghế trống Thầy ơi. Dành một phút mặc niệm cho Thầy tôi!
Buổi họp mặt lần này khá đặc biệt với Ban Chấp Hành mới, chị Tân Hội Trưởng Kim Phúc tươi tắn trong tà áo dài lên chúc Tết thầy Cô và bạn bè thân hữu, cũng như cám ơn mọi người đã góp sức cho buổi họp mặt được trọn vẹn niềm vui, các đàn anh Mạnh thường Quân hổ trợ  phần quà dành cho tất cả người tham dự, quà riêng cho Thầy Cô và quà để rút thăm trúng thưởng với những giải hấp dẫn mà giá trị được tính bằng ... hột xoàn! đã khiến cuộc vui thêm hào hứng sôi nổi.

 Phần văn nghệ ngoài ca sĩ cây nhà lá vườn Hoàng Diệu như  Thầy Đường, Thanh Nga, Bé Hai, Thanh Long..BTC còn rủ rê thêm ca sĩ “Bolsa hải ngoại” như Ái Phương, Nhật Huy, Tuyết Minh...với những ca khúc Xuân rộn ràng khiến mọi người thấy như Tết đã vào nhà, dù còn hai tuần nữa mới tới mùng ...

Mừng Xuân đón Tết chỉ là cảm nhận của mọi người khi tờ lịch cuối cùng rơi xuống, hay tính theo âm lịch là hết tháng chạp của năm cũ,  niềm vui nếu có chỉ là các em nhỏ thích tung tăng áo mới và được tiền lì xì theo phong tục của ông bà ở ViệtNam. Riêng những người già xa xứ như chúng ta thì Tết càng thêm nhớ nhà nhớ quê, nghe gió đông về thổi lao xao ngoài ngõ là thấy bâng khuâng “ đón Xuân này chạnh nhớ Xuân xưa”. May mà còn có bạn bè đồng hương tụ tập lại để thấy ấm cúng bên nhau trong buổi họp mặt cuối năm, điểm danh lại xem ai còn ai mất, ở cái tuổi trên dưới 60 -70 đâu phải dễ gì mạnh khỏe bình an để đến với nhau nâng “Ly Rượu Mừng”, nên những buổi họp được tổ chức từ trong nước đến ngoài nước của nhóm Thầy trò trường Hoàng Diệu đã là điều đáng khích lệ, làm nguôi ngoai nổi buồn của cái già xồng xộc. Thương mấy ông Thầy còn lại của mình , trước khi chia tay ra về còn hẹn hò nhau sẽ ghé nhà thăm, sẽ giữ liên lạc nhau thường xuyên hơn, sẽ tham dự những chuyến đi chơi xa khi còn có thể...Ai mà biết được ngày mai phải không? “Mỗi mùa Xuân sang Thầy tôi già thêm một tuổi.”.

Nắng Cali chợt ấm hơn trong những cái ôm từ giả, bịn rịn khi tàn tiệc. Lời chúc đủ đầy nhất có lẽ là mình chúc mọi người sang Năm Mới được vui khỏe và bình an. Cầu mong có vậy thôi!

Ngọc Ánh



NHỚ VỀ THA LA XÓM ĐẠO

                                                          

-Xóm Đạo Tha La. Trước tiên, từ ngữ “Xóm Đạo”, để chỉ một “xóm gồm những tín đồ theo cùng một tôn giáo sống chung trong một xóm, nhưng từ ”xóm đạo” thường để dành chỉ xóm của những người theo đạo thiên chúa hơn. Xóm đạo cũng có thể hiểu là một họ đạo. Nói về xóm đạo, trên toàn cỏi miền Nam có hàng trăm xóm như vâỵ, trong đó nhiều xóm, họ đạo rất nổi tiếng như, tại Sài gòn với xóm Bình An(quận 8), Tân Phú... Tại các địa phương có họ đạo Tắc Sậy (Bạc Liêu), họ đạo Cù lao Giêng(Long Xuyên). . . và ”Tha La Xóm Đạo”, vì  lịch sử rất đáng lưu ý mà chúng tôi trình bày sau đây. Và Tha La là gì, là một danh xưng nghe thật đễ thương vô cùng.? Tha La nguyên thủy  do từ  “sa la’’, gốc tiếng Cam Bốt, với nghĩa ban đầu là một cái chòi, trạm nhỏ.., hay nơi dùng cho các sư sải người Miên tu học. Ngày xưa thật xưa, đường xá đi lại không nhiều, và cũng không có hàng quán bán nước giải khát, bà con người mình hay cất một cái chòi nhỏ, bên trong có một chum (hủ, khạp) nước với cái gáo múc thường bằng gáo dừa khô, để bà con đi đường vào nghỉ chân và uống nước. Xóm Đạo Tha La chúng tôi đề cập nay thuộc xã An Hoà, Trảng Bàng (Tây Ninh), là họ đạo có từ thời Pháp,qua nhiều biến cố, nay vẫn còn . . . và đang được xây dựng trùng tu. Là khách yêu thơ, hẳn chúng ta còn nhớ bài ”Tha La Xóm Đạo” của nhà thơ  Vũ Anh Khanh, khi trở về thăm chốn cũ:
                                   Tha La xóm đạo
                                   Có trái ngọt cây lành
                                   Tôi về thăm một dạo
                                   Giữa mùa nắng vàng hanh.
                                   . . . . . . .
                                   Thôi hết rồi còn chi nữa Tha La
                                   Đây mênh mông xóm đạo với rừng già
                                   Nắng lồ lộ rụng trên đầu viễn khách
                                   Khách bước nhẹ trên con đường đỏ quạch
                                   Gặp cụ già đang ngóng giữa bâng khuâng.
            Và cũng một nhà thơ khác, Kiên Giang Hà Huy Hà, ông nầy không nhớ ngôi giáo đưòng Tha La, mà chỉ nghĩ đến ”ngưòi em xóm đạo” qua bài thơ “Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím”
                                   Lâu quá không về thăm xóm đạo
                                   Từ ngày binh lửa cháy quê hương
                                   Khói bôm che lấp vùng quê mẹ
                                   Che cả người thương nóc giáo đưòng
                                   . . . . . . .
                                   Mặc dù em chẳng còn xem lễ
                                   Ở giáo đưòng u tịch chốn xưa
                                   Anh vẫn giữ lầu chuông gác thánh
                                   Nghe chuông truy niệm mối tình xưa. .
            Năm 1964, nhạc sĩ Dũng Chinh phổ thành bài hát ”Tha La Xóm Đạo” rất nổi tiếng. Sau đó một năm, nhạc sĩ Sơn Thảo phổ thành bài hát mang tên”Hận Tha La”.Bài thơ cũng được nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc(?), trở thành bản tình ca nổi tiếng cùng với:’Chuyện Tình Giàn Thiên Lý”. Nhưng thôi, chúng ta hãy tạm quên chuyện thơ văn, mà hãy nhớ đến Tha La Xóm Đạo với  một hoài niệm vô cùng và khác biệt. Chúng ta hãy biết và nhớ địa danh nầy, thuộc huyện Trảng Bàng(Tây Ninh) là quê hương của Trung Tá Hạm Trưỏng Nguỵ Văn Thà. Người  anh hùng của chúng ta vốn là học sinh trường tiểu học Trảng Bàng, gần bờ sông Vàm Cỏ Đông, nơi có xóm đạo Tha La. Trung Tá Nguỵ văn Thà, Hạm Trưỏng HQ 10 cùng 73 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà đã hy sinh vào ngày 19 tháng 1/1974 khi quân Trung Cộng điên cuồng, ngang ngược xử dụng lực lượng nước lớn,áp đảo đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam. Lúc nầy, quân dân miền Nam đang phải tận lực chiến đấu bảo vệ quê hương, giờ lại phải chống với quân Trung Cộng to lớn hơn nhiều. Tuy nhiên, hải quân chúng ta đã tuân hành lệnh của Tổng Tư Lệnh Tối Cao là Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà, nổ súng đánh trả.Ta đã anh dũng bắn trả, tiêu diệt hai chiến hạm của địch,và vì lẽ nào đó không quân của ta lại không được ra tiếp sức, lực lượng của chúng ta cũng phải chịu thua thiệt. Than ôi,  mãnh hổ nan địch quần hồ, cuối cùng về phía ta một số chiến sĩ oai hùng đã phải hy sinh.Riêng Trung Tá Thà, sau khi lo liệu cho chiến sĩ còn sống được cứu thoát, đã nhứt định ở lại cùng với chiến hạm  và cùng 73 đứa con yêu của tổ quốc,mãi mãi ngủ yên dưới lòng biển lạnh.

            Hình nhà thờ Tha La Xóm Đạo     

            Chúng tôi, nhân đây xin ghi lại tóm lược đôi điều về Hoàng Sa cùng trận hải chiến, mà kết quả cuối cùng là Việt Nam Cộng Hoà đã phải bỏ hải đảo thân yêu cho Trung Cộng chiếm đoạt ... Hoàng Sa cùng với Trường Sa là hai quần đảo mà từ nhiều trăm năm trước, Việt Nam đã đi lại khai thác, không có bất cứ quốc gia nào tranh cản hay lên tiếng phản đối. . . Khi người Pháp xâm chiếm VN làm thuộc địa, họ đã chánh thức công bố chủ quyền trên hai quần đảo nầy,và khi họ trả độc lập cho chúng ta, cũng đã giao lại 2 quần đảo cho chánh phủ”Quốc Gia Việt Nam”. Sau hiệp định Genève, Việt Nam Cộng Hoà thành hình,với lảnh thổ từ vĩ tuyến 17 xuống tận Cà Mau, đương nhiên có chủ quyền trên 2 quần đảo vì chúng nằm dưới vĩ tuyến 17. Thực tế, tại quần đảo Hoàng Sa cũng có một số ít đảo nhỏ do Trung Quốc ngang ngược chiếm giữ, nhưng phần lớn các đảo do ta làm chủ, ngư thuyền chúng ta đi về khai thác hải sản không bao giờ có sự kiện bị ”tàu lạ” nào cướp  phá hay bắn giết ngư dân. Một sự kiện thật quan trọng có tính cách lịch sử (và công pháp quốc tế),là vào năm 1951, tại hội nghị San Francisco,với sự hiện diện của 51 quốc gia, Thủ Tướng Quốc Gia Việt Nam, ông Trần văn Hữu đã long trọng tuyên bố chủ quyền trên 2 quần đảo, mà không gặp bất cứ một sự kháng nghị nào của bất cứ quốc gia nào(kể cả phe anh em T.Q là Liên Sô). Cũng cần nói rõ là trong nghị hội nầy không có đại diện của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (Trung Cộng) hay”Trung Hoa Dân Quốc”(Đài Loan), vì giữa Liên Sô và Hoa Kỳ không thống nhứt được việc chọn phe nào là đại diện quyền lợi Trung Hoa… Cũng phải nói thêm là khi đệ nhị thế chiến kết thúc. Nhựt là phe thua trận, phải bị giải giới và rút khỏi Đông Dương. Quân của Tàu Tưởng trách nhiệm giải giới quân Nhựt phía bắc, và quân Anh phụ trách phía nam, và giải giới hoàn toàn không phải “chiếm đóng” hay giành quyền làm chủ. Khi hội nghị San Francisco diển ra, thì trớ trêu thay, phe Tàu Tưỏng bị thua,chạy ra thành lập “quôc gia” tại Đài Loan. . . Trong hội nghị nầy, mà nội dung chính là quân Nhựt từ bỏ mọi quyền lợi trên các đảo (trong đó có Hoàng, Trưòng Sa) và bác bỏ hoàn toàn quyền hạn của Trung Quốc liên quan đến các đảo. Nghị Quyết đã được 46 phiếu thuận áp đảo… Sau đó, Liên Sô cố bênh vực Trung Cộng bằng cách đưa ra tu chánh án về quyền hạn (và quyền lợi) của Trung Cộng liên quan các đảo tại Thái Bình Dương. Đây là một đề nghị ”cố đấm ăn xôi’ hoàn toàn vô căn cứ nên đã bị nghị hội bác bỏ với số phiếu gần như tuyêt đối.(48/51).Và sự công bố khẳng định đầy chánh nghĩa và lý lẽ của đại diện Quốc Gia Việt Nam nói rõ:”. . . để dập tắt những mầm móng các tranh chấp sau nầy ,chúng tôi khẳng định chủ quyền của chúng tôi đôí với các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa, những quần đảo luôn thuộc về Việt Nam. . “Lời tuyên bố không gặp bất cứ sự phản đối hoặc bảo lưu quốc tế nào.(www.tapchiqptd.vn/vi/biendao/ - Đây là trang web của nhà nước VN). Sau cuộc chiến quốc-cộng, mà Trung Cộng cuối cùng đã chiến thắng và họ cần thời gian củng cố thực lực.Đồng thời, tham vọng bá quyền luôn nung nấu trong đầu họ, cũng như phe “dân quốc”, tất cả “Tàu nào cũng là Tàu” đều muốn”nuốt chửng Việt Nam”(Buồn thay, chẳng biết đến bao giờ tất cả người Việt Nam cùng nhìn về một hưóng để nhận rõ thảm họa nầy). Và do vậy, vào tháng 9/1958 Trung Cộng đã  công bố chủ quyền trên bốn quần đảo:Nam Sa (Hoàng Sa), Đài Loan, Tây Sa (Trường Sa) và Bành Hồ cùng “ lảnh hải 12 hải lý”. Ngày 22/9/1958 Thủ Tướng của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (Bắc Việt) ra công hàm tán thành công bố lảnh hải 12 hải lý của đàn anh T.C ,nhưng hoàn toàn không đề cập gì đến hai quần đảo(hoặc phụ bản đính kèm). Đây là một sự kiện vô cùng quan trọng,liên quan đến lảnh thổ quyền hạn là của quốc hội ,không phải đơn thuần của hành pháp. Trong thới gian từ 1964 đến 1970,Trung Quốc và Việt Nam Cộng Hoà có những vụ chạm súng nhưng không gây thương vong. Riêng Việt Nam luôn đối xử tốt ,nhân đạo với các ngư phủ Trung Hoa bị lạc đưòng... Theo lời nhiều ngư phủ thuật lại, cụ thể như Ông Lữ Điều (làng Nam Ô, Đà Nẳng thuật lại ” ... Từ đó đến tận ngày tháng 12 năm 1973, đơn vị địa phương quân của QL/VNCH bảo vệ Hoàng Sa vẫn thường xuyên cứu ngư dân Trung Quốc gặp nạn. . . “  Ông nầy là ngưới tình nguyện tham gia vào đơn vị bảo vệ H.S (www.thanhnien/vn.com ).. .  Vào năm 1973, qua Hiệp Định Paris, người Mỹ đã rút  quân và thiết bị, không can dự vào Việt Nam nữa,và dĩ nhiên hải quân Mỹ (hạm đội 7) đã “đứng ngoài” trong trận hải chiến vệ quốc của VN. Đến ngày 11/1/1974, trước khi quyết đánh chiếm Hoàng Sa,Trung Quốc ra tuyên bố Hoàng Sa là của họ. Và phía Việt Nam một lần nữa, cũng ra tuyên bố khẳng định chủ quyền. Ra tuyên bố và lực lượng Việt Nam giữ gìn hải đảo vẫn hiên ngang kiên cường, sẵn sàng đối phó, dù còn đang phải dốc toàn lực chống lại cuộc lấn chiếm từ phưong Bắc... Trong trường hợp như vậy, VN quyết định thành lập một phi trường lớn tại quần đảo đủ  để phi cơ C7- Caribou có thể lên xuống, chuyển quân nhanh chóng, và ngày 16/1/1974 phái đoàn của Việt Nam ra chuẩn bị công việc như dự tính, thi khám phá ra sự hiện diên của lính Trung Quốc. Ngày 17/1 ,chánh phủ Việt Nam gởi công hàm cho Hội Đồng Bảo An/Liên Hiệp Quốc đề nghị ban bố biện pháp thích hợp để cải thiện tình hình.Tiếc thay, trong cơ quan “què quặt” nầy có hai quốc gia là Trung Quốc và Nga Sô có quyền phủ quyết, do vậy xem như lời đề nghị của VN chẳng một lời phản hồi, và chiến cuộc diễn ra.
            Đây là một hồ sơ thật dầy, và đến nay còn ẩn chứa những điều”bí ẩn”, không thể trình bày ngắn gọn, chỉ xin ghi ra vài sự kiện như sau:
            -Xét về tương quan lực lượng tại vùng xảy ra hải chiến,phía Việt Nam gồm 4 chiến hạm. Về       phía Trung Quốc họ cũng có 4 chiến hạm. Xét về tầm cở và vũ khí, phiá Việt Nam vưọt trội      hơn nhiều.
            -Chính hải quân Việt Nam, thi hành lệnh của Tổng Thống VNCH, đã chủ động nổ súng băn      vào tàu Trung Quốc trước. Phát súng đầu tiên do Đại tá Hà văn Ngạc, Hải Đội Trưỏng Hải     Đội III/Tuần Dương ban lệnh vào  lúc 10 giờ 25 phút ngày 19/1.Đây là tiếng súng nói lên             lòng cương quyết bảo vệ quê hương.
            -Trong cuộc hải chiến nầy, có sự xuất hiện “kỳ lạ”của một “cố vấn” Mỹ cùng lên đảo với đơn     vị bảo vệ đảo. Và sau trận chiến, phiá Việt Nam đã có kế hoạch điều hai phi đoàn phản lực
            F.5 ra Đà Nẳng, phi cơ phản lực F5 có tầm hoạt động 600 miles, đủ khả năng tác chiến tại       Hoàng Sa,nhưng rồi kế hoạch đã không được thực hiện.(?)
Trong bối cảnh hiệp định Paris đã được thực thi, người bạn “đồng minh” Hoa Kỳ đã rút quân, xét về cán cân lực lượng về lâu dài Việt Nam Cộng Hoà không thể đương cự với Trung Quốc. Chúng ta không đặt vấn đề thắng thua, và cũng không phân tích chi tiết, chỉ xin ghi lại đây một trang sử oai hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.
            Bốn mươi ba năm qua, vào ngày 19/1/1974. . Và nay, ngày 19/1 sắp đến, xin hãy một phút lắng lòng nhớ về vùng đất Trảng Bàng,nơi có Tha La Xóm Đạo,  sanh quán của vị anh hùng, cố Trung Tá Nguỵ văn Thà, Hạm Trưỏng HQ 10. Chàng học trò của trường tiểu học Trảng Bàng năm nao, bên bờ sông Vàm Cỏ, đã cùng 73 chiến sĩ hải quân  nằm xuống trong cuộc chiến bảo vệ quần đảo Hoàng Sa. Nhớ về chuyện xưa, chúng ta cũng không được phép quên, mà hãy nhớ và nhớ nói lại cùng con cháu : ”Hoàng Sa là của Việt Nam, từ hàng nhiều trăm năm. Cụ thể, ngay từ thế kỷ 15,Việt Nam đã khai thác tài nguyên, thụ đắc lâu dài bằng phương pháp hoà bình với cơ quan hành chánh quản trị đúng theo công pháp và hoàn toàn không dùng vũ lực quân sự chiếm cứ từ của một quốc gia nào. Năm 1974, quân Trung Cộng đã đánh chiếm, dùng vũ lực xâm lăng là không có gí trị về công pháp quốc tế”.
            Một mùa Xuân lại về với quê nhà, chúng ta vẫn mãi còn xa xôi... Nhớ lắm, mà cũng thật buồn thay,vì:
                                    Quê nhà tôi ơi, muôn trùng vời vợi
                                    Một ngày về, nào ai đợi được đâu
                                    Bốn mấy năm rồi, thật đã quá lâu
                                    Và phải đợi đến ngày nào đây nữa. . .  

Hoài Việt
(Tài liệu tổng hợp, có tham khảo trang www.myfastforum.orgwww.chimviet.freefr/truyenky




VIDEO HỌP MẶT HOÀNG DIỆU SÀI GÒN

CHUNG VUI NGÀY TẾT




Thơ: Trần Lê Phượng Loan
Nhạc: Ngọc Bích
Ca sĩ: Bạch Lan - Nguyên Trường

DỄ CHI CƯỜI



Ai cũng đều khuyên phải rán cười
Chúc nhau ai cũng chúc vui tươi 
Nụ cười hơn mười thang thuốc bổ
Ai chẳng muốn vui chẳng muốn cười

Khổ nổi muốn cười lòng phải vui
Mà đời lắm khổ dễ gì vui
Vui hay không còn tùy tâm cảnh
Tâm chẳng được vui dễ chi cười

Lắm kẻ bẩm sinh chẳng biết cười
Vì trong não bộ thiếu chất vui
Se-ro-to-nin  tạo hạnh phúc
Thì sao vui được mà bảo cười 

Ai người trong cảnh mới hiểu thôi
Muốn cười thật khó phải mua vui
Nếu không chỉ cười ra nước mắt
Mua vui không được lấy chi cười!

Người Phương Nam

ĐẦU XUÂN ĐINH DẬU NÓI CHUYỆN VỀ CON GÀ


*******
Nói về con gà là con vật đứng hàng thứ 10 trong số 12 con giáp, con gà được người đời ưa chuộng sau con heo vì nó là nguồn thực phẩm nuôi sống ta và con gà cùng biểu tượng thực phẩm cho thần linh qua việc cúng bái và con gà cũng được một số nước Á CHÂU làm thú tiêu khiển qua bộ môn đá gà viết đến đây tôi nhớ đến danh từ (đá gà chết, con gà nưốt dây thun, con gà tử mị những danh từ nầy ám chỉ con người xấu không đáng chơi v.v...)

Đối với người ÂU CHÂU con gà chỉ là thực phẩm để ăn hàng ngày nhưng đối với người Á CHÂU ngoài việc đó con gà được tôn vinh là "ngũ đức linh cầm " một con vật để cúng tế trên bàn thờ khói nhang nghi ngút ngoài ra nó còn được tin tửơng như một sự gì huyền bí được thể hiện qua các phong tục như : cúng gà, bói chân gà, chữa bệnh bằng gà v.v...

Trước hết nói đến cúng gà thi phải có đủ gà, xôi, trầu, rượu trong các đám giổ miền nam thì vào dịp các lễ KỲ YÊN thì trước ngày cúng chánh thì họ cúng cáo yết bằng gà xôi trầu rượu để làm lễ mộc dực ( nghĩa là lấy nước trầm hương để tắm rửa bài vị của thành hoàng )

Người miền quê thường nới " khách đến nhà không gà thì vịt " điều đó chứng tỏ là con gà rất quí dùng để đãi khách ngoài ra con gà cũng dễ nuôi thông dụng cho mọi nhà ít tốn kém hơn heo. Theo phong tục của người HOA thời xưa thì bức tranh con gà trống màu đỏ mà đem treo trước cửa nhà thì đề phòng được hoả hoạn, còn tranh con gà màu trắng dán ở quan tài thi trừ được ma quỷ.

Còn ở VIỆT NAM thời xưa họ căn cứ vào tiếng gà gáy để đoán biết thời tiết thể hiện qua câu" chớp đông nhay nháy, gà gáy thì mưa " còn muốn đoán được điều lành điều dữ thì căn cứ vào câu " gà gáy canh một hoả tai, canh hai đạo tặc, do các sự kiện nầy mà con gà được gán cho danh từ "ngũ đức linh cầm "

Còn vào dịp TẾT tục xem giò gà ở miền quê rất được nhiều người ưa thích đại khái phải xem ngón chân nhỏ chỉ vào đâu, nếu chỉ vào ngón trong thì thuộc vào việc gia đình, còn chỉ vào ngón giửa thuộc về chủ thần, chỉ về ngón ngoài thì thuộc về người ngoài còn chỉ vào các khe ngón chân thì không có gì cả. Ngoài ra phải xem đầu gà tổng quát nếu huyết đỏ thì tốt, màu đen thì xấu ngoài ra còn phải xem huyết đọng ở tai và mắt rồi hợp với lẽ ngũ hành thông thường thì mỏ há mắt nhắm là tốt còn mỏ ngặm mắt mở là xấu.

Còn đoán tiếng gà gáy thì nếu gà gáy sớm thì có điềm vui, gà gáy trưa thì gặp khẩu thiệt, còn gà gáy chiều thì có tang chế.

Theo sử sach thì con gà được thuần dưỡng ở ẤN ĐỘ vào khoảng 3200 năm trước công nguyên còn ở TRUNG HOA vào khoảng 1200 năm còn vùng phía nam sông DƯƠNG TỬ thì sớm hơn căn cứ vào chuyện dân GIAO CHỈ bắt bạch trĩ cống nhà CHU 1100 năm trước công nguyên vì gà gô rừng cũng giống như chim trĩ.

Những điều kể trên cho ta thấy con gà rất hữu dụng về phương diện tâm linh ngày xưa và cho đến ngày nay thì con gà được dùng làm vật giải trí qua các cuộc đá gà chọi.

Theo sử sách ngày xưa tả quân LÊ VĂN DUYỆT (1763 -1832 ) là một danh tướng thời nhà NGUYỄN rất mê đá gà kể rằng lúc ông còn làm tổng trấn ông cho xây một trường gà tên là NHÀ HOA và trường hát bội gọi là NHÀ HÁT những nơi nầy đều nằm ngoài thành hiện nay là khu vực của bộ tư pháp, dinh độc lập và trường Jean Jaques Rousseau thời VNCH mãi cho đến sau cuộc khủng hoảng kinh tế 1937 - 1938 thì dấy lên phong trào nuôi gà đá độ ở các tỉnh như CẦN THƠ LONG XUYÊN CAO LẢNH (chỉ có gà ở CAO LÃNH là nổi tiếng) theo thời gian đá gà lan dần sang NAM VANG âm theo tiêng MIÊN gọi gà đá độ là TÀ LÓC loại gà nầy không có cựa nên chỉ đá bằng đôi chân nên gọi là gà đòn do các người VIỆT ở MIÊN vui chơi vào dịp TẾT mãi sau nầy cách NAM VANG 10 km có mở một trường gà lớn tên là STUNG MENG CHÂY từ đó mới sát phạt lớn lao.

Ngày nay tại VIỆT NAM đá gà bị cấm chỉ còn lại một số quốc gia Á CHÂU năm nay là năm con gà hy vọng năm con gà sẽ đem được nhiều chuyện hữu ích như cái tên của nó thời xa xưa

Trịnh Quang Chiếu


 
ĐỒNG HƯƠNG © 2012 - Xây dựng bởi Blog Thiết Kế – Hỗ trợ bởi Người Áo Lam - Giao diện Rumah Dijual